Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 14: Lòng người hiểm ác

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 14: Lòng người hiểm ác

Edit: Sword

Beta: Lam Yên, Đậu Đậu

Cảm giác tay mình được bao bọc bởi một bàn tay ấm áp khác, Đông Phương Bất Bại không khỏi nhìn về phía Trì Thanh. Thấy đối phương thoáng ngạc nhiên mà nhìn mình, hắn khẽ rung động nhưng vẫn không rụt tay về, coi như ngầm đồng ý.

Trì Thanh thấy thế, đương nhiên không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Lòng bàn tay y nhẹ nhàng bao lấy bàn tay hơi lạnh kia, cũng không nhìn sắc mặt đối phương mà kéo người nọ về phía quầy son phấn.

Thấy Trì Thanh lôi kéo Đông Phương Bất Bại đi về phía mình, người bán son liền vội vàng tươi cười xán lạn nói: “Vị công tử này yêu thương nương tử nhà mình như vậy, thật khiến người ta hâm mộ. Không biết công tử muốn mua cho nàng ấy loại son phấn gì? Phấn ở quán của ta đều được làm bằng phương pháp bí truyền, đảm bảo thoa lên mặt sẽ mịn màng như cánh hoa đào, hương thơm ngọt ngào tinh tế.”

“Vậy có son không?” Trì Thanh hỏi.

“Có, tất nhiên là có.” Nữ tử nói xong liền lấy ra một cái hộp gỗ tròn tròn, nói: “Công tử, ngài nhìn hộp son này đi, chất son đặc, màu sắc tươi sáng. Nương tử của ngài nước da trắng mịn như vậy, dùng loại này là thích hợp nhất.”

Trì Thanh cầm hộp son kia lên xem xem một hồi, lại quay sang trên đùa Đông Phương Bất Bại: “Son này có tốt thật hay không, còn phải thử xem đã.”

“Ta mở quán này cũng không phải một hai ngày, chưa từng nói ngoa bao giờ. Không tin thì công tử giúp nương tử nhà mình thử một chút đi. Nếu thấy không đẹp, ta cũng không ép công tử phải mua.” Dứt lời liền lấy ra một chén nước đặt trước mặt Trì Thanh, nói: “Công tử chỉ cần điểm một chút nước lên hộp son là dùng được. Ta nói chứ, loại son màu đỏ mai khôi (1) này nhất định phù hợp với nương tử nhà ngài.”

(1)    Đỏ mai khôi: một loại màu đỏ tựa như cánh hoa hồng nhưng nghiêng về sắc hồng hơn một chút.

Trì Thanh nghe vậy càng quyết tâm muốn thử. Y chấm một giọt nước, quệt một chút son, sau đó thật sự muốn chạm lên môi Đông Phương Bất Bại. Thấy Đông Phương Bất Bại quay đầu định trốn, y vội vàng lấy tay giữ chặt đối phương, cười cười nói: “Sao vậy?”

Bị Trì Thanh giữ lại, Đông Phương Bất Bại lạnh lùng trừng mắt nhìn đối phương. Cử chỉ của người này dĩ nhiên là đang đùa giỡn hắn, lại còn dám hỏi hắn làm sao nữa?

Trì Thanh nhìn bộ dáng thẹn quá hóa giận của Đông Phương Bất Bại, không khỏi bật cười thành tiếng. Mới vừa rồi khi nói mua son, người này còn không cự tuyệt, sao vừa định thoa son đã muốn bỏ chạy rồi? Trong lòng cũng tự biết làm quá hóa dở, Trì Thanh đành bỏ cuộc mà nói với nữ tử bán son: “Lấy hộp này đi.” Y lấy bạc ra trả, lại thấy Đông Phương Bất Bại ở bên cạnh dáng vẻ không được tự nhiên, vì thế liền tiến lên cầm lấy tay đối phương, cười nói: “Được rồi, trời cũng sắp trưa, chúng ta tìm một tiệm cơm đi.”

Đông Phương Bất Bại giãy giãy tay nhưng lại thấy Trì Thanh vẫn quyết không buông, đành bỏ cuộc. Kì thật trong lòng hắn Bại cũng không thật sự tức giận, chỉ là chưa từng có ai đối đãi với hắn như vậy nên nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Ngoan ngoãn đứng đó cho Trì Thanh thử son quả thật không phải phong cách của hắn.

Trì Thanh cầm tay Đông Phương Bất Bại, cân nhắc xem nên tới quán nào dùng cơm thì thấy bên kia đột nhiên truyền tới một trận ồn ào: “Đúng là thằng nhãi không có mắt! Ngươi có biết bộ quần áo này của bản thiếu gia trị giá bao nhiêu tiền không? Dám làm bẩn quần áo của ta? Mau lấy năm mươi lượng ra đền cho bản thiếu gia, nếu không ta sẽ chặt tay của ngươi!!”

Trì Thanh vừa nghe lời nói càn rỡ này liền biết kẻ đang nói chính là Lưu Thắng – đại công tử nhà Lưu viên ngoại. Lưu viên ngoại làm người lương thiện, cần kiệm, nhưng có điều do tuổi già mới có con mọn nên chiều chuộng nó một cách quá đáng, kết quả tạo thành một tên tiểu ác bá, ba ngày thì hai ngày ra ngoài gây chuyện thị phi, dân chúng phẫn hận nhưng lại không dám nói gì. Về phần cha hắn là Lưu viên ngoại, khuyên hắn không được cũng mệt nên chỉ cần hắn không làm chuyện gì quá phận, ông sẽ mặc kệ hắn. Khi vừa tới đây, Trì Thanh cũng vừa vặn gặp lúc tên này đang chèn ép dân lành. Biết rõ hắn không phải là người lương thiện nhưng lúc này, y ngay cả chuyện mình còn quản không xong, tự nhiên cũng không nhàn hạ đi lo chuyện của người khác.

“Chúng ta mau đi thôi.” Nói đoạn liền kéo Đông Phương Bất Bại đi hướng khác.

Đông Phương Bất Bại xưa nay giết người như ngóe, mạng người đối hắn chỉ như cỏ rác, tất nhiên càng không phải dạng hăng hái làm việc nghĩa. Hai người chưa đi được hai bước, phía sau liền truyền đến tiếng khóc nức nở: “Ta… ta… ta không có nhiều tiền như vậy.”

“Không có nhiều tiền thì sao? Bổn thiếu gia càng muốn lấy cho bằng được. Trên đời này làm gì có loại chuyện dễ dàng cho ngươi như vậy ? Nếu hôm nay không đưa được năm mươi lượng thì ngươi hãy để lại một cái tay đi.” Dứt lời liền quay lại nói với tên gia đinh: “Ngươi đi lấy đao tới đây. Hôm nay bản thiếu gia ta muốn chặt tay của tên tiểu tử này đem về nhà nấu canh uống.”

“Dạ, thiếu gia, tiểu nhân lập tức đi tìm đao.” Tên gia đinh lập tức nịnh nọt đáp lời rồi co chân muốn chạy đi, giống như thật sự đi tìm đao.

Đứa nhỏ kia nghe thấy vậy liền lập tức khóc òa lên: “Đừng, đừng, Lưu thiếu gia đừng chặt chân ta, năm mươi lượng ta nhất định sẽ đưa, ta về nhà xin cha mẹ, cầu ngươi đừng chặt tay ta mà.”

Trì Thanh nghe thấy tiếng đứa nhỏ, bước chân liền khựng lại, có chút đau đầu xoa xoa chân mày. Y không có ý định tìm phiền phức nhưng phiền phức lại cố ý đến tìm y. Tuy đứa nhỏ kia khóc vạn phần thảm thiết nhưng y có thể nghe ra tiếng khóc kia chính là của Diệp Huy. Y đã sớm biết với tính tình của Diệp Huy thì chắc chắn sẽ có ngày gây họa, nào ngờ lần này lại chọc đến tên ác bá kia. Nếu đó là người khác, Trì Thanh sẽ đứng ngoài bàng quan. Nhưng khi đó là học trò của y, nếu y bỏ mặc nó thì thật uổng công làm phu tử. Xét tính tình của Lưu Thắng thì dám làm thật lắm. Cuối cùng, Trì Thanh đành bất đắc dĩ quay lại cười với Đông Phương Bất Bại, nói: “Thật có lỗi, cơm hôm nay sợ là phải ăn muộn một chút rồi.”

Đông Phương Bất Bại nhíu mày, lãnh đạm nói: “Không sao.” Trong lòng thầm nghĩ, thư sinh như Trì Thanh ngay cả chính mình cũng không thể tự bảo vệ được mà lại còn muốn đi bảo vệ học trò, thật có chút buồn cười. Nhưng lần này nếu y muốn quản chuyện thị phi thì cũng không sao, dù sao đối với Đông Phương Bất Bại, giải quyết những tên phiền toái như thế này chỉ là chuyện cỏn con.

Lưu Thắng dáng vẻ ỷ thế hiếp người đứng ở một bên, chỗ ống tay áo thêu chỉ vàng dính một vệt đỏ sậm, trên mặt đất rơi một xâu mứt quả, sợ là tên tiểu tử Diệp Huy kia cầm mứt quả không cẩn thận đã đụng phải Lưu Thắng. Lúc này Diệp Huy đang đáng thương mà đứng ở bên cạnh, dụi mắt khóc nức nở, cả người run bẩy rẩy, vừa khóc vừa không ngừng cầu xin: “Lưu thiếu gia, van cầu ngài đừng chặt tay của ta, số bạc kia ta nhất định sẽ bảo cha ta…ô ô ô…”

Dân chúng xung quanh đều tò mò đứng lại xem trò vui nhưng chỉ dám đứng từ xa vì sợ bị liên lụy. Trì Thanh bước đến bên cạnh Diệp Huy, xoa xoa đầu tiểu hài tử rồi an ủi: “Được rồi, đừng khóc.”

Diệp Huy hoảng hốt, ngẩng đầu nhìn thấy Trì Thanh thì tựa như thấy cứu tinh. Nó lập tức ôm lấy cổ y, cả người run rẩy khóc lên: “Tiên sinh, tiên sinh cứu con, con không muốn bị chặt tay, ô ô… Tiên sinh mau cứu con với…”

Trì Thanh nhìn bộ dáng của Diệp Huy, trong lòng bỗng nhiên không còn giận chút nào. Tiểu tử này dù sao cũng luôn ba ngày thì hai ngày gây phiền toái cho mình, hiếm được có ngày khóc thành như vậy.

Đông Phương Bất Bại bị Trì Thanh nắm tay đứng ở bên cạnh, không khỏi nhíu mi, trong lòng cảm thấy hơi chút không vui.

Bỗng nhiên thấy nhảy ra một người, Diệp Huy còn ôm lấy người nọ gọi tiên sinh, Lưu Thắng phiền chán nói: “Tên thư sinh kia, mau cút đi! Chuyện của bản thiếu gia không liên quan tới ngươi! Ta khuyên ngươi đừng có xen vào chuyện của người khác, nếu không bản thiếu gia sẽ khiến ngươi lãnh đủ.”

Diệp Huy sợ hãi chôn mặt vào lòng Trì Thanh, sống chết cũng không chịu buông ra. Trì Thanh đành bất đắc dĩ nói: “ Được rồi, đừng khóc, ngươi khóc đến nỗi đầu ta cũng đau.” Dứt lời liền quay về phía Lưu Thắng, mỉm cười nói: “Tiểu sinh sớm nghe nói Lưu viên ngoại làm người hiền hòa, cần kiệm, nói vậy hẳn công tử cũng là người khoan hồng độ lượng?”

Lưu Thắng không kiên nhẫn phất phất tay, nói: “Đừng nói với bổn thiếu gia những lời vô ích đó. Bản thiếu gia không tốt đẹp đến vậy. Hoặc ngươi thay nó xuất ra năm mươi lượng lượng bạc, hoặc là cút sang một bên.” Lưu Thắng tự biết bản thân mình tiếng xấu đồn xa nên cũng không muốn nghe người trước mặt nói ngon nói ngọt.

Trì Thanh nghe vậy, đành nói: “Gia đình đứa nhỏ này chỉ là nông dân bình thường, năm mươi lượng là thu nhập cả năm của nhà nó. Nhưng dù sao tiểu tử này cũng đã gây ra chuyện, làm bẩn áo của thiếu gia. Năm mươi lượng nhất định sẽ đền, chỉ mong Lưu thiếu gia khoan dung thư thả cho hai ngày. Hai ngày sau, tiểu sinh sẽ tự mang tiền đến Lưu phủ giao cho Lưu thiếu gia được không?”

“Không được! Bổn thiếu gia hôm nay, hoặc là năm mươi lượng, hoặc là một cái tay của nó, nhất định phải lấy một trong hai.” Lưu Thắng nửa bước cũng không chịu lùi. Hắn vốn không quan tâm đến số tiền kia, chỉ là đang buồn chán, thật vất vả mới tìm được một chuyện vui để chơi đùa, sao có thể dễ dàng buông tay? Liếc nhìn Đông Phương Bất Bại bên cạnh Trì Thanh, Lưu Thắng tấm tắc vài tiếng. Nhìn bộ dáng kia kìa, môi hồng răng trắng, so với mấy tiểu thiếp làm ấm giường nhà mình còn xinh đẹp hơn. Hơn nữa, tiểu cô nương mặt mày thanh tú lạnh lùng như vậy càng khiến cho lòng hắn ngứa ngáy vô cùng. Hắn nhịn không được mà vuốt cằm, cười hèn mọn: “Kì thật bản thiếu gia cũng không phải người keo kiệt, chi bằng cho các ngươi con đường thứ ba. Chỉ cần để tiểu nương tử này ở lại đây, bản thiếu gia sẽ để cho các ngươi đi, năm mươi lượng không cần đưa nữa, thế nào?”

Đông Phương Bất Bại nhìn ánh mắt trắng trợn của Lưu Thắng, cảm thấy sát khí trong lòng dâng lên đến cực điểm. Hắn vốn chỉ định đứng ở bên cạnh xem Trì Thanh giải quyết chuyện này như thế nào, nhưng nếu tên này đã chủ động chọc vào hắn, vậy tiễn gã ta đi chết cũng không oan. Đông Phương Bất Bại rút tay ra khỏi tay Trì Thanh, trên đầu ngón tay thoắt hiện ánh bạc.

Trì Thanh phát hiện Đông Phương Bất Bại rút tay về, trong lòng ẩn ẩn có điềm xấu. Lại thấy khuôn mặt đối phương lạnh tới cực điểm, Trì Thanh liền lập tức cầm lấy tay đối phương, khẽ lắc đầu. Tuy nói tên Lưu Thắng này chết cũng không hết tội, nhưng nếu bây giờ hắn chết, bọn họ cũng không tránh khỏi liên lụy. Đây không phải giang hồ, chết một mạng người quan phủ nhất định sẽ điều tra, mà y đang tránh quan phủ còn không kịp, như thế nào lại chủ động ra mặt?

Đông Phương Bất Bại nhìn ánh mắt khuyên nhủ của Trì Thanh, trong lòng không vui nhưng cũng không hề biểu lộ trên nét mặt, chỉ lẳng lặng thu hồi tú hoa châm trong tay.

Trì Thanh lại nhìn về phía Lưu Thắng, khóe miệng vẫn tiếp tục mỉm cười: “Nếu hôm nay tiểu sinh không đưa ra được năm mươi lượng bạc, Lưu thiếu gia cứ chặt cánh tay của Diệp Huy đem về đi. Chỉ là ngày khác tiểu sinh nhất định sẽ dùng số bạc gấp đôi hôm nay mang tới trả cho Lưu phủ, mong thiếu gia bảo quản cánh tay này, đến lúc đó nối lại cho nó.”

Diệp Huy còn chưa kịp phản ứng, Lưu Thắng đã cười nhạo nói: “Tên thư sinh tên nghèo kiết xác ngươi đọc sách nhiều quá nên đầu óc có vấn đề à? Chặt đứt tay thì sao có thể nối lại? Hay ngươi nối thử cho bản thiếu gia xem xem nào?”

Trì Thanh không giận, vẫn cười: “Tiểu sinh tất nhiên là không ngốc, chỉ là đồ đem cầm cố còn có thể chuộc về, sao đến lượt Lưu thiếu gia lại là một đi không trở lại? Thật ra tiểu sinh muốn tới Lưu phủ tìm Lưu lão gia để hỏi ý kiến thôi.” Bình thường Lưu Thắng càn rỡ như thế, chẳng qua là có mấy tên gia đinh che chở cho mình, đồng thời cũng không có người nào dám cáo trạng với cha hắn. Lưu lão gia tuy ngày thường ít quản giáo Lưu Thắng, nhưng hôm nay hắn càn rỡ tới mức chặt tay tiểu hài tử nhà người khác, Lưu lão gia còn có thể mặc kệ sao? Nếu là như thế, thật sự cũng không cần bốn chữ ôn lương, cần kiệm kia nữa rồi.

Lưu Thắng nghe vậy liền giận dữ nói: “Ngươi đừng nghĩ mang cha ta ra thì bổn thiếu gia sẽ sợ các ngươi. Hôm nay nếu như các ngươi không lấy ra đủ năm mươi lượng thì…”

Lưu Thắng mới nói được một nửa liền bỗng nhiên có một một nam tử tướng mạo bình thường nhưng y phục lại là áo choàng gấm lụa, thân hình bất phàm từ bên cạnh bước ra. Người nọ đi tới trước mặt Lưu Thắng, lấy ra một tờ ngân phiếu từ trong tay áo rồi đưa tới trước mặt hắn: “Một trăm lượng, tại hạ thay vị công tử kia thanh toán.” Một trăm lượng đủ mua được mười kiện xiêm y trên người hắn.

Lưu Thắng nhìn thấy nam tử kia, ngang ngược nói: “Ngươi và tên thư sinh đó có quan hệ gì, tại sao lại thay hắn thanh toán ?”

“Liên quan gì đến ngươi?” Nam tử cầm ngân phiếu trong tay, mặt không đổi sắc mà nhìn chằm chằm Lưu Thắng, đôi mắt sắc bén như chim ưng.

Lưu Thắng mặc dù là tên vô lại nhưng cũng rất thức thời, thấy trên người nam tử mang theo đao, sợ là người trong giang hồ. Người như thế giết người không chớp mắt, vài tên gia đinh bên cạnh hắn căn bản sẽ chẳng có tác dụng gì, vì thế liền nhượng bộ nói: “Nếu như ngươi đã thanh toán thay cho bọn họ, chuyện hôm nay liền quên đi.” Dứt lời liền giật lấy ngân phiếu trên tay nam tử, trừng mắt nhìn Trì Thanh và Diệp Huy một cái rồi dẫn mấy tên gia đinh bỏ đi.

Nam tử thấy Lưu Thắng đi rồi liền quay lại chắp tay với Trì Thanh, nói: “Tại hạ là Huyền Vũ, không biết công tử xưng hô thế nào?”

Trì Thanh cũng đáp lễ, khiêm tốn cười nói: “Tiểu sinh là Trì Thanh. Vừa rồi đa tạ công tử ra tay tương trợ, ngày khác ta nhất định sẽ góp đủ ngân lượng mang trả lại cho công tử.”

Nam tử nghe vậy, trên mặt mới lộ ra một nụ cười nhạt: “Không ngờ công tử lại cùng họ với người mà tại hạ đang tìm, quả là trùng hợp.”

Trì Thanh cười cho có lệ, nói: “Vậy tiểu sinh chúc công tử sớm ngày tìm được người mình muốn tìm.” Dứt lời liền quay lại xoa đầu Diệp Huy, nói: “Được rồi, không sao nữa, mau trở về nhà đi, đừng gây chuyện nữa.”

Diệp Huy ngẩng đầu lên từ trong lòng Trì Thanh, dụi dụi hai mắt đã sớm đỏ hoe, ngoan ngoãn nói: “Dạ, học trò xin ghi nhớ.”

Hôm nay nó vốn muốn mua một xâu mứt quả về dỗ Tiểu Hồng, nào ngờ nửa đường lại gặp phải tên cường hào ác bá Lưu Thắng, thiếu chút nữa ngay cả cánh tay cũng mất, nghĩ đến liền nhịn không được mà sợ hãi xoa xoa cánh tay đã nổi đầy da gà. Nếu không phải có tiên sinh ra tay tương trợ, cánh tay này của nó có thể đã bị phế đi. Nghĩ đến đây, nó liền cảm thấy tiên sinh thật là tốt, đồng thời quay lại nói với Trì Thanh: “Đa tạ tiên sinh, sau này nhất định  con sẽ không bao giờ gây chuyện cho tiên sinh nữa.”

Trì Thanh nhịn không được mà bật cười, bỏ qua người đang đứng trước mặt mà hướng về phía Đông Phương Bất Bại nói: “Chắc nàng cũng đói bụng rồi. Chúng ta mau tìm một khách điếm để dùng bữa đi.” Dứt lời liền dắt Đông Phương Bất Bại rời đi.

Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn thanh đao bên hông người kia, trong lòng cười lạnh một tiếng. Thân phận cũng không nhỏ. Trong tay vẫn ấm áp như trước, nhưng người bên cạnh lại khiến hắn không thể nào tin tưởng…

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *