Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 8: Vẽ bùa và cái mông

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 8: Vẽ bùa và cái mông

Edit: Hoa Kỳ Lạc

Beta: Lam Yên, Mi Mi

Lâm Trục Thủy không mặn không nhạt hỏi một câu: “Ai nhìn mông của cậu?”

Chu Gia Ngư: “…”

Trên máy bay, Thẩm Nhất Cùng nhịn không được mà hỏi Lâm Trục Thủy: “Thầy ơi, cô ta sẽ chết à?”

Lâm Trục Thủy nói: “Sẽ không.”

Thấy Lâm Trục Thủy đáp chắc chắn như thế, Thẩm Nhất Cùng liền biết Nguyễn Vân Tiệp hẳn sẽ không gặp phải nguy hiểm gì về tính mạng nhưng vẫn hơi hơi nghi hoặc: “Con thấy thầy đâu có làm phép trừ tà gì, chỉ đơn giản là bái tế bọn tiểu quỷ kia, vì sao oán khí của bọn chúng lại dễ dàng bị hóa giải như thế?”

Lâm Trục Thủy lãnh đạm nói: “Vì sao phải hóa giải? Ngay từ đầu chúng cũng đâu có ý định lấy mạng cô ta?”

Nghe vậy, Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư đều lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu rốt cuộc mấy tiểu quỷ kia muốn làm gì.

Thẩm Nhất Cùng hơi chần chừ: “Nếu đã không muốn lấy mạng thì vì sao lại lột da bụng của cô ta chứ?”

Từ từ nhắm mắt lại, Lâm Trục Thủy chậm rãi nói: “Chẳng qua là muốn cảnh cáo cô ta thôi.” Nhóm tiểu quỷ chỉ muốn cảnh cáo Nguyễn Vân Tiệp đừng nghĩ đến việc động vào thứ trong bụng cô ta. Đại khái là vì cô ta hiểu sai nên mới cho rằng chúng nó thật sự muốn lấy mạng mình.

Lúc này Thẩm Nhất Cùng mới hiểu rõ. Tuy trong lòng hắn và Chu Gia Ngư vẫn còn hơi ngờ vực, nhưng thấy biểu hiện giống như không định nói thêm gì nữa của Lâm Trục Thủy thì đành gác lại mọi chuyện ở đây.

Mấy tháng kế tiếp, Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư đều quan tâm đến tin tức của Nguyễn Vân Tiệp nhiều hơn.

Dù sao cũng là ảnh hậu nên việc cô ta rút khỏi giới giải trí cũng coi như một tin giật gân.

Vì chỗ bọn họ không có TV nên Thẩm Nhất Cùng chỉ có thể cầm điện thoại di động xem tin tức giải trí, còn rủ Chu Gia Ngư xem cùng.

Nguyễn Vân Tiệp thật sự mang thai, bụng dần dần to lên. Cũng không biết có phải bởi cách một cái màn hình hay không mà sắc mặt cô ta trên tivi nhìn cũng không tệ lắm, khuôn mặt hồng hào, không giống vẻ bồn chồn lo sợ lúc mới gặp bọn họ.

Thấy thế, Chu Gia Ngư liền thực sự cho rằng việc này cứ như vậy trôi qua. Mãi đến mười tháng sau, cậu lại nghe Thẩm Nhất Cùng nói rằng Nguyễn Vân Tiệp điên rồi.

Trong bệnh viện, vừa sinh xong cô ta đã chẳng hề để ý đến cơ thể còn chưa hồi phục mà lập tức bò dậy từ trên giường bệnh, kêu khóc nói có quỷ. Cuối cùng, bệnh viện không còn cách nào khác, chỉ có thể tiêm thuốc an thần mới tạm thời làm cô ta yên tĩnh lại.

Thẩm Nhất Cùng nói: “Tại sao Nguyễn Vân Tiệp lại đột nhiên nổi điên? Chẳng lẽ đứa bé kia có vấn đề gì?”

Chu Gia Ngư không lên tiếng mà nghĩ tới ba con quỷ nhỏ đi theo bên người Nguyễn Vân Tiệp lúc ấy.

Việc Nguyễn Vân Tiệp bị điên cũng không có nhiều người biết. Anh Duệ và người đại diện của cô ta phong tỏa tin tức này rất chặt, chỉ nói là cô ta bị trầm cảm sau sinh nên trạng thái tinh thần không được tốt.

Sau khi đứa bé ra đời, anh Duệ liền ôm theo tâm lí chần chừ mà đi xét nghiệm DNA, may mà nó thật sự là con của anh.

Lúc đứa bé đầy tháng, anh cũng gửi thiệp mời Lâm Trục Thủy. Chu Gia Ngư vốn tưởng rằng Lâm Trục Thủy sẽ không đi, nào ngờ hắn lại đồng ý, còn gọi cậu đi cùng.

Vì vậy Chu Gia Ngư liền được tận mắt nhìn thấy đứa con làm cho Nguyễn Vân Tiệp nổi điên.

Đó là một cậu bé đáng yêu, thừa hưởng dáng vẻ xinh đẹp của Nguyễn Vân Tiệp, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã có thể nhìn ra đây là một soái ca. Thời điểm Chu Gia Ngư nhìn thấy nó cũng là lúc nó đang ngủ, lông mi dài như quạt tạo thành một bóng mờ bên má, khiến người ta trông thấy mà tim cũng mềm nhũn cả ra.

“Nguyễn Vân Tiệp thế nào rồi?” Lâm Trục Thủy hỏi anh Duệ ở bên cạnh.

Anh Duệ đáp mà mặt không có biểu cảm gì: “Ở viện điều dưỡng.”

Lâm Trục Thủy thản nhiên nói: “Tốt xấu gì cũng bảo vệ được tính mạng.”

Anh Duệ nghe vậy liền cười lạnh: “Người ác độc như vậy, sống hay chết có gì khác nhau đâu?”

Tình yêu của anh với Nguyễn Vân Tiệp trải qua tám năm, vốn tưởng rằng sắp tu thành chính quả, lại phát hiện thì ra cô ta đã sớm chạy trên quỹ đạo khác rồi. Sau sự kiện quỷ quái kia, anh bắt đầu điều tra việc cô ta nạo thai năm đó, nào ngờ lại phát hiện thêm nhiều chuyện khác nữa.

Căn bản không phải tim thai đột nhiên mất. Đứa trẻ mà anh vẫn luôn ghi nhớ trong lòng kia là một nhóc con khỏe mạnh, chỉ là gặp phải người mẹ tâm tư ác độc mà thôi.

“Từ nay về sau, đây sẽ là con trai duy nhất của tôi.” Anh Duệ nói: “Tôi cũng không có ý định kết hôn nữa, chỉ muốn toàn tâm toàn ý chăm sóc nó lớn lên.” Anh nhìn về phía con mình, trong mắt hiện lên tình cảm tha thiết của người cha, không giống sự lãnh đạm và chán ghét khi nhắc tới Nguyễn Vân Tiệp.

“Cũng tốt.” Lâm Trục Thủy nói.

Dứt lời, Lâm Trục Thủy liền mang theo Chu Gia Ngư rời đi.

Hai người một trước một sau. Lúc đi tới cửa, Lâm Trục Thủy đưa lưng về phía Chu Gia Ngư, nhẹ nhàng hỏi một câu: “Cậu có nhìn thấy không?”

Chu Gia Ngư ngỡ ngàng: “Thấy cái gì?”

Lâm Trục Thủy đưa tay chỉ lên trần nhà.

Chu Gia Ngư ngẩng đầu, khi nhìn rõ những thứ ở bên trên thì liền hít vào một hơi. Trong phòng khách, trần nhà phía trên cái xe đẩy mà đứa bé nằm ngủ có ba cái bóng đen treo ngược, mặc dù mặt mũi của bọn tiểu quỷ không rõ ràng lắm nhưng cậu vẫn có thể lờ mờ cảm giác được sự vui sướng trên gương mặt chúng.

Cậu hỏi: “Bọn chúng đang vui vẻ sao…?”

Lâm Trục Thủy nói: “Ừ.”

Chu Gia Ngư hỏi tiếp: “Có phải bọn chúng thích đứa trẻ này không?”

Lâm Trục Thủy nói ra một câu khá có thâm ý: “Chí ít thì thích hơn mẹ nó.”

Chu Gia Ngư không còn gì để nói.

Có điều đó là chuyện của mười tháng sau rồi, lúc này Chu Gia Ngư mới vừa về tới căn nhà gỗ ba tầng kia thôi.

Thẩm Nhất Cùng ngồi phịch trên ghế sô pha, còn Chu Gia Ngư thì làm một bữa tối đơn giản.

Cậu vốn tưởng rằng trở về sẽ thấy Thẩm Nhị Bạch, nào ngờ lại phát hiện cả căn nhà đều trống không, xem ra mấy ngày nay không có ai ở nhà cả, vì vậy liền thuận miệng hỏi vài câu.

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Chắc là anh ta cũng ra ngoài làm việc rồi.” Hắn tính toán: “Chẳng bao lâu nữa là tới tháng bảy, thế mà bọn họ ai cũng đi ra ngoài cả, như vậy chẳng phải là chỉ mình tôi mới có thể theo thầy và anh đi thi đấu sao…” Lúc nói, trên mặt hắn còn lộ vẻ vui sướng.

Chu Gia Ngư vừa ăn mì vừa nghi ngờ hỏi: “Rốt cuộc là thi đấu cái gì vậy?” Cậu là dân ngoại đạo nên cái gì cũng mù tịt.

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Nội dung tranh tài hàng năm đều không giống nhau, mà thí sinh thì ai ai cũng lợi hại cả, anh đó nha…” Hắn quan sát Chu Gia Ngư từ trên xuống dưới rồi lộ ra vẻ mặt ghét bỏ: “Chắc qua được vòng loại là cùng.”

Chu Gia Ngư một lần nữa cảm thấy học sinh kém rơi vào cái ổ này sẽ chẳng có chút nhân quyền nào cả.

Lâm Trục Thủy hiển nhiên cũng không đặt quá nhiều lòng tin vào Chu Gia Ngư, ngày hôm sau đã sang bên nhà gỗ rồi gọi cậu tới thư phòng.

Chu Gia Ngư còn tưởng rằng Lâm Trục Thủy sẽ huấn luyện cậu bắt ma trừ quỷ các kiểu, kết quả người nọ lại lấy ra một cái bút lông và một tờ giấy để Chu Gia Ngư vẽ bùa.

Chu Gia Ngư kinh ngạc hỏi: “Không có mẹo gì sao?”

Lâm Trục Thủy đáp: “Mẹo gì?”

Chu Gia Ngư: “Chẳng hạn như dồn khí đan điền các loại…”

Lâm Trục Thủy nói: “Bớt xem tiểu thuyết kiếm hiệp đi.”

Chu Gia Ngư: “…” Cậu cảm thấy rất xấu hổ.

Lâm Trục Thủy gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, nói: “Nghề phong thủy này, một là xem năng lực bẩm sinh, hai là dựa vào kinh nghiệm, xem nhiều làm nhiều tự nhiên cũng thông thạo nhiều thôi. Bùa này cậu lo mà luyện đi.”

Loại bùa mà Lâm Trục Thủy đưa cho Chu Gia Ngư có quy tắc rất phức tạp, nếu muốn vẽ chỉ bằng một nét bút, lại còn mượt mà, e là phải luyện mấy tháng mới được.

Chu Gia Ngư vẽ thử một lần, cuối cùng lại vẽ ra cái thứ vô cùng thê thảm.

Cậu nhỏ giọng hỏi: “Anh Lâm… Bùa này có tác dụng gì vậy?”

Lâm Trục Thủy thản nhiên nói: “Bảo cậu vẽ thì cậu cứ việc vẽ, sao nhiều lời thế?” Xem ra hắn không định trả lời.

Chu Gia Ngư không còn cách nào khác ngoài việc bắt đầu bài huấn luyện vẽ bùa của mình.

Lâm Trục Thủy ở bên cạnh nhìn, không nói năng gì. Lúc đầu Chu Gia Ngư còn vẽ rất thuận lợi, kết quả sau khi vẽ được mấy tờ liền cảm thấy không đúng lắm. Bút trong tay cậu càng ngày càng nặng, tốc độ vẽ cũng càng ngày càng chậm, cuối cùng thậm chí có vẻ không cầm nổi bút nữa.

Đang lúc suy tính xem có nên nói chuyện này ra không, Chu Gia Ngư lại cảm thấy trên lưng mình xuất hiện một dòng khí lạnh chạy dọc theo cột sống rồi lan tỏa ra khắp tứ chi. Cảm giác đau buốt nơi cánh tay cũng nhờ thế mà từ từ biến mất.

Chu Gia Ngư lập tức nhớ tới hình xăm thủy mặc mà trước kia Lâm Trục Thủy xăm trên lưng mình, vì thế liền nói với Sái Bát: “Trong giới phong thủy còn có loại kĩ năng này sao?”

Sái Bát hỏi: “Kĩ năng gì?”

Chu Gia Ngư thuật lại cảm giác của mình về hình xăm cho Sái Bát nghe.

Sái Bát nghe xong, cả thân chim đều vô cùng kích động: “Không hổ là Lâm Trục Thủy! Thực sự quá lợi hại! Bùa anh ta dạy nhất định cậu phải học cho hẳn hoi, chắc chắn là thứ tốt!”

Chu Gia Ngư cực kì tán thành.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, Lâm Trục Thủy vốn an tĩnh ngồi bên cạnh lại chợt cau mày, hỏi: “Cậu đang nói chuyện với ai vậy?”

Chu Gia Ngư nhanh chóng ngậm miệng.

Sái Bát cũng căng thẳng dùng móng vuốt nhỏ bưng kín cái mỏ nhọn.

Lâm Trục Thủy hơi nghiêng đầu, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc, dường như đang suy nghĩ: rõ ràng trong phòng không có người nào khác, vì sao lại có mơ hồ tiếng xì xào bàn tán?

Chu Gia Ngư nói dối: “Anh Lâm, tôi đâu có nói chuyện?”

Lâm Trục Thủy nói: “Ồ, là tôi nghe lầm.”

Chu Gia Ngư yên lặng duỗi tay gạt đi mồ hôi lạnh trên trán mình. Tuy biết sự tồn tại của Sái Bát là trái với lẽ thường nhưng cậu hoàn toàn không thể nào ngờ Lâm Trục Thủy lại có thể cảm giác được những động thái trong đầu mình. Có điều may mắn là hình như Lâm Trục Thủy chỉ có thể nghe được một chút thanh âm, nếu không… cậu sợ rằng mình sẽ bị bắt đi nghiên cứu mất.

Bùa này rất khó vẽ, bên người lại có thêm một ông lớn mặt liệt, điều này càng khiến cho Chu Gia Ngư cảm thấy áp lực vô cùng.

Cũng may Lâm Trục Thủy chỉ giám sát Chu Gia Ngư một ngày thôi, ngày hôm sau liền không đến nữa. Nhưng cậu cũng không dám lơ là. Dù sao thì trước khi rời đi, Lâm Trục Thủy đã đặc biệt bày tỏ rõ ràng rằng mình sẽ đến kiểm tra.

Dù cho lá bùa này có khó vẽ hơn thì Chu Gia Ngư cũng phải tiếp tục kiên trì, bởi cậu vẫn chưa quên thân phận của mình.

Biết Chu Gia Ngư bắt đầu học vẽ bùa, hi vọng của Thẩm Nhất Cùng về một cơ hội dự thi coi như hoàn toàn tan nát. Cả ngày hắn đều than thở, nói gì mà thê không bằng thiếp, thiếp không bằng trộm.

Chu Gia Ngư hỏi hắn: “Ai là thê ai là thiếp chứ?”

Thẩm Nhất Cùng còn tỏ vẻ ấm ức nói: “Hừ, tôi đây khi bái thầy đã làm lễ bái sư, thầy còn uống rượu của tôi nữa.”

Lúc đó Chu Gia Ngư đang xào thức ăn, nghe Thẩm Nhất Cùng giải thích liền ngoái ra ngoài phòng khách mà rống lên một câu: “Cái mông của tôi còn bị nhìn đây này!”

Bên ngoài nháy mắt không còn một tiếng động.

Chu Gia Ngư cảm thấy thật kì quái, thầm nghĩ vì sao Thẩm Nhất Cùng lại không phản bác, kết quả khi cậu bước ra khỏi phòng bếp thì cũng vừa vặn mặt đối mặt với Lâm Trục Thủy.

Chu Gia Ngư hoàn toàn choáng váng.

Lâm Trục Thủy không mặn không nhạt hỏi một câu: “Ai nhìn mông của cậu?”

Chu Gia Ngư: “…”

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *