Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 13: Đêm cô tịch

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 13: Đêm cô tịch

Edit: Sword

Beta: Lam Yên, Mimi, Đậu Đậu

Sau khi nghe được lời nhắn kia, Trì Thanh không còn chuyện trò vui vẻ với Đông Phương Bất Bại như thường ngày, cũng không yên lòng ăn cơm nữa, mà Đông Phương Bất Bại cũng không nhiều lời. Hai người trầm mặc ăn xong bữa tối. Tiếp đó, Trì Thanh liền thu dọn bát đũa trên bàn đem xuống bếp rửa rồi mới chuẩn bị nước ấm đem qua cho Đông Phương Bất Bại.

Trì Thanh làm xong hết mọi chuyện mới trở lại học đường, ngồi vào bàn học, lấy ra bài tập hôm nay mấy tiểu hài tử nộp lên để chấm điểm, nhưng nửa ngày trôi qua vẫn chỉ xem được mấy bài. Trì Thanh thầm than một tiếng, mệt mỏi buông bài xuống, day day trán, đứng dậy đi đến trù phòng lấy bầu rượu rồi ngồi uống một mình trong sân.

Gió xuân đầu mùa mang theo chút hơi lạnh. Gió lạnh, trăng thanh khiến cho Trì Thanh bình ổn lại suy nghĩ của mình.

Theo như lời Đông Phương nói, thư sinh mà triều đình đang tìm rất có thể là y. Nhưng điều khiến y cảm thấy khó hiểu là ba năm trước đây, khi y rời đi, bọn họ một chút động tĩnh cũng không có, vì sao ba năm sau lại tốn công tốn sức đi tìm? Hay là đã có biến cố gì đó xảy ra…

Y bây giờ thong dong tự tại, không cầu vinh hoa phú quý, chỉ mong ngày cứ thế bình an trôi qua. Nếu bây giờ Nhạc tiên sinh có thể giấu giếm được, có lẽ qua một thời gian bọn họ sẽ không tìm y nữa. Nhưng nếu thực sự xảy ra biến cố, y sợ mình thật sự không thể thoát thân.

Một mình uống rượu trong sân, vừa uống một chút đã ngà ngà say. Nương theo men say, Trì Thanh quay về phòng ngủ, cho nên không hề phát hiện trên mái hiên có một người vẫn ngồi đó từ khi nào…

Đông Phương Bất Bại nhìn khoảng sân không một bóng người, trong lòng cũng ngổn ngang trăm mối.

Ban đầu hắn chỉ nghĩ Trì Thanh là một thư sinh bình thường, nhưng vừa rồi khi nhắc tới việc quan phủ đang tìm một người giống y thì vẻ mặt của đối phương lộ rõ vẻ miễn cưỡng. Như thế có thể thấy người mà quan phủ tìm kiếm kia tám, chín phần chính là Trì Thanh. Những người ở kinh thành cao cao tại thượng kia tìm đến Trì Thanh đến tột cùng là có chuyện gì? Chẳng sợ y chọc đến triều đình gây ra họa lớn, chỉ sợ y có quan hệ dây dưa với bên đó, như vậy việc y tiếp cận mình, mục đích thật không đơn giản. Dù sao tình cảm mà Trì Thanh dành cho hắn quá mức kì quái, khiến người ta khó có thể không nghi ngờ cho được.

Nếu lúc trước Trì Thanh đã từng gặp hắn khi hắn vẫn còn đảm nhiệm chức phó giáo chủ dưới trướng Nhậm Ngã Hành, còn hay qua lại thường xuyên với người trong giang hồ thì tình cảnh hôm nay vừa khéo có lí do để giải thích. Xét theo tính tình của hắn khi trước thì thà giết nhầm ba nghìn còn hơn để sót một mạng, có điều bây giờ lại lằn nhằn không muốn ra tay, dù cho người này có thể đem lại tai họa cho mình về sau.

Trì Thanh xuất hiện quá mức trùng hợp, mỗi hành động đều cẩn thận, từng chút ngấm vào lòng người, khiến cho hắn nhịn không được mà sinh ra cảm giác ấm áp. Hắn thật lòng hi vọng tâm tư của Trì Thanh đối với mình là hoàn toàn thuần túy, hai người sẽ giống như lời y mà sống với nhau cả đời. Nhưng với hoàn cảnh hôm nay, hắn không còn chắc chắn thứ tình cảm đó của y có xuất phát từ chân tâm hay không nữa. Nếu người này thật sự có mưu đồ với hắn, chấm dứt sinh mạng của y bất quá chỉ là chuyện trong nháy mắt… Nghĩ tới đây, trong lòng hắn thế nhưng lại ẩn ẩn sinh đau khiến cho hắn vô cùng khó chịu.

Đông Phương Bất Bại phi thân nhảy xuống mái hiên, đi vào trù phòng tìm vò rượu của Trì Thanh. Chỉ là một vò nữ nhi hồng bình thường, không hề có mùi hương ngào ngạt, chỉ có vị vừa cay vừa xót. Hắn ôm vò rượu đứng ở ngoài hiên một mình uống hết nửa vò. Ngửa đầu nhìn trời cao, trăng rằm sáng như ngọc thạch, sáng lấp lánh ánh bạc nhưng trong trẻo, lạnh lùng. Hắn biết có một số việc cho dù có dùng võ công tái thế của hắn cũng không thể níu kéo, ví như hạnh phúc đã mất đi của hắn, ví như sinh mệnh của hắn…

Ngồi trên mái hiên một hồi, không muốn để Trì Thanh nhìn ra manh mối, hắn còn cẩn thận đem vò rượu để lại chỗ cũ……

Hôm sau Trì Thanh lại khôi dáng vẻ như ngày thường, nụ cười vẫn ôn nhu nho nhã, không nhìn ra điểm gì khác biệt.

Sau khi tan học, Trì Thanh tới nhà Lâm Ân học làm bếp, khi trở về lại làm một đĩa măng xuân xào thịt, còn không biết lấy từ đâu một con cá trích, nấu một nồi canh măng với cá. Đông Phương Bất Bại nếm một chút, ngạc nhiên phát hiện cơm canh có hương vị rất khác. Trì Thanh theo thói quen gắp một miếng măng đặt vào bát của Đông Phương, nói: “Nếm thử miếng măng này xem hương vị thế nào đi?” Tình cảm đến mức này, chưa nói áo mặc đến tay thì cũng là một câu “cơm dâng tận miệng”.

Nhưng cho dù Trì Thanh tận tình “dâng cơm tận miệng” cho mình, Đông Phương Bất Bại cũng chẳng hề nể mặt mà lạnh nhạt liếc nhìn Trì Thanh một cái, tự mình dùng cơm. Trì Thanh không nhịn được bật cười, có điều y cho rằng có công mài sắt có ngày nên kim, sẽ có một ngày người nọ vui vẻ ăn thức ăn mình gắp cho.

Ở học đường, cứ năm hoặc mười ngày sẽ được nghỉ học một ngày. Vào ngày học đường đóng cửa, Trì Thanh để cho Đông Phương Bất Bại ngủ thêm nửa canh giờ mới gọi hắn dậy.

“Mau rửa mặt chải đầu rồi ăn sáng. Hôm nay học đường đóng cửa, ta đưa nàng ra chợ chơi, ban ngày nhất định rất náo nhiệt.” Trì Thanh vừa đem chậu nước ấm đặt lên trên giá gỗ vừa dặn dò. Là phúc không phải là họa, là họa thì không tránh được, y không thể trốn tránh ở học đường này cả đời, cứ trốn tiếp thì có lẽ ngay cả học đường cũng phải đóng cửa.

“Được.” Đông Phương Bất Bại lên tiếng.

Ở rất nhiều phương diện, Đông Phương Bất Bại đều thuận theo những gì Trì Thanh nói, ví dụ như bảo ăn liền ăn, bảo ngủ liền ngủ, có khi muốn hắn ăn nhiều thêm hai miếng hắn cũng sẽ nể mặt Trì Thanh mà ăn thêm. Nhưng ở một số phương diện, Đông Phương Bất Bại hiển nhiên nhất quyết không chịu tuân theo Trì Thanh, ví dụ như đút đồ ăn…

Nhìn hành động vô cùng thân thiết của Trì Thanh, Đông Phương Bất Bại vẫn không thể chấp nhận được. Hắn đâu phải là hài đồng ba tuổi, ăn cơm còn cần người ta đút cho sao?

Sau khi dùng xong bữa sáng, hai người liền đi lên trấn trên. So với lần lên trấn trên sau khi tan học hôm trước thì hôm nay náo nhiệt hơn nhiều lắm. Các quán hàng rong ở bên đường không ngừng hò hét, này kẹo hồ lô, mứt quả, trang sức, phấn son đủ loại. Nhưng bên cạnh những tiếng nói cười, vui vẻ khoái hoạt của người đi chợ lại xuất hiện một khuôn mặt băng sơn ngàn năm không đổi của Đông Phương Bất Bại. Hắn lặng lẽ đi bên cạnh Trì Thanh nhìn ngắm mấy quán hàng rong hai bên, dường như chuyện gì cũng không thể khơi dậy sự hứng thú của hắn.

Trì Thanh nhìn hắn, không khỏi nhẹ giọng khuyên nhủ: “Mất công đi một chuyến, nàng nghiêm mặt như vậy để làm gì? Cẩn thận kẻo lại dọa đứa nhỏ nào đó khóc lên đấy.”

Đông Phương Bất Bại liếc nhìn Trì Thanh một cái, nghĩ không ra vì sao lúc nào gương mặt người này cũng tươi cười như vậy, chẳng lẽ y thật sự vui vẻ đến thế sao?

Thấy Đông Phương Bất Bại thờ ơ, Trì Thanh liền nhìn sang bên đường. Thấy quán son phấn ven đường, y liền cố ý trêu đùa: “Nhìn sắc mặt của nàng kìa. Mua cho nàng một chút son phấn về thoa nhé, được không?” Dứt lời liền muốn kéo Đông Phương đi đến bên sạp. Trì Thanh vốn đã chuẩn bị tinh thần là sẽ thất bại, nhưng một lúc cũng không thấy đối phương tay mình ra, không khỏi có chút ngạc nhiên.

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *