Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 15: Kẻ ác đền tội

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 15: Kẻ ác đền tội

Edit: Sword

Beta: Lam Yên, Đậu Đậu

*****

Đêm đó, Trì Thanh một mình nằm ở trên giường, trằn trọc không ngủ.

Mấy ngày trước, khi nghe Đông Phương chuyển lời Nhạc tiên sinh rằng quan lớn ở kinh thành đang tìm kiếm một thư sinh, y vẫn còn ôm tâm lí may mắn. Thế nhưng hôm nay, tên nam tử tự nhiên nhảy ra giữa đường kia đã khiến y tin chắc người bọn họ muốn tìm chính là mình.

Nếu là trước kia, việc này đối với y chỉ là chuyện sớm muộn. Mấy năm nay lưu lạc bên ngoài, dù cơ cực thế nào, y cũng thấy không khổ bằng ngày trước. Nhưng bây giờ y tuyệt không thể để mọi chuyện tiếp diễn thêm nữa. Chuyện của y và Đông Phương còn chưa xác định, giữa đường lại xảy ra chuyện thị phi này, y không dám chắc Đông Phương có còn nguyện ý ở bên mình hay không. Suy cho cùng, tính tình của người nọ vốn đã rất lạnh lùng, ở chung chưa đầy nửa tháng mà đã muốn nàng ấy hướng về mình thì quả là khó. Trước kia còn nghĩ bọn họ có nhiều thời gian, y nguyện chậm rãi chờ đợi, nhưng hôm nay sợ là không kịp rồi…

Trì Thanh phiền muộn đứng dậy rồi đi đến trước phòng của Đông Phương, đứng lặng nửa ngày mới gõ cửa.

Trong phòng một mảnh yên tĩnh.

Trì Thanh cảm thấy buồn bực. Với tính cảnh giác của Đông Phương thì sao có thể ngủ sâu như thế? Lại gõ thêm hai tiếng, trong phòng vẫn một mực yên lặng.

“Đông Phương, ngủ rồi à?” Trì Thanh nhịn không được mà cất tiếng hỏi.

Trong phòng không hề có tiếng đáp lại. Trì Thanh đột nhiên cảm thấy thấp thỏm, trong đầu bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ, rốt cuộc bất chấp mọi thứ, tự tay đẩy cửa phòng ra. Cửa không khóa, đẩy nhẹ liền mở. Nương theo ánh trăng, Trì Thanh nhìn thấy căn phòng không một bóng người, ngay cả chăn đệm cũng được gấp chỉnh tề. Y vội vàng lao ra khỏi phòng tìm kiếm, trù phòng, phòng bên, sân vườn, chỗ nào cũng không bỏ sót, thậm chí cả học đường cũng tìm nhưng lại không thấy bóng dáng quen thuộc kia. Thầm nghĩ người nọ không hề quen biết ai trong thôn, đêm khuya không ở trong phòng mà lại đi đâu cơ chứ? Chẳng lẽ là…

Lòng y chợt lạnh. Lai lịch của Đông Phương vốn đã kì lạ, không biết từ đâu đến mà lại đột nhiên xuất hiện ở trấn nhỏ này. Nếu như người nọ cố tình rời đi, y tất không thể tìm thấy. Càng nghĩ càng nóng nảy, y ra sức ngẫm lại xem hôm nay mình có chọc giận Đông Phương lúc nào không. Nhưng cho dù nghĩ tới nát óc, y cũng không thể nghĩ ra mình đã làm sai điều gì, ngoại trừ lúc ở trên trấn có một màn phiền toái. Nhưng rõ ràng khi đó người nọ cũng không để ý nhiều. Về vấn đề rắc rối kia, chính y không nói ra, Đông Phương càng không thể nào biết được. Nếu vậy hẳn là đối phương sẽ không vô cớ rời đi, không chừng chỉ ra ngoài một chút.

Nghĩ xong, y liền cảm thấy an tâm hơn rất nhiều. Người nọ đột ngột ra ngoài, thế nào cũng quên khoác thêm áo. Trì Thanh vội vàng về phòng lấy thêm một chiếc áo, muốn đi tìm Đông Phương Bất Bại, không ngờ mới ra đến sân đã thấy một người từ trên trời bay đến trước mặt mình, nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng cuốn (1).

(1) Nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng cuốn – 翩若惊鸿, 婉如游 | Phiên nhược kinh hồng, uyển như du long: là lời Tào Thực miêu tả về nữ thần sông Lạc trong bài “Lạc Thần phú”.

“Vừa rồi nàng đã đi đâu?” Nhìn thấy hắn, Trì Thanh nhịn không được mà thở phào nhẹ nhõm, cất giọng oán trách.

“Đi ra ngoài một chút.” Đông Phương Bất Bại vẫn đáp một cách hờ hững.

Trì Thanh không thể làm được gì khác ngoài việc cầm áo trên tay khoác lên người Đông Phương, dặn dò: “Ban đêm trời lạnh, lần sau đừng chạy lung tung.” Những chuyện của cao thủ võ lâm, người bình thường như y căn bản không thể nào hiểu được, mà cho dù người nọ có sở thích bay tới bay lui vào ban đêm thì y cũng chẳng có quyền can thiệp.

Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn chiếc áo được khoác trên người, vẫn lạnh lùng nói: “Ta về phòng ngủ trước.” Dứt lời cũng không đợi đối phương đáp lại mà xoay người hướng về phía phòng mình, để mặc Trì Thanh một mình đứng tại chỗ với vẻ mặt khó hiểu.

Trì Thanh vẫn luôn cực kì mẫn cảm đối với những việc thứ thế này. Nếu nói bình thường Đông Phương đối với y chỉ hơi lãnh đạm thì hôm nay người nọ lại càng thêm lạnh lùng. Chẳng qua chỉ ra ngoài một lát, vì sao khi trở về sắc mặt lại thay đổi? Lẽ nào người nọ đã gặp phải chuyện gì?

Trì Thanh nghĩ thế nào cũng không tìm được lí do, không khỏi than thầm. Đo lòng người như dò kim đáy biển, dò hoài không thấu. Y đến trù phòng lấy rượu, đang muốn chiết ra một bình nhưng lại cảm thấy lượng rượu có gì đó không đúng. Hôm qua y mới uống một bình nhỏ thôi mà, sao hôm nay lại thấy vơi đi không ít? Trong học đường này, hài đồng đương nhiên không dám uống trộm rượu, nếu vậy người uống rượu ngoài y ra thì cũng chỉ có người nọ mà thôi. Nghĩ đến đây, y liền nhịn không được mà bật cười, chuyện không vui trong lòng vừa rồi cũng không cánh mà bay. Chiết rượu trong vò ra một bình nhỏ, Trì Thanh uống một cách sảng khoái, sau đó trở về phòng.

Đông Phương Bất Bại đứng trước bàn, lạnh lùng nhìn tờ giấy trong tay, trên đó viết năm chữ: Liễu Sinh trấn Trì Thanh.

Hôm nay nhìn thấy nam tử kia ở chợ, người nọ tuy mặc thường phục nhưng trong tay lại cầm Tú Xuân đao. Nếu hắn còn không biết Tú Xuân đao là vũ khí bên người của Cẩm y vệ đương triều thì chẳng phải đã sống uổng một đời rồi hay sao? Hồi tưởng lại tình hình khi đó, người nọ chẳng những chủ động thay Trì Thanh giải quyết phiền toái mà thái độ lại còn cung kính như thế, nhất định không phải đang truy bắt tội phạm triều đình. Vậy thì lai lịch của Trì Thanh rốt cuộc ra sao mà lại có thể khiến hoàng thượng điều động đến Cẩm y vệ để tìm kiếm? Xét tới thái độ của Trì Thanh, hẳn là không muốn theo người nọ trở về, vậy y giữ mình bên người là có ý gì?

Đông Phương Bất Bại gỡ xuống áo choàng trên vai, nhẹ nhàng vuốt phẳng. Chỉ là vải vóc bình thường nhưng vẫn còn lưu lại mùi hương sách nhè nhẹ đặc trưng của người kia.

Vừa rồi hắn ngồi trên hiên nhà nhìn y cuống cuồng tìm mình, bộ dáng lo lắng kia không hề có nửa điểm giả dối. Nếu nói y đối với hắn không thật lòng, chính hắn cũng không tin được. Nhưng thật lòng thì có ích gì chứ? Người nọ ngay cả hắn là nam hay nữ cũng không thể nhận rõ, nếu một ngày nào đó biết được chân tướng, liệu có thể vứt bỏ hắn mà đi hay không?

Quan hệ không rõ ràng với triều đình, không chừng chính là hoàng tử, hoàng tôn xuất cung trốn ra ngoài. Đến lúc y trở về cung rồi, hắn sẽ phải đứng ở vị thế nào đây?

Hắn nhất định không thể phạm cùng một loại sai lầm đến hai lần. Cái gì mà rộng lượng khoan dung, cái gì mà chung một chồng, những thứ tình cảm rắc rối không hồi kết như thế hắn không hề muốn thử nữa. Hắn chỉ muốn người nọ ở cùng một chỗ với mình, từ trong ra ngoài đều chỉ thuộc về một mình mình, không được phép phản bội hay lừa dối.

Nhưng đến cùng, người nọ có thể đáp ứng được mong mỏi của hắn hay không?

Hôm sau Trì Thanh đúng giờ đứng dậy chuẩn bị bữa sáng, sau đó đi gọi Đông Phương Bất Bại rời giường rửa mặt. Hai người đang dùng cơm được một nửa thì ngoài cửa bỗng nhiên vang lên tiếng hô gào của Diệp Huy.

“Tiên sinh, tiên sinh….” Diệp Huy vừa chạy vừa hô, chạy đến trước mặt Trì Thanh mới dừng lại thở dốc.

Trì Thanh buông bát đũa, bất đắc dĩ hỏi: “Sao lại lỗ mãng như thế? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Tiên sinh, tiên sinh, người biết gì chưa? Cái tên ác ôn nhà Lưu viên ngoại kia, đêm hôm qua đột nhiên lại chết!!” Diệp Huy vội vàng cầm lấy ống tay áo Trì Thanh, vừa nhảy vừa hô.

“Chết?” Trì Thanh kinh ngạc quay đầu nhìn Đông Phương Bất Bại, chỉ thấy người nọ vẫn cắm cúi ăn sáng, tựa như không nghe thấy tiếng ồn ào của Diệp Huy.

Thấy Trì Thanh quay mặt đi, Diệp Huy vẫn tiếp tục lải nhải: “Hắn chết vào đêm qua, sáng nay có một nhóm nha dịch lớn tới đó tra án. Tất cả mọi người đều nói hắn là ác giả ác báo, ngay cả ông trời cũng thấy chướng mắt mà trừng phạt hắn. Phụ thân con hôm nay cũng đến cùng. Người nói muốn cảm ơn tiên sinh đã cứu mạng con, tiên sinh mau theo con ra ngoài đi.” Dứt lời liền hấp tấp kéo tay áo Trì Thanh muốn đi ra ngoài, cũng không thèm để ý xem tiên sinh đã dùng xong bữa sáng hay chưa.

“Được rồi, ta biết rồi, con chậm một chút.” Trì Thanh bị Diệp Huy bắt lấy ống tay áo, thấy bộ dạng như sắp nhịn không nổi của nó thì đành lên tiếng dặn dò. Trước khi ra cửa, y thoáng liếc nhìn Đông Phương Bất Bại một cái, chỉ thấy người nọ bình chân như vại mà ăn sáng, tựa như chẳng hề ngạc nhiên trước việc Lưu Thắng đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Cha Diệp Huy là Diệp Thịnh đứng ở trong sân, thấy nhi tử nhà mình lôi kéo Trì Thanh đi ra liền vội vàng tiến lên, vô cùng cảm kích nói: “Trì tiên sinh, hôm qua Diệp Huy gây chuyện, may mà nhờ có tiên sinh ra mặt cứu giúp, nếu không tay của tiểu tử kia đã bị Lưu Thắng chặt mất rồi.”

Trì Thanh cười nói: “Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.” Nói ra lời này, Trì Thanh lại có chút chột dạ. Hôm qua nếu không có nam tử kia ra mặt đền một trăm lượng bạc, việc này sợ không dễ giải quyết như vậy.

“Trì tiên sinh, ta là nông dân, trong nhà không có nhiều tiền, cũng không biết nói lời dễ nghe, nhưng một trăm lượng này nhất định sẽ trả lại cho tiên sinh.” Nói xong, Diệp Thịnh liền lấy ra một túi tiền nhỏ có vết vá từ trong tay áo, đưa tới trước mặt Trì Thanh: “Hôm nay ta mang mười năm lượng bạc tới trước. Đây là số tiền lớn nhất mà nhà ta có thể gom góp được trong lúc này, còn tám mươi lăm lượng kia ta nhất định sẽ từ từ trả dần cho tiên sinh, xin tiên sinh thứ lỗi.”

“Đừng lo lắng.” Trì Thanh đưa tay nhận bạc. Dù sao hôm qua một trăm lượng kia cũng không phải của y, y cũng phải trả lại cho người nọ. Túi bạc trong tay nặng trịch, không cần nhìn cũng biết là bạc vụn gom góp lại. “Tiểu sinh vừa mới nghe Diệp Huy nói hôm qua Lưu Thắng nhà Lưu viên ngoại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử, cuối cùng thì đã xảy ra chuyện gì?”

Diệp Thịnh nghe vậy liền lắc đầu nói: “Tình hình cụ thể thế nào thì chúng ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe gia nhân trong phủ đồn rằng tên Lưu Thắng kia tự trượt chân đập đầu vào cạnh giường, lúc người khác phát hiện ra thì đã chết vì mất máu quá nhiều rồi, cũng không phải do bị ám toán. Đúng là vật đổi sao dời, ác giả ác báo …”

Trượt chân đập vào cạnh giường?

Trì Thanh không tin. Lưu Thắng sớm không chết, muộn không chết, lại trùng hợp trượt chân vào đêm hôm qua? Càng kì lạ hơn chính là đêm qua Đông Phương vô cớ mất tích, dù người nọ không gây chuyện thì cũng không tránh khỏi có liên quan.

Diệp Thịnh thấy Trì Thanh để ý đến chuyện này thì không khỏi lải nhải thêm vài câu ‘thói đời ngày sau’, nhưng thấy cũng sắp tới giờ vào học liền định bụng rời đi, trước khi đi còn chêm thêm một câu: “Trì tiên sinh, nếu như sau này tên tiểu tử Diệp Huy kia còn gây tai họa cho người, người cứ việc đánh chết nó, ta quyết không nói hai lời.” Mộc lời này chọc cho Diệp Huy nhảy dựng.

Tiễn Diệp Thịnh đi, Trì Thanh liền trở lại trù phòng. Đông Phương Bất Bại cũng đã ăn xong bữa sáng. Trì Thanh than nhẹ một tiếng, tiến lên véo nhẹ má người nọ rồi quở trách: “Nàng đó, so với tên tiểu tai họa Diệp Huy kia thì còn biết gây chuyện hơn nhiều, nhưng ta lại không thể trừng phạt được. Hôm khác gặp phải cao thủ võ công cao hơn, để xem nàng làm thế nào?”

Trên đời này, trừ khi là Đông Phương Bất Bại nguyện ý, nếu không thì người nào có thể làm hắn bị thương? Ngay cả lúc này Trì Thanh véo má hắn, nếu không phải do hắn ngầm đồng ý, chỉ sợ y còn chưa kịp tới gần đã chết không biết bao nhiêu lần rồi. Đông Phương Bất Bại làm việc gì cũng không cần giải thích, lại càng không để ý đến việc người khác sẽ phản ứng như thế nào. Chỉ là khi nhìn thấy đôi mắt không hề có một chút chán ghét nào của Trì Thanh, trong lòng hắn liền thoáng rung động. “Chuyện này không liên quan tới ta.” Khi hắn đến Lưu phủ thì Lưu Thắng đã chết rồi. Hắn chỉ theo dõi tên nam tử đến quan phủ ban chiều rồi lấy trộm lấy bức thư  trên mình chim bồ câu mà thôi.

Trì Thanh nghe vậy liền sững sờ, lập tức sửa từ véo véo sang xoa xoa, buồn bực nói: “Chẳng lẽ thật sự là trời phạt?”

Trì Thanh hiểu rõ tính tình của Đông Phương, người nọ mà làm thì tuyệt sẽ không phủ nhận. Nếu đã nói việc này không liên quan tới hắn, vậy chỉ có thể là người khác gây nên hoặc là trùng hợp mà thôi. Lại nhìn sắc trời, thấy không còn sớm nữa, Trì Thanh liền thu dọn bát đũa, kéo Đông Phương Bất Bại trở về phòng học.

Vốn nên là một ngày bình thường đến không thể bình thường hơn, vậy mà lại có một vị khách không mời mà đến.

Lúc đó Trì Thanh đang nấu cơm trong bếp, vẫn là tiểu tử Diệp Huy hấp tấp chạy đến báo tin.

“Tiên sinh, người hôm qua trả một trăm lượng bạc thay chúng ta trên trấn đang ở ngoài học đường kìa! Thầy mau qua đi.”

Trì Thanh nghe vậy liền thoáng dừng động tác trong tay, đi tới cửa học đường rồi nhìn ra. Người nọ cũng nhìn về phía này, khi đụng phải ánh mắt của Trì Thanh liền cười khẽ một tiếng.

Trì Thanh trở về phòng lấy ra mười năm lượng bạc mà hôm nay Diệp Thịnh đem tới, đi tới trước mặt người nọ, tươi cười nói: “Công tử chắc là đến lấy một trăm lượng bạc hôm qua phải không? Trong tay tiểu sinh không có nhiều, chỉ có thể gom góp được mười lăm lượng, khiến công tử uổng công đi một chuyến này, thật sự là vạn phần có lỗi.”

“Trì tiên sinh cứ gọi tại hạ là Huyền Vũ là được rồi. Hôm nay tại hạ đến đây không phải để lấy bạc, chỉ là thấy nơi này phong cảnh xinh đẹp nên nhịn không được muốn dừng chân một lát mà thôi.”

“Có vay có trả, bạc này nhất định ta sẽ trả.” Trì Thanh vẫn cương quyết trả bạc cho Huyền Vũ, tựa hồ không nghe thấy lời của đối phương. Nơi này phong cảnh xinh đẹp nên nhịn không được muốn dừng chân một lát? Chỗ nào mà chẳng như nhau, nói như vậy không khỏi quá mức vớ vẩn đi.

Huyền Vũ nghe vậy đành chìa ta hai tay đang giấu sau lưng, nghiêm mặt nói: “Thật không dám giấu diếm, ta mua được một ít thức ăn ở khu chợ trên trấn, xách đến đây thì cánh tay hơi đau nhức, cho nên muốn để lại cho các hài tử ở học đường.”

Trì Thanh nghe vậy liền không khỏi sững sờ, chỉ thấy trong tay đối phương có một con gà, một miếng thịt, một con cá.

Nam tử bình thường xách những thứ này cũng chẳng sao, nhưng hắn là người luyện võ cơ mà? Trì Thanh đang muốn lên tiếng từ chối, Diệp Huy và Tôn Hoằng vẫn luôn rình một bên lại lựa đúng thời cơ mà chạy tới, cao hứng bừng bừng nói: “Những thứ này đều là cho tụi con sao? Thật tốt quá, công tử đúng là người tốt. Con chúc công tử sống lâu trăm tuổi, phúc thọ an khang.” Dứt lời liền muốn nhận lấy đồ vật trong tay đối phương.

Trì Thanh nhìn thấy hai tiểu tử muốn nhận đồ ăn liền nói: “Trả lại mau! Chẳng phải tiên sinh đã dạy các con không công không hưởng lộc sao? Cho dù là cái gì, hôm qua vị công tử này mới cứu một cánh tay của con, con còn chưa nói lời cảm tạ đã muốn nhận đồ của người ta, thiên hạ đâu có đạo lí này?”

Bị Trì Thanh lên tiếng răn dạy, lại còn thấy vẻ mặt nghiêm khắc của y, Diệp Huy và Tôn Hoằng liền nhịn không được mà run rẩy, vội thu tay lại: “Công tử, những thứ này người giữ lại đi. Còn nữa, cám ơn công tử hôm qua cứu cánh tay của con.”

Thấy Diệp Huy nói lời cảm tạ, Trì Thanh liền cười cười nói: “Công tử, thời giờ không còn sớm, tiểu sinh còn phải trở lại nấu cơm. Bạc thì tiểu sinh nhất định sẽ góp đủ cho công tử, người ngắm cảnh xong thì trở về sớm đi.” Dứt lời liền kéo Tôn Hoằng và Diệp Huy trở về học đường.

Sự việc tiến triển tới bước này đã hoàn toàn vượt qua dự kiến của y. Quan lớn ở kinh thành đang muốn tìm một thư sinh. Nếu nói người này đã xác định thân phận của y, vì sao còn không có động tĩnh gì? Nếu không xác định được, sao lại tìm một cái lí do miễn cưỡng như vậy để đến học đường cơ chứ?

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *