Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 7: Đứa trẻ

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 7: Đứa trẻ

Edit: Lam Yên

Beta: Mimi

 

Chu Gia Ngư vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, thế nhưng lúc sắp bước vào kiểm tra an ninh, cậu liền thấy một hình ảnh khiến cho mình rợn cả tóc gáy — sau lưng Nguyễn Vân Tiệp xuất hiện vô số dấu tay nho nhỏ. Chúng đen kịt, in ở sau lưng của Nguyễn Vân Tiệp, nhìn có vẻ đặc biệt gai mắt.

***

 

Những dấu bàn tay chằng chịt trong phòng kia tựa hồ phá tan phòng tuyến cuối cùng của Nguyễn Vân Tiệp.

Thấy Lâm Trục Thủy xoay người muốn rời đi, cô liền quỳ một chân xuống đất nức nở: “Thầy Lâm, cứu tôi với, xin thầy cứu tôi… Tôi không thể, không thể chết được…”

Lâm Trục Thủy mặt không đổi sắc nói: “Sao cô lại không thể chết?”

Nguyễn Vân Tiệp đáp: “Coi như tôi chết, nhưng đứa trẻ trong bụng tôi…”

Lời ấy vừa được thốt ra, những người xung quanh đều hơi kinh ngạc, ngay cả anh Duệ cũng trợn tròn mắt hỏi: “Vân Tiệp, em lại mang thai?? Từ bao giờ? Sao em không nói với anh…”

Nguyễn Vân Tiệp cười mà như mếu: “Em mới biết vào tháng trước…”

Sau khi gặp phải cơn ác mộng kì quái kia, cô liền đến bệnh viện kiểm tra. Mọi phương diện khác trên thân thể đều không vấn đề gì, có điều, bác sĩ lại phát hiện cô mang thai một lần nữa.

“Không thể phá bỏ đứa bé này được.” Lời của bác sĩ khiến Nguyễn Vân Tiệp như bị sét đánh: “Nếu lại bỏ, e rằng về sau rất khó có bầu.”

Nghe vậy, Nguyễn Vân Tiệp liền có ý định sinh nó ra.

Tuy đã lên kế hoạch như vậy, nhưng hiện giờ cô đang ở thời kì đỉnh cao của sự nghiệp, rút lui vì sinh nở cũng không phải lựa chọn dễ dàng. Trước khi tất cả những vụ việc này phát sinh, Nguyễn Vân Tiệp vẫn luôn ở trạng thái dao động.

“Tôi đáng chết, nhưng đứa bé trong bụng tôi vô tội…” Nguyễn Vân Tiệp nói: “Chí ít xin anh hãy cứu nó!” Nói đến đây cô liền khóc như mưa, nhìn qua hết sức đáng thương.

Anh Duệ cũng nói bằng giọng điệu rất thảm thương: “Thầy Lâm…”

Vẻ mặt của Lâm Trục Thủy trở nên khá kì quái. Chu Gia Ngư khó mà nói được đằng sau vẻ mặt đó rốt cuộc là loại tâm tình gì, nhưng ít ra cậu có thể nhìn thấy sự chán ghét và chút trào phúng nhàn nhạt trên mặt hắn. Lâm Trục Thủy lên tiếng: “Đứa trẻ hiển nhiên là vô tội.”

Nguyễn Vân Tiệp sáng bừng đôi mắt, dường như cuối cùng cũng vớ được cọng rơm cứu mạng.

Cô nức nở nói: “Thầy Lâm, thầy lòng dạ Bồ Tát, xin thầy, van xin thầy…”

Lâm Trục Thủy thản nhiên nói: “Tới nghĩa địa xem đã.”

Ngụ ý chính là tạm thời đồng ý việc này.

Anh Duệ nghe vậy liền thở phào một hơi.

Bọn họ giải quyết bữa trưa ở khu vực gần nhà. Nguyễn Vân Tiệp không ăn gì, vẻ như cái gì cũng chẳng thấy ngon. Nếu là bình thường, anh Duệ nhất định sẽ khuyên cô vài câu, nhưng từ khi biết những chuyện mà cô đã làm, thái độ của anh đối với cô cũng khó chịu hơn mấy phần.

Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư lại ăn cực kì nhiệt tình. Dù sao thì bọn họ cũng không nhiều cơ hội để ăn bên ngoài.

Lâm Trục Thủy không thèm động đũa dù chỉ một chút. Vẻ mặt còn lạnh hơn cả ngày thường của hắn khiến cho anh Duệ phải chần chừ, lúc nào cũng giống như muốn nói lại thôi.

Việc hạ táng vốn cần chọn một ngày thích hợp, sau đó sẽ cử hành một vài nghi thức.

Nhưng hiển nhiên tình hình bây giờ khá đặc biệt. Nếu làm chậm, không chừng lúc làm xong, da của Nguyễn Vân Tiệp đã bị lột sạch rồi.

Vì vậy sau khi cơm nước xong xuôi, bọn họ trực tiếp đi tới nghĩa địa.

Tiết trời ngày hôm nay cũng không tệ lắm. Trong khu mộ, cây tùng mọc thành rừng, khá là mát mẻ.

Chu Gia Ngư nhìn thấy bia mộ anh Duệ đặt làm, bên trên chỉ có ba chữ “Mộ con tôi’’, ngay cả một thứ gì đó từa tựa như cái tên cũng không hề có. Nguyễn Vân Tiệp nạo thai khi đứa nhỏ mới được ba tháng, đương nhiên nó chưa có cái tên của riêng mình. Nếu như cô không làm những chuyện tà môn ngoại đạo, hẳn là đứa bé đã sớm đi đầu thai, nói không chừng lúc này đã có được một cuộc sống mới.

Nghĩ tới đây, trong lòng Chu Gia Ngư hơi khó chịu. Biểu hiện của Thẩm Nhất Cùng thì càng rõ rệt hơn, sắc mặt khi nhìn về phía anh Duệ và Nguyễn Vân Tiệp đều không tốt một chút nào.

Hỏa táng hài cốt của con, để vào bình tro, hạ táng.

Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài khoảng hai tiếng đồng hồ. Từ đầu đến cuối, Nguyễn Vân Tiệp đều đeo khẩu trang và kính râm, mãi đến khi tro cốt của đứa trẻ được đưa vào mộ huyệt mới tháo ra.

Thẩm Nhất Cùng vẫn là một thiếu niên trẻ tuổi nóng tính, rốt cuộc nhịn không được mà mở miệng mắng người: “Con trai cô bị cô làm cho thê thảm như vậy mà cô còn có loại thái độ này, tôi thấy nó có giết cô cũng đáng lắm!” Nói xong, hắn vội vàng quan sát ánh mắt của Lâm Trục Thủy, thấy thầy mình không tỏ vẻ gì mới lại quay về phía Nguyễn Vân Tiệp mà nhổ một bãi nước bọt đầy khinh miệt.

Thấy hắn như vậy, Chu Gia Ngư không khỏi buồn cười. Nguyễn Vân Tiệp thì đen mặt. Dường như cô còn muốn phải phản bác gì đó nhưng lại bị anh Duệ kéo mạnh cánh tay, đành tâm không cam tình không nguyện mà nuốt lại lời muốn nói.

Từ khi bằng lòng tới nghĩa địa giúp hạ táng đứa trẻ đến giờ, Lâm Trục Thủy hầu như không nói lời nào. Anh Duệ cố tình góp mấy câu muốn làm bầu không khí dịu đi đôi chút, thế nhưng ngay cả ậm ừ đáp lại Lâm Trục Thủy cũng lười. Có vẻ hắn cực kì chán ghét đôi tình nhân đang đi bên cạnh.

Anh Duệ đúng là tự chuốc lấy nhục, sau khi cười gượng vài tiếng liền im lặng.

Đặt bình tro của đứa trẻ vào mộ huyệt rồi dùng xi măng lấp lại, Lâm Trục Thủy cúi người xuống, đốt ba nén hương, lẩm bẩm gì đó trong miệng rồi cắm hương lên mộ.

Chu Gia Ngư có thể thấy một cách rõ ràng, khoảnh khắc sau khi que hương xiên vào bùn đất trên mộ, trên người Lâm Trục Thủy tỏa ra một vầng sáng màu vàng. Lập tức cậu nghe được tiếng cười khanh khách của trẻ nhỏ vang lên bên tai.

Linh hồn của đứa trẻ kia được thanh lọc rồi sao? Chu Gia Ngư nghi hoặc ngẫm nghĩ.

Lâm Trục Thủy lại từ từ đặt từng loại đồ tế lên trên mộ, còn căn dặn anh Duệ tiết thanh minh hàng năm nhất định phải tới cung phụng đèn nhang. Làm như vậy vài chục năm mới có thể dẹp yên oán khí của đứa trẻ.

Anh Duệ gật đầu nói vâng.

Nguyễn Vân Tiệp hỏi: “Thầy Lâm, ba cái thứ đang ở trong nhà tôi thì phải làm sao bây giờ?”

Lâm Trục Thủy nói: “Hài cốt đâu?”

Vẻ mặt của Nguyễn Vân Tiệp bỗng hơi cứng lại. Cô ngập ngừng một lúc lâu mới nói: “Mất… mất rồi…”

Theo lí thuyết, nghe thấy loại câu trả lời như thế này, cho dù là ai thì cũng sẽ có vài phần tức giận. Thế nhưng vẻ mặt của Lâm Trục Thủy lại chẳng có chút biến hóa nào như là đã sớm đoán được câu trả lời của đối phương. Hắn mở miệng: “Lập một cái mộ chôn quần áo và di vật đi.”

Nguyễn Vân Tiệp thở phào nhẹ nhõm.

Anh Duệ hỏi: “Chuyện này… coi như xong rồi?”

Lâm Trục Thủy uể oải đáp: “Tôi còn tưởng cậu muốn hỏi ba đứa trẻ kia có phải là của cậu hay không cơ.”

Vẻ mặt của anh Duệ phút chốc cứng đờ. Hiển nhiên anh đã hoàn toàn quên mất chuyện này mà ngầm coi như mấy đứa trẻ kia đều không phải của anh và Nguyễn Vân Tiệp. Nhưng qua lời nhắc nhở của Lâm Trục Thủy, anh chợt tỉnh ngộ, quay đầu nhìn Nguyễn Vân Tiệp, không dám tin nói: “Nguyễn Vân Tiệp, đến cùng thì cô đã làm những gì sau lưng tôi?”

Giữa mùa hè nóng bức nhưng Nguyễn Vân Tiệp lại lạnh run. Cô cắn chặt môi dưới, co quắp nói: “Anh, em cũng là… là không có cách nào…”

Anh Duệ chất vấn: “Không có cách nào? Cô con mẹ nó cái gì mà không có cách nào?”

Nguyễn Vân Tiệp không lên tiếng.

Có những chuyện giống như cuộn dây, tìm được đầu dây liền có thể cẩn thận thăm dò, tháo gỡ ra toàn bộ điều ẩn giấu. Anh Duệ hỏi: “Cô nói cho tôi biết, ba đứa trẻ kia rốt cuộc có phải là con của chúng ta hay không?”

Nguyễn Vân Tiệp cắn răng nói: “Không phải, không phải là của anh…”

Lời này vừa nói ra, khuôn mặt của anh Duệ lập tức trở nên vô cùng dữ tợn. Nếu không phải anh nghĩ đến trong bụng Nguyễn Vân Tiệp còn có một đứa trẻ thì có lẽ anh đã cho cô một cái bạt tai rồi.

Nguyễn Vân Tiệp khóc lóc nói: “Thế nhưng cái thai em đang mang trong bụng là của anh. Em muốn rời khỏi làng giải trí, sinh nó ra, chúng ta cùng trải qua những ngày yên bình có được không? Anh Duệ?”

Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng đứng ở bên cạnh nhìn mà âm thầm chửi ĐM.

Sái Bát cũng nhảy vào góp thêm náo nhiệt: “Bây giờ thì còn có thể làm gì được nữa? Đương nhiên là lựa chọn tha thứ cho cô ta rồi!”

Chu Gia Ngư: “… Nếu muốn cuộc sống được suôn sẻ, thế nào trên đầu cũng phải đội mấy cái nón xanh.”

Anh Duệ hiển nhiên không biết mình là thành viên thâm niên của hiệp hội đội nón xanh, tức giận đến mức cả người muốn phát điên lên. Ấy thế mà Thẩm Nhất Cùng còn ngại không đủ loạn mà nói chen vào một câu: “Anh hai à, đừng nóng, nói không chừng cha của ba đứa trẻ trước cũng chẳng phải là một người đâu.”

Anh Duệ: “…”

Nguyễn Vân Tiệp vừa khóc thút thít vừa nói: “Cũng không phải em tự nguyện mà. Nếu như em không ngủ với bọn họ thì làm sao có được những cơ hội phát triển kia, lại làm thế nào để đi đến một bước này?!”

Anh Duệ lười nghe, xoay người rời đi. Nguyễn Vân Tiệp vừa khóc sướt mướt vừa lôi kéo anh nhưng lại bị anh hất tay ra.

Bởi vì không đứng vững, Nguyễn Vân Tiệp ngã sấp xuống mặt đất. Cô ôm bụng kêu lên: “Duệ, bụng của em đau quá…”

Bước chân của anh Duệ hơi ngừng lại.

Tuy Chu Gia Ngư rất chướng mắt người đàn bà này nhưng dù sao cô ta cũng là phụ nữ có thai. Cậu đang định tiến lên xem có nghiêm trọng không thì Lâm Trục Thủy đứng bên cạnh lại thản nhiên nói: “Không sẩy được đâu.”

Chu Gia Ngư hơi sững sờ: “Hở?”

Lâm Trục Thủy cười lạnh, giọng nói khẽ đến mức chỉ có người bên cạnh mới miễn cưỡng nghe thấy được: “Cho dù không muốn thì cũng phải sinh.”

Chu Gia Ngư sửng sốt.

“Mấy thứ này nào có dễ dàng bỏ rơi như vậy.” Lâm Trục Thủy chốt lại một câu cuối cùng.

Chu Gia Ngư hiểu ý của hắn. Khi cậu nhìn về phía Nguyễn Vân Tiệp một lần nữa, cô đã được anh Duệ dìu lên.

Hai người ôm lấy nhau, cùng khóc rống lên. Người không biết mà nhìn thấy cảnh tượng này, nói không chừng sẽ có vài phần cảm động.

Chu Gia Ngư thầm than nhẹ trong lòng.

Sau khi chôn cất cho đứa trẻ, mấy người lại trở về nơi ở của Nguyễn Vân Tiệp. Tất cả đồ gia dụng ở đây đều được đổi mới, kể cả rèm cửa sổ và thảm trải sàn, toàn bộ không gian đã chuyển sang màu nhạt.

Lâm Trục Thủy đi dạo bên trong một vòng, sau khi ra ngoài liền nói phòng ngủ kia tạm thời không thể sử dụng nữa. Tiếp đó hắn chọn một gian phòng trên lầu ba của biệt thự, dùng đồ của mấy đứa trẻ còn lại để làm mộ gió (1).

(1) Mộ gió: là ngôi mộ không có hài cốt/tro cốt/thi thể của người đã mất, chỉ có di vật để chiêu hồn.

Nguyễn Vân Tiệp nổi tiếng tám năm, nạo bỏ bốn đứa bé, cung phụng bốn con Kuman Thong. Mỗi khi tác dụng của Kuman Thong bắt đầu giảm đi, cô liền nghĩ đến việc đi rước một con khác về.

Chu Gia Ngư từng gặp được ba con Kuman Thong trong hầm ngầm dưới lòng đất.

Chúng nó được đặt trong một chiếc hộp, thân thể làm bằng kim loại có vẻ đã bị rỉ sét nhưng vẫn khiến người ta cảm giác được một mùi vị khó tả.

Khi nhìn thấy những con búp bê này, Lâm Trục Thủy liền dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa chúng trong chốc lát, than thở: “Mọi chuyện đều có nhân có quả, đừng hận nữa, hãy đi đi.”

Chu Gia Ngư mơ hồ nhìn thấy được dường như ba con búp bê đều khẽ nhúc nhích một cái.

Vùi đám búp bê vào trong đất, lại bố trí bàn thờ ổn thỏa, Nguyễn Vân Tiệp và anh Duệ đều quỳ xuống bái lạy một lần.

Làm xong hết thảy, Lâm Trục Thủy liền nói muốn rời đi. Anh Duệ cũng không tìm được lí do gì để giữ hắn lại, chỉ có thể mua vé giúp rồi tiễn mấy người lên máy bay.

Chu Gia Ngư vốn tưởng rằng chuyện này đã kết thúc, thế nhưng lúc sắp bước vào khu vực kiểm tra an ninh, cậu liền thấy một hình ảnh khiến cho mình rợn cả tóc gáy — sau lưng Nguyễn Vân Tiệp xuất hiện vô số dấu tay nho nhỏ. Chúng đen như mực, in khắp lưng của Nguyễn Vân Tiệp, nhìn có vẻ gai mắt vô cùng.

Mà lần này dường như Nguyễn Vân Tiệp hoàn toàn không biết gì cả, vẫn mỉm cười thật ngọt ngào.

Có lẽ vì vẻ mặt Chu Gia Ngư quá cứng ngắc, Thẩm Nhất Cùng không khỏi hỏi cậu “làm sao”.

Chu Gia Ngư cười gượng nói: “Không, không có gì.”

Cậu đi về phía trước mấy bước, hơi hơi do dự, lại quay đầu liếc nhìn Nguyễn Vân Tiệp một cái nữa.

Nguyễn Vân Tiệp đang vẫy tay tạm biệt bọn họ. Lần này Chu Gia Ngư thấy rất rõ ràng bên chân của cô có thêm mấy khuôn mặt nhỏ nhắn do sương mù ngưng tụ mà thành, giống như là bọn trẻ đang vịn vào chân cô, vui vẻ nhìn theo về phía cậu.

Mà thân thể của bọn chúng cũng hòa làm một với Nguyễn Vân Tiệp.

——-

[Yên]: Đậu, mị sợ ma sợ ma sợ ma ~~~~~

Edit xong bộ này chắc nhìn thấy ma cũng có thể vẫy tay quá 囧

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *