Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 9: Thi đấu ở Vân Nam

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 9: Thi đấu ở Vân Nam

Edit: Vi Vũ

Beta: Bông nhỏ, Mi Mi, Lam Yên

 

Trên máy bay, Chu Gia Ngư nhịn không được mà mở miệng hỏi một câu nếu cậu thua thì sẽ như thế nào.

Lâm Trục Thủy nở nụ cười, dịu dàng nói: “Thua thì chúng tôi sẽ bỏ cậu vào thùng xốp rồi gửi bưu điện về thẳng nhà.”

***

Chuyện lúng túng nhất trên đời chính là khi mình đang nói xấu người khác thì đối tượng bị mình nói xấu lại đột nhiên xuất hiện lù lù sau lưng.

Cái khó ló cái khôn, Chu Gia Ngư liền đẩy Thẩm Nhất Cùng ra chịu trận: “Anh Lâm, là Thẩm Nhất Cùng nhìn đó. Hôm ấy khi tôi vừa quay về, cậu ta và Thẩm Nhị Bạch đã cởi quần tôi xuống.”

Thẩm Nhất cùng đang ở trong phòng khách, đương nhiên là nghe thấy: “…”

Nghe xong, Lâm Trục Thủy hơi nhíu mày hỏi: “Thật không?”

Chu Gia Ngư trả lời: “Thật thật thật!”

Thẩm Nhất Cùng quay về phía Chu Gia Ngư, hung dữ há miệng làm khẩu hình: Anh chết chắc rồi!

Chu Gia Ngư đáp trả: Có cậu chết ấy, tôi còn sống.

Lâm Trục Thủy nhắm mắt lại, tất nhiên là không nhìn thấy khoảnh khắc mờ ám giữa hai người này nhưng hiển nhiên hắn vẫn đoán được mọi thứ. Lâm Trục Thủy cười mà như không cười hỏi: “Hai cậu thân nhau nhanh thế?”

Thẩm Nhất Cùng hừ một tiếng, lẩm bẩm nói: “Con có thân với anh ta đâu.”

Chu Gia Ngư cười cười, cũng không để bụng lời của Thẩm Nhất Cùng. Thật ra cậu có cảm giác tính tình Thẩm Nhất Cùng rất trẻ con. Nếu bản thân cậu gặp phải loại người chuyên lừa đảo như “Chu Gia Ngư” thì có lẽ thái độ còn không tốt bằng Thẩm Nhất Cùng đâu.

Ba người ăn trưa cùng nhau. Ăn xong Chu Gia Ngư lại đến phòng sách vẽ bùa. Trải qua mấy ngày luyện tập gian khổ nhưng kĩ năng vẽ bùa của cậu lại không có tiến bộ gì, vẫn chẳng khác nào vẽ chó vẽ bò như trước. Có điều chuyện này không thể thay đổi trong một sớm một chiều mà cần phải luyện tập một thời gian dài mới được. Cũng không biết động tác vẽ bùa đẹp mắt của Lâm Trục Thủy phải mất bao lâu mới luyện thành nữa.

Tháng bảy vừa đến, trời đã hoàn toàn vào hạ nhưng trong phòng vẫn mát mẻ vô cùng, điểm khác biệt rõ ràng nhất chỉ là tiếng ve kêu râm ran ở bên ngoài mà thôi.

Sau khi hỏi Thẩm Nhất Cùng, Chu Gia Ngư mới biết thì ra chỗ ở của bọn họ đã được thiết lập trận pháp. Tác dụng của trận pháp này là làm cho gian nhà ấm vào mùa đông và mát mẻ khi vào hạ. Chu Gia Ngư nghe xong liền cảm thấy phương pháp này thật sự có tác dụng bảo vệ môi trường, nếu được phổ biến rộng rãi thì sẽ giảm được không ít carbon dioxide.

Thẩm Nhất Cùng bảo: “Bố trí trận pháp này phải dựa vào loại địa hình có nước từ trên núi chảy xuống, không đơn giản như anh nghĩ đâu.”

Chu Gia Ngư đáp: “Tôi chỉ tùy tiện nói một chút thôi mà.”

Thẩm Nhất Cùng tiếp lời: “Có lẽ không đến mấy ngày nữa chúng ta sẽ lên đường.”

Chu Gia Ngư hỏi: “Đi đâu?”

Với vẻ mặt tràn đầy hùng tâm tráng chí và hai bàn tay nắm chặt, dường như Thẩm Nhất Cùng đang kích động không thôi: “Đương nhiên là đi tham gia thi đấu rồi!”

Nghe vậy, Chu Gia Ngư liền miễn cưỡng nở nụ cười, nhưng vừa nghĩ tới cái bùa mình vẽ thì lại không khỏi ỉu xìu. Dựa vào khả năng vẽ bùa này để đi thi đấu? Thua thảm quá có bị Lâm Trục Thủy sai người chôn sống hay không?

Sái Bát lên tiếng an ủi: “Cậu đừng lo, Lâm Trục Thủy sẽ không tàn nhẫn như vậy đâu. Nhất định thầy Lâm sẽ không chôn sống cậu mà là đánh chết cậu trước khi chôn.”

Chu Gia Ngư câm lặng: “…” Cậu bày tỏ rằng mình chẳng được an ủi một chút nào.

Cũng không hiểu vì sao Chu Gia Ngư lại có suy nghĩ ấy nữa. Tuy hiện giờ Lâm Trục Thủy vẫn chưa làm gì quá mức hung tàn, nhưng chắc do lần đầu gặp mặt hắn đã tạo cho cậu ấn tượng quá đáng sợ, vô tình tạo thành bóng ma tâm lí khó có thể tan đi trong tâm hồn nhỏ bé yếu ớt của cậu.

Sau khi biết việc này, Sái Bát liền trợn tròn con mắt lớn như hạt đậu đen của nó, hỏi: “Tâm hồn bé nhỏ của một thanh niên hai mươi tám tuổi?”

Chu Gia Ngư: “Cứ thích ý kiến không hà!”

Tuy trong lòng cậu thấp thỏm bất an nhưng cái gì đến vẫn phải đến. Vào một ngày đầu tháng bảy, Lâm Trục Thủy xuất hiện trong gian nhà gỗ ba tầng dặn Chu Gia Ngư ngày mai phải dậy sớm một chút, hắn đã đặt vé máy bay đi Vân Nam rồi.

So với Chu Gia Ngư, phản ứng của Thẩm Nhất Cùng còn dữ dội hơn. Hắn hí hửng nhảy lên nhảy xuống khắp cả căn phòng.

Chu Gia Ngư ủ rũ ngồi trên ghế sô pha, giống y như bông cải bị phơi nắng đến héo quắt.

Thẩm Nhất Cùng thấy vậy liền hỏi: “Sao anh lại không vui?”

Chu Gia Ngư trả lời: “Nếu đồ đệ thầy Lâm phái đi thi mà thua thảm quá, kết quả sẽ thế nào?”

Thẩm Nhất Cùng: “Ha ha ha ha ha, chớ có nói đùa, đồ đệ của thầy sao lại thua được…” Lâm Trục Thủy mới mười bốn tuổi đã nhận đồ đệ, đến bây giờ đã có ba lứa thi đấu ba lần rồi, nhưng một lần cũng không thua. Sau khi nói xong mới thấy vẻ mặt Chu Gia Ngư như kiểu ‘Tui là con cá chết, cậu đừng nói chuyện với tui’, Thẩm Nhật Cùng không khỏi cứng đờ: “Ơ đúng rồi, anh yếu như vậy…”

Chu Gia Ngư: “…” Anh hai à, giờ cậu mới phát hiện tôi yếu hả?

Thẩm Nhất Cùng sờ mũi một cái: “Không sao. Anh cũng không tính là đồ đệ chính thức của thầy, ngoại đạo thôi thua thì cứ thua đi… Anh nghĩ tôi sẽ nói như vậy phải không?”

Chu Gia Ngư: “???” Không nói vậy thì nói như thế nào?

Thẩm Nhất Cùng nhào tới, nắm bả vai của Chu Gia Ngư mà lắc lắc: “Chu Gia Ngư, con mẹ nó, nếu anh dám thua, dù thầy không làm gì anh thì tôi cũng phải cắt nhỏ anh ra mà ăn thịt! !”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng: “Cứ vậy đi! Dù sao tôi cũng mạnh hơn anh!”

Chu Gia Ngư nói: “Cậu đừng lắc đừng rung nữa, tôi muốn ói quá.”

Thẩm Nhất Cùng cười nhạt: “Có muốn ói cũng phải nuốt lại cho tôi.”

Chu Gia Ngư buồn bã đáp lời: “Tí nữa tôi còn phải làm cơm, cậu không sợ tôi ói vào nồi à?”

Rốt cuộc Thẩm Nhất Cùng cũng dừng lại.

Chu Gia Ngư im lặng đứng dậy, im lặng đi vào phòng bếp. Bóng lưng của cậu chất chứa một cảm giác bi thương vô bờ.

Sâu trong nội tâm Thẩm Nhất Cùng lại sinh ra một chút đồng tình với đối phương.

Cuối cùng cũng ăn xong bữa cơm, mà chuyện gì phải tới rốt cuộc vẫn tới.

Ba người ra sân bay, ngồi máy bay tới thành phố Y.

Vào địa phận Vân Nam, vì đã rời xa vùng Trung Nguyên cho nên mọi thứ trông vô cùng thần bí. Dù là một kẻ ngoại đạo cái gì cũng không biết nhưng Chu Gia Ngư cũng từng nghe nói đến cổ trùng bí ẩn ở vùng đất này.

Địa điểm tổ chức cuộc tranh tài lần này là Vân Nam, nhưng cụ thể thi cái gì và thi như thế nào, Chu Gia Ngư đều hoàn toàn không biết. Tuy trong lòng cậu cứ thấp thỏm không yên, song hai người Lâm Trục Thủy và Thẩm Nhất Cùng lại như không hề lo lắng dù chỉ một chút. Thẩm Nhất Cùng không hồi hộp có lẽ là do dây thần kinh của hắn còn to hơn cái đũa, mà Lâm Trục Thủy không bồn chồn… chắc là vì hắn đã chuẩn bị tinh thần thua cuộc trong đợt tranh tài này chăng?

Trên máy bay, Chu Gia Ngư nhịn không được mà mở miệng hỏi một câu nếu cậu thua thì sẽ như thế nào.

Lâm Trục Thủy nở nụ cười, dịu dàng nói: “Thua thì chúng tôi sẽ bỏ cậu vào thùng xốp rồi gửi bưu điện về thẳng nhà.”

Chu Gia Ngư: “…”

Sái Bát kêu lên: “Aaaaa, dù đang uy hiếp thì bộ dáng Lâm Trục Thủy cũng thật dễ coi quá điiiiii.”

Chu Gia Ngư trả lời: “Sái Bát, đừng quên mày đang ở trong đầu của ai. Tao mà xảy ra chuyện thì mày cũng chuẩn bị tinh thần về bằng đường bưu điện với tao đi.”

Sái Bát: “…Đúng rồi ha.”

Trong phút chốc, tinh thần một người một chim đều có phần sa sút. Cuối cùng vẫn là Sái Bát phấn chấn lên trước. Nó nói: “Tôi sẽ cố gắng giúp cậu, thiếu niên à, mau dũng cảm xông lên sáng tạo kì tích đi!”

Chu Gia Ngư không nói gì.

Vân Nam vào tháng bảy, khí hậu vô cùng mát mẻ, nhiệt độ cao nhất chỉ khoảng hai mươi tám độ C, hoàn toàn phù hợp với mong muốn của mọi người. Điều duy nhất không được hoàn mỹ chính là trời thường đổ mưa. Lúc bọn họ đến nơi, sân bay đang bị bao phủ trong một màn mưa lất phất.

Sau khi xuống máy bay, Chu Gia Ngư cảm thấy hơi lạnh nên nhanh chóng mặc áo khoác đã chuẩn bị từ trước vào. Thẩm Nhất Cùng chỉ bận một cái áo T-shirt, từ trên xuống dưới đều toát ra sức trẻ dồi dào. Nhiệt độ không ảnh hưởng nhiều đến cách ăn mặc của Lâm Trục Thủy, phần lớn thời gian hắn đều mặc Đường trang nghiêm chỉnh đàng hoàng, một giọt mồ hôi cũng không chảy xuống.

Bọn họ vừa ra khỏi sân bay, người tiếp đón đã chạy tới chào hỏi.

“Xin hỏi ngài chính là thầy Lâm, Lâm Trục Thủy phải không?” Người tiếp đón là một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, trên tay còn cầm bảng tên.

Đến Chu Gia Ngư cũng nhận ra người nọ đang kìm nén tâm trạng vô cùng kích động của mình.

“Cậu là đệ tử của Dương Tử Tuyền, Dương Miên?” Lâm Trục Thủy hỏi.

“Đúng đúng đúng, thầy Lâm, thầy thật lợi hại.” Dương Miên kích động không thôi: “Việc này mà thầy cũng nhìn ra? Dùng cách gì bói được? Lục hào(1) hay là Bát quái(2) ?”

(1) Lục hào: là một phương pháp dùng ba đồng xu thảy lên sáu lần để xem quẻ.

(2) Bát quái: là 8 quẻ được sử dụng trong vũ trụ học Đạo giáo như là đại diện cho các yếu tố cơ bản của vũ trụ, được xem như là một chuỗi tám khái niệm có liên quan với nhau. Mỗi quẻ gồm ba hàng, mỗi hàng là nét rời (hào âm) hoặc nét liền (hào dương), tương ứng đại diện cho âm hoặc dương.

Lâm Trục Thủy đáp: “Sư phụ cậu gọi điện nói cho tôi biết.”

Dương Miên: “…”

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng đứng một bên nhịn cười.

Sau khi một hồi im lặng, Dương Miên ủ rũ cúi đầu nói: “Thầy Lâm, thầy tôi còn đang đợi, để tôi dẫn thầy đi gặp ông ấy.”

Lâm Trục Thủy gật đầu.

Vì thế Dương Miên liền lái xe chở ba người lên đường. Chu Gia Ngư vốn cho là bọn họ sẽ ở một chỗ nào đó tương đối thần bí, ví như thôn xóm tràn đầy truyền thuyết quỷ dị hoặc là sơn động thường có quái vật chạy qua, kết quả Dương Miên lại dừng xe trước một khách sạn năm sao thông thường.

Chu Gia Ngư kinh ngạc hỏi: “Chúng ta ở khách sạn hả?”

Thẩm Nhất Cùng cũng trả lời với vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Nếu không thì ở đâu?”

Chu Gia Ngư ỉu xìu: “Tôi còn tưởng rằng chúng ta sẽ ở chỗ nào đó đặc biệt một tí…”

Thẩm Nhất Cùng: “Ví dụ như?”

Chu Gia Ngư suy nghĩ một chút: “Ví như nhà trọ có nhiều cổ trùng?”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Tôi không thèm ở đó đâu. Mấy nơi như thế muỗi nhiều lại còn có độc, lần trước suýt nữa tôi bị cắn đến nhập viện luôn đấy!”

Chu Gia Ngư: “…” Sao trọng điểm lại là muỗi chứ không phải cổ trùng?

Không có nhà trọ đầy cổ trùng, chỉ có khách sạn năm sao, ở hay không? Không thích thì ra ngoài đường mà ở. Thẩm Nhất Cùng nói vậy đó.

Lúc sư phụ Dương Miên – Dương Tử Tuyền nhìn thấy ba người thì liền đi tới chuyện trò thăm hỏi vô cùng thân thiết, đương nhiên đối tượng chủ yếu vẫn là Lâm Trục Thủy. Dương Tử Tuyền nhìn qua có vẻ lớn hơn Lâm Trục Thủy nhiều, nhưng nếu dựa vào thái độ của hắn đối với Lâm Trục Thủy, chỉ sợ sẽ có người cho rằng hắn mới là vãn bối của đối phương. Dương Tử Tuyền nói: “Thầy Lâm, đã lâu không gặp!”

Lâm Trục Thủy gật đầu: “Đã lâu không gặp.”

“Kể từ lần tạm biệt khi ấy, đã gần hai năm chúng ta không gặp nhau rồi.” Dương Tử Tuyền nói tiếp: “Tôi rất nhớ anh. Đây là đệ tử anh mới nhận sao?” Hắn liếc nhìn Chu Gia Ngư, có vẻ hơi kinh ngạc.

Lâm Trục Thủy suy nghĩ một lát rồi nói: “Có thể coi như vậy. Cậu ta tên là Chu Gia Ngư.”

Dương Tử Tuyền nghe được cái tên này thì bỗng hơi sững sờ: “Gia Ngư…? Tên cũng hay đó.” Nghe ra hoàn toàn khác biệt so với những cái tên như Nhất Cùng Nhị Bạch, Triêu Tam Mộ Tứ, chỉ sợ là đệ tử mới nhập môn thôi(3).

(3) Ý nói Lâm Trục Thủy chưa đặt tên cho Chu Gia Ngư -> chưa là đồ đệ chính thức.

“Woa, thi đấu lần này là Nhất Cùng tham gia?” Vì cái tên của Chu Gia Ngư, Dương Tử Tuyền lập tức chuyển lực chú ý sang Thẩm Nhất Cùng một cách vô cùng tự nhiên.

Nào ngờ Lâm Trục Thủy lại lắc đầu, thản nhiên nói: “Không phải. Là cậu ta thi đấu.” Hắn chỉ vào Chu Gia Ngư đang đứng bên cạnh.

Ánh mắt nhìn Chu Gia Ngư của Dương Tử Tuyền lộ rõ vẻ kinh ngạc. Mà đối mặt với cái nhìn của người kia, Chu Gia Ngư chỉ hận không thể nào đào một cái hố dưới chân, sau đó lặng lẽ vùi mình xuống.

Lời tác giả:

Chu Gia Ngư: Sau khi đấu thua, các người nhớ rải tro cốt tôi ở sông Kim Sa nha. (‾‾^‾‾)

Lâm Trục Thủy: Ồ, nghĩ hay quá nhỉ, thi đấu thua còn nghĩ có thể giữ lại tro cốt sao? Chờ bị tôi nuốt hết cả xương lẫn thịt đi!

Chu Gia Ngư: … Ông lớn à, ông lại yêu con thêm một lần đi. (~˘▾˘)~

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *