Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 11: Say đắm dây dưa

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 11: Say đắm dây dưa

Edit: Sword

Beta: Mimi, Đậu Đậu, Lam Yên

Vị phu nhân và nữ tử nọ nghe thấy một lời kia, thoáng chốc sững sờ.

Đông Phương Bất Bại dừng bước, quay người lại chăm chú nhìn Trì Thanh, nhướn mày, nhàn nhạt nói: “Thê tử chưa qua cửa?”

Trì Thanh nhìn không thấu được cảm xúc trong đôi mắt bình tĩnh kia, trong lòng chợt thấp thỏm.

Đông Phương Bất Bại nhìn y, chầm chậm hỏi: “Vậy ngươi… khi nào thì thú ta?”

Một lời này quả nhiên không nói thì thôi, một khi nói ra liền khiến ai nấy đều sửng sốt. Không những vị phu nhân kia cảm thấy kinh ngạc khi thê tử đính ước của Trì Thanh thế mà lại lớn mật hỏi nam nhân khi nào sẽ thú nàng, Trì Thanh cũng nhịn không được mà sặc thành tiếng.

“Khụ, khụ, khụ, khụ…” Trì Thanh che miệng ho khan mấy tiếng hòng che giấu sự ngạc nhiên trong lòng, sau đó cẩn thận cân nhắc ngôn từ, đáp: “Hôn nhân đại sự không phải trò đùa, tam thư lục lễ, một thứ cũng không được thiếu, chi bằng chờ đến lúc nhàn rỗi chúng ta lại cùng nhau chọn một ngày lành.” Nhìn sắc mặt hiện tại của Đông Phương, đừng nói bàn hỉ sự, chỉ cần Trì Thanh không phải đón chào tang sự đã là tốt lắm rồi. Tuy vậy nhưng ánh mắt Trì Thanh tuyệt không né tránh đường nhìn của Đông Phương Bất Bại, trong đáy mắt cũng chẳng hề có lấy một tia vui đùa trêu chọc nào.

Đông Phương Bất Bại nhìn ánh mắt nghiêm túc đàng hoàng của người nọ, chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười. Ngay cả chuyện hắn đến tột cùng là nam hay nữ, người nọ cũng không phân biệt được, thế mà dám hùng hồn tuyên bố muốn thú hắn về, rõ vớ vẩn. Thu hồi tầm mắt, hắn quay đầu nhìn đám tiểu hài tử đang nô đùa ầm ĩ bên trong học đường, đi về phía khác.

“Đông Phương, nàng định đi đâu?” Trì Thanh thấy thế liền vội vàng cất tiếng hỏi, trong lòng thầm nghĩ có phải y nói sai chỗ nào khiến người kia giận rồi không?

Đông Phương Bất Bại thoáng làm như không nghe thấy, đi thẳng về phía ngược lại với học đường. Trì Thanh nhanh chân đuổi theo, muốn vươn tay giữ người nhưng Đông Phương lại khẽ nghiêng mình tránh đi, ngay cả tay áo cũng không để y có cơ hội chạm tới. Y cũng không để bụng, chỉ ôn nhu dặn dò: “Sắp mưa rồi, đừng chạy loạn khắp nơi kẻo bị ướt.”

Đông Phương Bất Bại nhìn Trì Thanh. Lại là dáng vẻ tỉ mỉ săn sóc này, thật sự khiến cho người ta giận mà không có chỗ trút. Hắn chẳng qua chỉ ở tạm nơi này mà thôi, muốn đi đâu thì có quan hệ gì với y chứ? Người nọ cứ đi theo hắn rồi lải nhải cả ngày, nói cái này không được làm, cái kia không tốt. Nếu thích lắm lời như thế, sao không sớm tìm nữ tử mà thành gia lập thất đi? Chẳng phải còn có cô nương chờ y tới rước về sao, cần gì phải đi trêu chọc hắn?!

Trì Thanh thấy đối phương không đáp lời, cũng sợ chọc giận đến hắn, chỉ đành lùi một bước: “Nếu nàng thật sự muốn ra ngoài một lát, đợi ta về lấy ô có được không?”

“Không cần.” Đông Phương Bất Bại từ chối.

Trì Thanh biết rõ người nọ đang giận dỗi nhưng lại không biết phải làm sao. Dù sao họa này cũng là do y tự chuốc lấy, bây giờ chỉ có thể hi vọng Diệp phu nhân và nữ nhi của bà sớm rời đi để y còn an ủi, khuyên giải người nọ mấy câu.

Bị Trì Thanh phớt lờ ngay từ đầu, Diệp cô nương nhìn y một mực quan tâm đến Đông Phương Bất Bại mà không khỏi đau lòng. Nàng nắm chặt tay áo đứng một bên, không hề lên tiếng. Vốn dĩ nàng còn hoài nghi khi nghe Diệp Huy nói học đường có một nữ nhân mới đến, hôm nay tận mắt nhìn thấy thì không thể không tin nữa rồi. Nếu Trì tiên sinh đã có hôn ước, nàng phải làm thế nào đây? Chuyện ngày hôm nay, nói thẳng ra là do nàng đơn phương tìm đến mà thôi.

Nếu nói về vị Diệp cô nương này thì phải quay ngược thời gian về ba năm trước đây. Lúc đó Trì Thanh vừa đặt chân đến trấn này, trong bụng chứa một bồ chữ nghĩa nhưng lại khiêm tốn hữu lễ, ở nơi nông thôn hẻo lánh tất nhiên nổi bật hơn hẳn so với nam tử của nông gia bình thường, không ít cô nương vì thế mà có ý với y. Người nào cũng nghĩ nếu được gả cho Trì Thanh thì nhất định sẽ không phải chịu khổ, ngay cả hài tử ngày sau cũng sẽ có chút tiền đồ.

Tiếc rằng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, Trì Thanh chỉ dùng một câu đã khiến các cô nương ấy không còn hi vọng gì nữa: y đã có hôn ước ở quê nhà.

Lời vừa nói ra, số lượng nữ tử ái mộ Trì Thanh đã rụng hàng loạt, thành thành thật thật tìm một gia đình để gả vào. Nhưng vị Diệp cô nương kia tính cách cứng cỏi, nhất định không chịu tin. Nếu y đã có hôn ước, vì sao lại lẻ loi một mình phiêu bạt tới trấn nhỏ này? Y đã ở đây suốt ba năm nhưng chưa hề xuất hiện một nữ tử nào có khả năng là nương tử chưa xuất giá của y. Khi ấy, nàng thầm nghĩ cái gọi là hôn ước, chẳng qua chỉ là cái cớ mà Trì Thanh dùng để từ chối tâm ý của người khác mà thôi, vì vậy cứ nhất quyết kéo dài không chịu xuất giá.

Cứ tưởng kiên trì sẽ được ăn trái ngọt, ai ngờ mấy hôm trước, Diệp Huy bỗng nhiên chạy về nhà nói ở học đường có một nữ tử xa lạ vừa đến, tiên sinh chẳng những đối với nàng vạn phần quan tâm mà còn xuống bếp nấu đồ ăn cho riêng nàng. Trong lòng biết rõ việc này vô cùng kì quái, vì không tiện ra mặt, nàng nhẫn nại đợi hai ngày rồi mới kéo mẫu thân đến học đường thăm dò, sau lại chính mắt nhìn thấy Trì Thanh quan tâm tới một nữ tử khác thì liền nhớ tới hôn ước y nói năm nào. Hẳn đây cũng không phải lời nói vô căn cứ, dù sao khuê nữ trong sạch có ai không thể không biết liêm sỉ mà chạy đến học đường chung sống với nam nhân được chứ?

Đông Phương Bất Bại hờn giận, Trì Thanh thì đứng ở một bên cân nhắc xem phải an ủi thế nào. Hai người đều đang theo đuổi ý nghĩ riêng của mình, nhất thời không có ai lên tiếng. Cuối cùng vẫn là Diệp Huy phá vỡ bầu không khí quỷ dị này: “A, trời mưa!!!”

Trì Thanh bị Diệp Huy quấy nhiễu, cuối cùng thu hồi tầm mắt, lại bắt gặp vẻ mặt đủ loại biểu cảm khác nhau của mẫu tử Diệp gia thì liền mỉm cười giải thích: “Hôm nay ta không cẩn thận chọc giận nàng, đã khiến mọi người cười chê rồi.” Nếu không phải hôm nay mẫu tử Diệp gia tới thì y đã không phải khổ tâm như thế này, có điều việc này trước sau gì cũng không tránh khỏi, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

Diệp phu nhân nhìn Đông Phương Bất Bại một lượt, nhận thấy người nọ ngoại trừ tính tình có chút đanh đá chua ngoa ra thì vô cùng xinh đẹp, hiển nhiên hơn hẳn so với nữ tử nhà mình. Hơn nữa Trì tiên sinh lại quan tâm nàng ta như vậy, ngay cả vô cớ gây sự cũng có thể bao dung, quả thực chính là tình sâu ý đậm. Nếu hai người bọn họ đã có hôn ước, vậy thì nữ nhi nhà mình… Nghĩ đến đây, bà không khỏi lo lắng nhìn sang bên cạnh.

Sắc mặt Diệp cô nương đã sớm tái xanh. Nàng xấu hổ kéo kéo tay áo mẫu thân, thấp giọng nói: “Nương, trứng đã đưa rồi, chúng ta mau trở về thôi.”

“Ừ, được.” Phụ nhân lên tiếng, lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đã nhỏ vài hạt mưa, chần chừ nói: “Có điều trời như thế này…”

Trì Thanh có chút khó hiểu mà nhìn phụ nhân. Nếu trời tiếp tục mưa thì sợ là sẽ không tạnh ngay được, bọn họ mà đợi e rằng sẽ mất đến mấy canh giờ.

Phụ nhân thấy Trì Thanh không hiểu, đành nói rõ: “Trời đang mưa, ta cùng Tê nhi lại không mang dù, chẳng hay có thể mượn tạm của Trì tiên sinh không? ngày mai ta sẽ bảo Diệp Huy mang đến trả.”

Diệp cô nương nghe vậy thì vội vàng từ chối: “Nương, chúng ta đừng làm phiền tiên sinh, mau trở về đi….”

Mặc dù trời chỉ đang mưa nhỏ nhưng nếu cứ như vậy mà đi một đường, trở về chắc chắn sẽ ướt đẫm toàn thân. Dẫu biết vậy nhưng nàng một khắc cũng không muốn đứng ở chỗ này. Trì Thanh đối với thê tử đính ước của y để ý biết bao nhiêu, còn chưa mưa đã bắt đầu lo lắng, làm sao còn để ý đến bọn họ được? Ngay cả lúc mưa rồi mà người nọ cũng không định cho mượn ô, như thế còn chưa đủ rõ ràng hay sao? Nàng cần gì phải tự tìm làm bản thân mình thêm mất mặt?

“Nha đầu ngốc nghếch này. Mưa càng ngày càng lớn, nhà chúng ta lại cách học đường cả một đoạn xa, cứ đi về nhỡ bị cảm lạnh thì làm sao…” Diệp phu nhân thấy nữ nhi nói vậy liền vội vàng khuyên nhủ. Bà vốn cũng không đồng ý việc nữ nhi của mình trao hết hi vọng lên một người nam nhân, lần này chỉ mong nó sẽ triệt để thông suốt, trở về thành thành thật thật tìm một nơi tốt để gả vào.

Trì Thanh nghe vậy mới giật mình, áy náy nói: “Mượn một chiếc ô thôi, sao lại nói là làm phiền được? Là tiểu sinh sơ sót rồi. Để ta vào nhà lấy ô cho hai người.” Dứt lời y liền xoay người vào nhà, một lúc sau liền mang hai cái ô ra, đưa một cái cho Diệp phu nhân. Diệp phu nhân nhận lấy cái ô rồi nói lời cảm tạ, sau đó vội vàng dắt nữ nhi rời đi.

Trì Thanh thấy họ đi rồi mới quay sang Diệp Huy vẫn đang đứng bên cạnh mình, nói: “Sắp đến giờ học rồi, trò còn không mau trở về học đường đi?”

“Dạ, tiên sinh.” Diệp Huy thầm nghĩ hình như tiên sinh không được vui, nó tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời, tránh cho lại bị phạt, vì thế liền vội vã đáp lời rồi chạy về học đường.

Trì Thanh đợi Diệp Huy chạy đi rồi mới bung dù, đi đến trước mặt Đông Phương, đem hơn phân nửa cái dù che chắn những hạt mưa đang tí tách rơi xuống trên người đối phương, nói: “Trận mưa này sợ là sẽ càng thêm nặng hạt, chúng ta cũng nên nhanh chóng trở về đi.”

Đông Phương Bất Bại rốt cuộc thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Trì Thanh. Trong thoáng chốc, ánh mắt hai người không chút e dè mà giao thoa.

“Đến cùng thì ngươi muốn như thế nào?” Đông Phương Bất Bại nhìn chằm chằm Trì Thanh, vẻ mặt hoang mang rối bời.

Ban đầu hắn nghĩ người này đối với nữ tử nào cũng đều dịu dàng săn sóc, vậy mà cô nương vừa rồi rõ ràng có ý với y như vậy, y lại thầm giả ngây giả dại khiến người ta hết hi vọng. Ngược lại đối với hắn, thái độ của y lại hoàn toàn tương phản, quan tâm chăm sóc. Nếu tất cả chỉ là vì sắc đẹp, vậy thì thôn này đâu có thiếu mỹ nhân, hà cớ gì y cứ nhất định phải trêu chọc mình?

Muốn như thế nào? Trì Thanh cười khổ một tiếng. Lời ít ý nhiều, y đã nói rõ như vậy mà người này còn không hiểu thật sao? Nếu đã vậy, y cứ thẳng thắn thành thật thì hơn.

“Đông Phương, ta thích nàng. Nếu nàng nguyện ý, đời này ta sẽ ở bên một mình nàng, được không?” Trì Thanh nhìn Đông Phương, thành khẩn nói.

Đông Phương Bất Bại nghe vậy thì không khỏi chấn động, thoáng chốc sợ đến ngây người. Người này… không ngờ lại thật sự thích mình.

“Ta nhớ rõ chúng ta mới chỉ quen biết nhau được hai ngày.”

“Hai ngày thì sao?” Trì Thanh hỏi ngược lại.

“Chúng ta mới quen biết được hai ngày, vậy mà ngươi đã muốn bên ta cả đời? Không lẽ ngươi không cảm thấy quá dễ dãi sao?” Đông Phương Bất Bại nói một cách giễu cợt, thế nhưng trong lòng cũng cảm thấy thấp thỏm vô cùng. Bên nhau cả đời, lời này nghe cảm động biết bao, thế nhưng thật ra lại có mấy ai làm được? Nếu hắn tin, vậy cũng chỉ là tự uống rượu độc giải khát, để rồi lại ôm một nỗi thống khổ không thể nói rõ thành lời mà thôi.

Dù vậy nhưng Trì Thanh không hề lùi bước, trái lại còn ánh mắt sáng ngời mà quan sát đối phương, hỏi ngược một câu: “Mới quen biết hai ngày thì sao, ở chung chưa được bao lâu thì thế nào? Ta là nhất kiến chung tình, được không?”

/Mi/ -_- Trì tiên sinh~ huynh được lắm~ 1 like cho huynh nà (y)

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *