Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 12: Trái tim loạn nhịp

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 12: Trái tim loạn nhịp

Edit: Sword

Beta: Mimi, Đậu Đậu, Lam Yên

Đông Phương Bất Bại nhìn vào đôi mắt vẫn luôn dịu dàng ấm áp kia, tự hỏi từ khi nào chúng đã đong đầy một thứ tình cảm nóng bỏng, không hề có lấy nửa phần nhân nhượng?

“Mới quen biết hai ngày thì sao, ở chung chưa được bao lâu thì thế nào? Ta là nhất kiến chung tình, được không?” Một loạt câu chất vấn kia khiến Đông Phương không cách nào bác bỏ. Những vấn đề vô lý trong mắt hắn, qua lời nói của người kia lại trở thành việc hiển nhiên vô cùng. Ngay cả chính hắn cũng không nhịn được tự hỏi: vậy thì sao chứ?

Trì Thanh nhìn vẻ mặt lạnh lùng thờ ơ của người trước mặt, tiếp tục nói: “Nàng nói không có nhà để về, chỉ cần nàng nguyện ý, ta chắc chắn có thể mang lại cho nàng một gia đình ấm áp. Dù không có gấm vóc lụa là, cũng chẳng đủ vinh hoa phú quý, thế nhưng ta có thể cho nàng cuộc sống cơm áo không lo, yêu thương trọn kiếp, một đời không uổng. Nàng chỉ cần nói một tiếng được hay không mà thôi.”

Đông Phương Bất Bại như bị mê hoặc bởi lời tỉ tê của Trì Thanh. Mặc dù vẫn luôn tự nhắc chính mình không được động lòng, cũng không được cả tin, thế nhưng nhìn vào ánh mắt tràn ngập nhu tình của người nọ, hắn vẫn nhịn không được mà tim đập rộn ràng. Chẳng phải bởi một lời thề non hẹn biển của đối phương mà là vì hai chữ ‘gia đình’ kia. Dù cho người này ngay cả việc hắn là nam hay nữ còn không phân biệt được, dù cho người khác cười hắn u mê không tỉnh ngộ, tự lao vào chỗ chết, vậy thì sao chứ? Đến cả hôm nay cũng còn sầu não không vui, ai biết được ngày sau sẽ thế nào?

Đông Phương Bất Bại nhìn Trì Thanh, trong mắt hiện lên một vẻ kiên quyết: “Vậy hãy chứng minh cho ta thấy.”

Yêu thương trọn kiếp, cả đời không uổng, chẳng qua chỉ là lời nói suông mà thôi. Ngay cả giấy trắng mực đen còn có thể lật lọng, chẳng lẽ chỉ cần nói một vài hứa suông liền bắt hắn phải tin? Thề non hẹn biển, hắn đã nghe nhiều lắm, bây giờ hắn chỉ cần người nọ chứng minh mà thôi.

Trì Thanh không nói gì nhiều, khẽ cong môi, cao giọng đáp: “Được.” Y biết có một số việc không thể nóng vội. Dù sao ngày tháng còn dài, bọn họ còn có rất nhiều thời gian.

Đông Phương Bất Bại chăm chú nhìn Trì Thanh trong chốc lát rồi quay người trở lại học đường. Trì Thanh vội vã theo sau, giúp Đông Phương che chắn mưa xuân rả rích trên đầu, ân cần hỏi: “Đông Phương, tối nay ăn thịt khô hấp nhé?”

“Tùy ngươi.” Đông Phương Bất Bại thuận miệng trả lời.

Trì Thanh nghe vậy liền cố nói ý đùa: “Vậy tối nay làm món rau xanh cho nàng, nha?”

“Tùy ngươi.” Lời vừa dứt, người đã bước vào phòng học.

Trì Thanh đứng tại chỗ bật cười thành tiếng, ngay cả rau cũng tùy theo ý mình, nếu sau này có kẻ nói Đông Phương kén ăn, y sẽ là người đầu tiên không để kẻ đó được yên.

Hài đồng trong học đường thấy vẻ mặt hân hoan của Trì Thanh, không khỏi nhìn nhau khó hiểu. Vừa rồi tiên sinh chỉ hỏi tối nay ăn rau được không, sau đó Đông Phương cô nương trả lời ‘tùy ngươi’ thôi mà, có cái gì đáng để vui vẻ đâu? Càng làm lũ trẻ khó hiểu hơn chính là, bài học của bọn chúng đang ở phần Luận ngữ lại nhảy đến phần ‘Quan quan thư cưu’ vốn không cùng một quyển với nhau nữa chứ (1). Mà mỗi lần tiên sinh đọc đến câu ‘yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu’ thì thường nhìn Đông Phương cô nương mà cười cười một cách đầy ẩn ý. Song cô nương kia cả ngày chỉ lo cúi đầu thêu thùa, ngay cả một cái liếc mắt cũng chẳng thèm ném cho tiên sinh. Đã vậy, tại sao tiên sinh còn có hứng thú dạt dào như thế được?

(1) Luận Ngữ là một quyển trong Tứ Thư của Khổng Tử (Luận Ngữ, Đại Học, Mạnh Tử, Trung Dung). Còn câu “Quan quan thư cưu” là trích trong bài Quan Thư 1 thuộc Kinh Thi – một trong Ngũ Kinh.

Quan Thư 1

Quan quan thư cưu

Tại hà chi châu.

Yểu điệu thục nữ,

Quân tử hảo cầu.

Tình trạng quỷ dị ấy vẫn liên tục diễn ra cho tới hết buổi chiều. Khi không thể chịu thêm được nữa, đám hài đồng lại nghe Trì Thanh nói tan học, vì thế liền vội vàng chen chúc mà chạy ra ngoài. Còn chưa tới tiết Thanh Minh (2), vì cớ gì bọn chúng lại có cảm giác âm khí ngập tràn thế nhỉ.

(2) Tiết Thanh Minh: Theo quy ước, tiết thanh minh là khoảng thời gian bắt đầu từ khoảng ngày 4 hay 5 tháng 4 khi kết thúc tiết xuân phân và kết thúc vào khoảng ngày 20 hay 21 tháng 4 trong lịch Gregory theo các múi giờ Đông Á khi tiết cốc vũ bắt đầu. Đây cũng là khoảng thời gian người người đi tảo mộ.

Đợi học trò về hết, Trì Thanh liền đi tới trước mặt Đông Phương Bất Bại, cười nói: “Ngày mai lại thêu cũng được, cả ngày nhìn kim chỉ chằm chằm đầu óc sẽ mệt lắm đó.”

Đông Phương Bất Bại nghe vậy liền liếc Trì Thanh một cái, buông bộ y phục trong tay xuống, hơi mệt mỏi day day thái dương. Trì Thanh thấy thế liền lập tức săn sóc hỏi han: “Mệt sao? Ta xoa thái dương giúp nàng nhé?”

Đáng tiếc lòng tốt không được đền đáp, ngược lại y còn bị người ta lạnh mặt liếc cho một cái. Trì Thanh chẳng chút để tâm, cười cười: “Đông Phương, điểm tâm hôm qua mua ở chợ đã ăn hết chưa?”

“Chưa ăn.” Đông Phương Bất Bại thành thật trả lời. Gói điểm tâm kia vẫn đặt ở trong phòng, ngay cả một miếng hắn cũng chưa từng đụng.

Trì Thanh sớm đã dự đoán được, lại nói: “Ta có việc phải ra ngoài một chút, bữa tối có thể sẽ chuẩn bị muộn hơn bình thường, thấy đói thì nàng cứ ăn điểm tâm lót dạ trước. Nếu không hợp khẩu vị, lần sau chúng ta lại lên trấn trên chọn cái khác, được không?”

Đông Phương Bất Bại cũng không hỏi người nọ đi đâu, chỉ gật đầu coi như đồng ý. Trì Thanh thấy đối phương đáp ứng liền đứng dậy đi ra ngoài.

Một mình nhàn rỗi ngồi ngốc trong học đường, Đông Phương Bất Bại mở chiếc áo đang thêu dở ra, phác họa thêm vài nét mây. Nửa canh giờ bất tri bất giác trôi qua, bầu trời đang tối dần, song Trì Thanh vẫn chưa trở về. Hắn xoa xoa bụng, thực sự có hơi đói. Bất đắc dĩ về phòng lấy gói điểm tâm, Đông Phương Bất Bại bỏ một miếng vào trong miệng. Đúng như những gì người kia đã nói, điểm tâm mềm mà không nát, ngọt mà không ngấy, vì thế không khỏi thầm than: từ khi nào thì mình xa người nọ là bị đói bụng cơ chứ? Nếu y dùng biện pháp này để chứng minh tấm lòng thì cũng quá đủ rồi.

Đông Phương Bất Bại vừa uống trà, vừa chậm rãi dùng thêm hai miếng điểm tâm thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong viện, không khỏi có chút hoài nghi. Tiếng bước chân nhẹ hẫng thiếu lực như vậy tất nhiên không phải là của Trì Thanh, nhưng thời điểm này còn có ai vào học đường nữa? Trong lòng mang theo nghi hoặc, hắn đứng dậy đi ra ngoài, vừa hay chạm mặt với người ở trong sân.

Đó là một lão nhân tầm sáu mươi tuổi, lưng hơi còng, dáng vẻ tuổi già sức yếu. Nhìn thấy Đông Phương Bất Bại, lão hơi hơi nheo mắt, một lát sau không khỏi có phần kinh hãi. Lão tuy già nhưng vẫn chưa phải là người vô dụng. Sống ở học đường này hơn nửa đời người, ai ở trong ngôi nhà kia, tất nhiên lão biết rất rõ, vì cớ gì mà hôm nay lại có một nữ tử bước ra?

Đông Phương Bất Bại liếc lão một cái, lạnh mặt đứng yên không lên tiếng, trong lòng có phần không vui. Lão nhân thấy thế vội thu hồi vẻ ngạc nhiên trên mặt, áy náy nói: “Lão sinh thất lễ, xin nhận lỗi với cô nương. Lão sinh chính là thầy của Trì Thanh, hôm nay tới đây là có chuyện muốn thương lượng, chẳng hay Trì Thanh có ở đây không?”

Đông Phương Bất Bại lạnh nhạt trả lời: “Y ra ngoài rồi.”

Lão nhân nghe vậy, không khỏi thắc mắc: “Không biết cô nương có quan hệ gì với Trì Thanh, khi nào y mới trở về?” Lão vẫn biết sau khi gặp chuyện không may kia, Trì Thanh vẫn giữ mình trong sạch, khiêm tốn cẩn thận, sao hôm nay lại xuất hiện một cô nương ở trong nhà?

Đông Phương Bất Bại vốn không muốn để ý đến, lại bỗng vô tình nhớ tới lời Trì Thanh nói với mẫu tử Diệp gia, vì thế liền có ý trêu đùa, mở miệng đáp: “Là thê tử chưa qua cửa của y.”

Lão nhân nghe vậy thì sửng sốt trong chớp mắt, sau đó liền lập tức khôi phục thái độ bình thường. Trì Thanh đã có hôn sự, lão cũng loáng thoáng nghe nói tới, nếu cô nương này là thê tử chưa qua cửa của Trì Thanh thì có lẽ đây chính là người có hôn ước với thư sinh kia. Cho dù như thế, hai người còn chưa thành thân đã ở cùng một chỗ, hình như cũng không hợp lễ cho lắm.

Nghĩ đến đây, lão nhân liền thở dài một tiếng: “Cô nương đã là thê tử chưa qua cửa của Trì Thanh, vậy hẳn cũng hiểu rõ bối cảnh xuất thân của y, cho nên lão sẽ không nói nhiều, chỉ phiền cô nương chuyển lại một câu. Hôm nay Huyện quan đại nhân bỗng nhiên tới tìm lão sinh để hỏi chuyện, nói rằng một vị quan lớn ở kinh thành đang tìm một vị thư sinh. Theo như những gì quan huyện nói lại, người nọ khá giống Trì Thanh. Tuy lúc ấy lão nói ‘chưa từng gặp’ song nghĩ đi nghĩ lại, việc này vẫn nên nói với y một tiếng. Làm phiền cô nương giúp đỡ.” Dứt lời, lão nhân liền xoay người, loạng choạng rời khỏi học đường.

Đông Phương Bất Bại đứng ngoài cửa. Vốn cho rằng người nọ chỉ là một thư sinh bình thường, sao lại có quan hệ với quan lớn ở kinh thành? Hắn không khỏi nhíu mày, thầm nghĩ có lẽ mình đã đoán sai rồi, song hết thảy đều phải đợi Trì Thanh trở về rồi mới định đoạt được. Trở lại phòng, Đông Phương Bất Bại lấy thêm một miếng điểm tâm bỏ vào miệng nhưng không hiểu vì sao lại cảm thấy hơi nhạt nhẽo vô vị.

Tới giờ tuất (19h – 21h), Trì Than mới trở lại học đường, vội vàng nói tiếng xin lỗi rồi mang rổ ra vườn rau sau hái rau, loay hoay hơn nửa canh giờ mới chuẩn bị xong bữa tối.

Bày bát đũa bày lên trên bàn, Trì Thanh áy náy cười với Đông Phương Bất Bại: “Thật có lỗi, ta trở về hơi muộn, nhanh dùng bữa đi thôi.” Dứt lời, y liền bưng một bát canh trứng tới trước mặt Đông Phương Bất Bại: “Ăn bát canh trước cho ấm bụng.”

Bữa tối hôm nay vẫn chủ yếu là rau xanh nhưng cũng có chút thay đổi, một bát canh trứng, môt đĩa rau xanh, một phần thịt xông khói. Đông Phương Bất Bại uống hai ngụm canh, buông bát, vô cùng tự nhiên mà nâng đũa hướng về bát thịt xông khói, ai ngờ đũa vừa vươn ra đã bị người chặn lại. Hắn có chút khó hiểu nhìn về phía Trì Thanh.

“Chẳng phải nàng đã đồng ý với ta tối nay sẽ ăn rau sao? Nào, nếm thử một chút đi.” Trì Thanh cầm đũa cười cười nói nói, lại gắp một ít rau đưa tới trước mặt đối phương.

Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn đũa rau. Hành động đút ăn này thật là tự nhiên. Nhìn y trước kia hành động cử chỉ dịu dàng thân thiết, sao bây giờ lại có mùi đùa giỡn con gái nhà lành? Hắn không ăn miếng rau trên đũa của đối phương mà tự mình gắp một miếng.

Miếng rau vừa vào miệng, hắn liền cảm thấy hơi bất ngờ, nhịn không được liếc nhìn Trì Thanh, chỉ thấy đôi mắt đong đầy ý cười kia cũng đang nhìn ngược lại hắn.

“Thế nào? Hôm nay ta tới nhà Lâm Ân học nghề. Cha nó từng làm đầu bếp ở nhà quan, làm đồ ăn rất ngon miệng. Ta mới học được một ngày thôi, những ngày sau nữa chắc chắn sẽ càng nấu càng ngon.” Trì Thanh cười cười, giải thích với Đông Phương Bất Bại.

Nếu ngày xưa đồ ăn người nọ nấu miễn cưỡng mới có thể nuốt trôi, nhai như nhai sáp thì món rau xanh hôm nay lại cực kì khác lạ, có thể nói là rất ngon. Đông Phương Bất Bại nhìn vào đôi mắt đang không ngừng tràn ra nhu tình mật ý của người kia, chỉ cảm thấy rau dưa giản dị, y phục tầm thường nhưng lại ấm áp ngọt ngào hơn cả vạn lần so với cẩm y ngọc thực. Vì thế hắn cúi đầu lên tiếng: “Tạm được.”

Trì Thanh nghe vậy, hiểu ý cười cười.

Ăn được nửa phần cơm, Đông Phương Bất Bại bỗng nhiên nhớ tới lão nhân gặp được lúc chạng vạng, vì thế liền làm bộ như vô tình kể chuyện: “Vừa rồi khi ngươi ra ngoài, có một người tự xưng là thầy của ngươi đến tìm.”

“Nàng nói Nhạc tiên sinh?” Trì Thanh ngẩng đầu nhìn Đông Phương Bất Bại, trào phúng nói: “Có phải lão tới hỏi nàng có quan hệ gì với ta không?”

Đông Phương Bất Bại không trả lời, ngược lại nhàn nhạt nói: “Lão nhờ ta chuyển lời cho ngươi, hôm nay Huyện thái gia tìm lão hỏi chuyện, nói có một vị quan lớn ở kinh thành đang muốn tìm một thư sinh có khá giống ngươi, muốn ta thông báo cho ngươi một tiếng.” Dứt lời, mắt cũng không chuyển, hắn một mực chăm chú nhìn Trì Thanh.

Người nọ nghe vậy, chiếc đũa trong tay bỗng dưng khựng lại giữa không trung, hồi lâu sau mới đặt xuống bát, mỉa mai nói: “Thật sao? Bọn họ, không chừng đã nhìn nhầm rồi.”

Đông Phương Bất Bại thấy Trì Thanh có chút mất tự nhiên thì không khỏi nhướn mày.

Là ‘không chừng’ mà không phải ‘nhất định’ sao?

—————————————

/Sword/: Tinh thần fanboy của các bé học trò còn non và xanh lắm ^^. Mà, các tềnh yêu thử đoán xem Trì Thanh là ai nào? ^^

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *