Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 6: Dấu bàn tay

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 6: Dấu bàn tay

Edit: Mi Mi

Beta: Lam Yên

Lâm Trục Thủy cầm bột mì vào phòng, vừa đi vừa vẩy. Ban đầu những người còn lại không hiểu hắn đang làm gì, mãi đến khi nhìn kĩ mới phát hiện trên sàn nhà chi chít vô số dấu bàn tay của trẻ con.

Mà hiển nhiên những dấu tay này không chỉ thuộc về một đứa nhỏ. Chúng có lớn có bé, phủ kín đến tận góc nhà.

***

Tiếng khóc của trẻ con ở phòng bên cạnh càng lúc càng chói tai, lại không giống như truyền vào trong màng nhĩ, Chu Gia Ngư dùng tay bịt chặt lỗ tai mà vẫn không thấy giảm bớt một chút nào.

Cậu ngồi ở mép giường một lát, đến khi thật sự không chịu nổi mới hỏi: “Tao có thể sang hỏi Lâm Trục Thủy xem rốt cuộc là có chuyện gì hay không?”

Sái Bát trả lời: “Đi đi, anh ta cũng có ăn thịt cậu đâu.”

Ngẫm nghĩ một chút, Chu Gia Ngư thấy cũng có lí, vì thế liền cố lấy hết can đảm mà đi tới cửa phòng của Lâm Trục Thủy. Nhưng khi đến nơi, cậu lại bắt đầu do dự: “Anh ta thực sự sẽ không tức giận chứ?”

Sái Bát nói: “Dũng cảm một chút đi nào!”

Dưới sự cổ vũ nhiệt tình của Sái Bát, Chu Gia Ngư chậm rãi giơ tay, nhẹ nhàng gõ cửa.

Không ai đáp lại. Tiếng khóc của trẻ con vẫn quanh quẩn bên tai cậu như trước, trong khi hành lang thì yên tĩnh cực kì. Chu Gia Ngư không khỏi cảm thấy thất vọng, song lại nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ừm… có lẽ anh ta đã ngủ rồi, không nên quấy rầy thì hơn.”

Dứt lời, cậu liền xoay người rời đi. Nào ngờ chân chưa bước được hai bước, cánh cửa phía sau đã kêu “két” một tiếng rồi mở ra.

Giọng nói trầm thấp của Lâm Trục Thủy truyền tới: “Có chuyện gì?”

Lưng Chu Gia Ngư lập tức cứng đờ. Cậu xấu hổ xoay người, luống cuống chân tay nói: “Anh… anh Lâm, buổi tối tốt lành.”

Lâm Trục Thủy đáp: “Ừ.”

Chu Gia Ngư lại mở miệng: “À thì… Lúc ở phòng bên tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ phòng của anh…”

Lâm Trục Thủy hơi nhướn mày, dường như khá kinh ngạc trước lời nói của Chu Gia Ngư. Hắn hỏi: “Cậu có thể nghe được?”

Chu Gia Ngư cười gượng, thực sự hối hận vì đã mò sang đây. Nhìn vào vẻ mặt này của Lâm Trục Thủy, cậu cứ cảm thấy tiếp theo chắc chắn sẽ không phải chuyện tốt đẹp gì.

“Nếu có thể nghe thấy, vậy thì vào đi.” Lâm Trục Thủy nói: “Tôi đang đau đầu đây.”

Chu Gia Ngư “Ớ” một tiếng rõ to, hoàn toàn không ngờ Lâm Trục Thủy lại đột ngột gọi mình vào. Song cậu cũng không biết phải từ chối đối phương như thế nào, chỉ đành cứng ngắc mà bước vào phòng hắn. Nếu Lâm Trục Thủy có thể nhìn thấy, chắc chắn sẽ phát hiện lúc này Chu Gia Ngư đang vừa vung cùng tay cùng chân(1) vừa bước đi.

(1) Bình thường người ta vung tay với nọ chân kia, đi đường mà vung cùng tay cùng chân thì nhìn rất buồn cười.

Chu Gia Ngư vào phòng, liếc mắt một cái liền thấy một cái gì đó rất nhỏ đang ngồi trên giường lớn.

Vật kia chỉ to bằng bàn tay, trên người mặc một cái yếm đỏ, nắm tay tròn tròn mập mập không ngừng lau nước mắt, cái miệng nhỏ nhắn chu lên mà khóc oa oa — Hiển nhiên, âm thanh mà Chu Gia Ngư nghe được là xuất phát từ đứa nhỏ đáng yêu này.

Chu Gia Ngư kinh ngạc, lầm bầm một câu: “Đẻ thật à?!”

Lâm Trục Thủy hỏi: “Đẻ cái gì?”

Chu Gia Ngư lập tức nói sang chuyện khác: “Không, không có gì. Anh Lâm, đây là cái gì vậy?” Tuy dáng vẻ không khác trẻ con bình thường là bao nhưng rõ ràng thứ kia không thể là con người được.

Lâm Trục Thủy trả lời: “Ờ… Thật ra tôi không nhìn thấy…”

Chu Gia Ngư: “…”

Vẻ mặt Lâm Trục Thủy như có ẩn ý khác. Hắn không mở mắt nhưng vẫn khiến da đầu Chu Gia Ngư phải run lên, thậm chí cậu còn không tự chủ được mà lui về phía sau hai bước.

Dường như cảm giác được động tác của đối phương, Lâm Trục Thủy thản nhiên nở nụ cười, hỏi: “Cậu sợ cái gì?”

Chu Gia Ngư nhìn Lâm Trục Thủy cười mà phát ngốc. Đây là lần đầu tiên cậu thấy hắn cười, tuy chỉ thoáng qua trong giây lát nhưng trong óc cậu bỗng hiện lên một cụm từ — rạng rỡ tựa hoa xuân.

Nụ cười của Lâm Trục Thủy thật sự mang tới một cảm giác đẹp đẽ kì dị, giống như trăm hoa đua nở giữa mặt băng.

“Tôi… tôi không sợ.” Chu Gia Ngư run rẩy, ngay cả nói cũng không rõ ràng.

Lâm Trục Thủy lại bảo: “Nếu không sợ thì tới dỗ nó đi.”

Chu Gia Ngư ngạc nhiên: “Hở? Dỗ ai?”

Lâm Trục Thủy trả lời: “Cái thứ ở trên giường ấy.”

Chu Gia Ngư bắt đầu xoắn: “Tôi không sợ anh, nhưng lại sợ thứ trên giường kia.”

Lâm Trục Thủy cười mà như không cười: “Hả? Không sợ tôi thật à?”

Chu Gia Ngư im lặng, cúi đầu thật thấp rồi đi tới bên giường. Thực tế thì cậu vẫn tương đối sợ Lâm Trục Thủy. Tuy con búp bê trên giường kia không phải người nhưng nhìn qua vẫn có vẻ khá là dễ dụ.

Đúng là đứa bé chỉ to bằng bàn tay, thế nhưng tiếng khóc lại có thể xuyên thủng não bộ của Chu Gia Ngư. Cậu do dự trong chốc lát rồi vươn tay bế nó lên.

Búp bê phát hiện có người ôm nó, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc vô cùng, bập bẹ nói ra vài tiếng, đáng tiếc Chu Gia Ngư lại không hiểu một chút nào.

Lâm Trục Thủy ở bên cạnh đóng vai phiên dịch: “Nó gọi cậu mà mẹ.”

Chu Gia Ngư: “…”

Lâm Trục Thủy lại nói: “Còn nói muốn bú sữa.”

Chu Gia Ngư: “… …”

Thấy Chu Gia Ngư sắp sửa khóc lên, cuối cùng Lâm Trục Thủy mới bổ sung một câu: “Lừa cậu thôi.”

Chu Gia Ngư đột nhiên muốn quỳ xuống trước mặt Lâm Trục Thủy mà nói: ông lớn à, xin ông đừng chơi con!!!

Dường như phản ứng của Chu Gia Ngư đã mở một cánh cửa dẫn sang thế giới mới trong lòng Lâm Trục Thủy. Bốn đồ đệ của hắn người nào cũng tất cung tất kính, hắn nói đi Đông bọn họ chắc chắn không dám vòng sang Tây. Đương nhiên, thứ hấp dẫn Lâm Trục Thủy nhất vẫn là cái khả năng dị thường mà trời phú cho Chu Gia Ngư.

Ngay cả hắn cũng chỉ có thể “thấy” hình dáng đại khái của con búp bê trên giường kia, nhưng Chu Gia Ngư lại nhìn được nhiều hơn nữa, thậm chí có khả năng chạm vào thứ đó mà không dùng đến bất cứ một thủ đoạn gì.

Trong số những người mà Lâm Trục Thủy gặp được từ lúc sinh ra cho tới bây giờ, năng lực của Chu Gia Ngư phải đứng ở hạng nhất nhì.

“Đừng sợ, tạm thời nó sẽ không làm cậu bị thương.” Lâm Trục Thủy nói: “Trước hết cậu bảo nó đừng khóc nữa, khóc làm tôi đau cả đầu.”

Chu Gia Ngư vừa dỗ búp bê vừa thấp giọng nói: “Anh Lâm, rốt cuộc đây là cái gì vậy?”

Lâm Trục Thủy không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại: “Đã nghe nói tới cái gọi là “nuôi tiểu quỷ” chưa?”

Chu Gia Ngư gật gật đầu.

Lâm Trục Thủy tiếp túc nói: “Chỗ chúng ta gọi là “nuôi tiểu quỷ”, còn ở Thái Lan nó có tên là Kuman Thong(2). Cụ thể chính là lấy đồ vật làm thân xác rồi dẫn linh hồn trẻ em vào trong đó, có thể cầu tài, có thể cầu danh, không gì không làm được.”

(2) Kuman Thong (Kuman-Tong hay Guman-Thong): còn được gọi là “Cậu bé vàng” hay “Quỷ Linh Nhi”, một loại bùa ngải huyền bí chỉ có thể tìm thấy ở Thái Lan. Các nhà sư hoặc những thầy bùa sẽ lấy xác chết của trẻ sơ sinh và sử dụng xương hoặc lông, tóc của chúng để tạo thành các mẫu bùa hộ mệnh. Đối với những em bé chưa sinh (có nghĩa là chết trong bụng mẹ) sẽ được đưa vào hình tượng em bé đang nằm và mút núm vú giả (rất dễ thương), những đứa bé ở độ tuổi từ 2 đến 8 tuổi, hình dáng là đứng hoặc ngồi và bạn có thể thấy chúng mang theo một vũ khí như cung tên hoặc giáo mác. Một số linh hồn hung dữ sẽ được pháp sư bịt mắt bằng tấm vải màu đỏ, những loại này sẽ mất nhiều năm để rửa sạch nghiệp chướng cho chúng, sẽ rất khó khăn để chế ngự chúng. Đọc thêm ở ĐÂY.

Lúc này con búp bê đang nằm trong tay Chu Gia Ngư, dường như tiếng khóc đã nhỏ đi một chút. Xúc cảm khi sờ lên da thịt nó cũng na ná con người, chỉ là không hề có độ ấm.

Chu Gia Ngư vỗ lưng nó, nhìn nó chậm rãi trở nên ngoan ngoãn.

Lâm Trục Thủy nói: “Nguyễn Vân Tiệp, thứ mà cô ta rước về chính là Kuman Thong.”

Chẳng biết có phải nghe thấy cái tên Lâm Trục Thủy vừa nói hay không mà con búp bê vốn đang dần bình tĩnh lại đột nhiên nổi bão, toàn thân toát ra khí đen dày đặc, phần lợi không có răng lại sinh ra những tiếng “ken két” hệt như răng nanh đang nghiến vào nhau. Nó bất chợt tóm lấy tay Chu Gia Ngư, há miệng định cắn xuống.

Động tác của Lâm Trục Thủy cực nhanh. Ngay khi đứa nhỏ còn chưa hạ miệng xuống, hắn đã bấu vào gáy nó rồi xách lên như xách một con mèo.

“Oa oa! ! ! !” Đứa bé khóc đến rung trời chuyển đất, kéo theo từng trận gió lạnh mang đầy tà khí xuyên qua cửa sổ vọt vào, khiến cho bức màn bị thổi tung lên phần phật.

Lâm Trục Thủy nhíu mày: “Mày phải nghĩ cho rõ ràng, báo thù sẽ không thể đầu thai.”

Tròng mắt đứa trẻ bắt đầu nhòa lệ máu, hoàn toàn không còn bộ dáng đáng yêu như lúc vừa rồi.

Lâm Trục Thủy thở dài một tiếng, giọng nói còn mang theo vài phần buồn bực: “Cần gì phải vậy?”

Hiển nhiên trong chuyện này bọn họ hoàn toàn không thể có tiếng nói chung. Lâm Trục Thủy nhìn đứa nhỏ đang phát cuồng, chợt nói: “Mày lột da cô ta, chẳng lẽ vì…”

Nghe đến đó, đứa trẻ bỗng nhiên bất động, ngay cả tiếng khóc cũng im bặt lại.

Lâm Trục Thủy thở dài: “Thì ra là thế.”

Toàn bộ quá trình Chu Gia Ngư đều không hiểu, không khỏi mở miệng hỏi: “Anh Lâm…?”

“Không còn sớm nữa, đi ngủ đi.” Lâm Trục Thủy nói: “Ngày mai còn phải tới nghĩa địa đấy.”

Chu Gia Ngư cảm thấy sớm muộn gì mình cũng bị cái thói lấp lửng của Lâm Trục Thủy làm cho nghẹn chết, thế nhưng cũng chỉ có thể ủ rũ về phòng. Cậu vốn cho rằng mình sẽ mất ngủ, nhưng sự thật chứng minh cậu đã đánh giá phẩm chất thần kinh của mình quá thấp, bởi vì vừa lên giường, cậu đã lập tức ngủ thiếp đi.

Lúc ăn sáng ngày hôm sau, Chu Gia Ngư hỏi tối qua Thẩm Nhất Cùng có nghe thấy tiếng gì không.

Thẩm Nhất Cùng hoàn toàn mờ mịt: “Nghe thấy cái gì?”

Chu Gia Ngư lắc đầu: “Được rồi, không có gì đâu.”

Lúc ấy Lâm Trục Thủy cũng lững thững đi tới. Dường như hắn không có nhiều hứng thú với đồ ăn, sau khi uống một cốc sữa thì lập tức ngừng lại.

Ba người đang ăn sáng thì anh Duệ và Nguyễn Vân Tiệp đi đến. Đại khái vì trải qua một đêm không ngủ nên sắc mặt của anh Duệ kém vô cùng. Nguyễn Vân Tiệp thì đeo khẩu trang và kính râm, nói chung là che kín từ trên xuống dưới.

Anh Duệ nói: “Thầy Lâm, chúng tôi đã sửa sang nhà cửa theo yêu cầu của thầy rồi. Bia mộ thì vẫn đang làm, chắc đến trưa là xong thôi.”

Lâm Trục Thủy mở miệng: “Đến biệt thự xem thử trước đi.”

Anh Duệ nhanh chóng đồng ý.

Mấy người bọn họ lại tới nơi ở của Nguyễn Vân Tiệp. Sau một đêm, đồ đạc trong nhà đã được dọn hết ra ngoài, chỉ còn lại một căn phòng trống rỗng. Ngoài trời ánh nắng chói chang, nhiệt độ có thể lên tới ba mươi bốn độ, thế nhưng bên trong lại lạnh đến nỗi khiến cho người khác phải nổi da gà.

Lâm Trục Thủy dạo quanh lầu một một vòng, sau mới đi lên lầu hai. Đến trước của phòng ngủ của Nguyễn Vân Tiệp, hắn bỗng nhiên dừng bước.

Thấy phản ứng của Lâm Trục Thủy, anh Duệ vội hỏi: “Thầy Lâm, làm sao vậy?”

Lâm Trục Thủy nói: “Tạm thời đừng vào, cậu đến phòng bếp lấy một ít bột mì lại đây.”

Anh Duệ không dám hỏi lí do, lập tức chạy xuống phòng bếp ở dưới lầu lấy một gói bột mì lớn.

Lâm Trục Thủy cầm bột mì vào phòng, vừa đi vừa vẩy. Ban đầu những người còn lại không hiểu hắn đang làm gì, mãi đến khi nhìn kĩ mới phát hiện trên sàn nhà chi chít vô số dấu bàn tay của trẻ con.

Mà hiển nhiên những dấu tay này không chỉ thuộc về một đứa nhỏ. Chúng có lớn có bé, phủ kín đến tận góc nhà.

Chu Gia Ngư chỉ thấy da đầu run lên từng trận. Nguyễn Vân Tiệp còn phản ứng lớn hơn, trực tiếp thét chói tai rồi chạy ra khỏi phòng.

Lâm Trục Thủy lạnh lùng chỉ lên vách tường, nói: “Trên vách tường, trên trần nhà, chỗ nào cũng có.”

Anh Duệ như sắp phát nổ đến nơi. Anh nhìn cả căn phòng đầy những dấu tay, hoàn toàn không dám tưởng tượng đến những gì đã xảy ra khi mình và Nguyễn Vân Tiệp ngủ ở chỗ này.

Thẩm Nhất Cùng đứng bên cạnh Chu Gia Ngư cũng không khỏi nổi đầy da gà da vịt, nói: “Quá khủng bố rồi, cái gì thế vậy?”

Anh Duệ hỏi: “Thầy Lâm, đây… đây là?”

Lâm Trục Thủy phất tay đầy chán ghét: “Tôi không biết, hỏi cô ta đi.”

Anh Duệ chỉ có thể xoay người đi ra ngoài.

Phòng ngoài mơ hồ truyền đến tiếng khóc của Nguyễn Vân Tiệp. Lâm Trục Thủy nói với Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng: “Nhìn kĩ xem rốt cuộc dấu tay trong phòng này là của bao nhiêu người.”

Thẩm Nhất Cùng thở dài một tiếng rồi vâng vâng dạ dạ gật đầu.

Chu Gia Ngư nghi hoặc hỏi: “Thầy Lâm, chẳng phải hôm qua anh đã mang nó đi rồi sao?” Tối qua cậu còn nhìn thấy đứa nhỏ kia ở trong phòng Lâm Trục Thủy cơ mà.

Lâm Trục Thủy cười lạnh: “Tôi mang đi một đứa, nhưng ai biết rốt cuộc cô ta nuôi bao nhiêu đứa?”

Móc nối với phản ứng của Nguyễn Vân Tiệp, đột nhiên Chu Gia Ngư có một suy nghĩ vô cùng bất ổn…

Sau khi quan sát hết cả gian phòng, Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư nói kết luận cho Lâm Trục Thủy biết.

Trong phòng này có ít nhất ba loại dấu bàn tay lớn bé khác nhau, hiển nhiên phải thuộc về ba đứa nhỏ có hình thể bất đồng.

Lâm Trục Thủy đã nắm được tình huống, xoay người bước đi. Anh Duệ thấy mặt hắn trầm như nước, vội vàng chạy tới hỏi: “Thầy Lâm, thầy định đi đâu?”

Lâm Trục Thủy nói: “Tôi không có bản lĩnh lớn như vậy, không giải quyết được chuyện này.”

Anh Duệ sửng sốt: “Nhưng mà thầy Lâm, thầy đi rồi, Vân Tiệp phải làm sao?”

Lâm Trục Thủy cười lạnh: “Bản thân cô ta biết rõ lúc này phải làm cái gì mà.”

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *