Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 5: Đứa trẻ sinh non

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 5: Đứa trẻ sinh non

Edit: Vi Vũ

Beta: Lam Yên, Mi Mi, Đậu Đậu

 

Chu Gia Ngư còn chú ý thấy trong góc tủ đầu giường có một con búp bê bằng kim loại lớn chừng ngón tay cái, trong tình trạng thiếu ánh sáng thì sẽ hoàn toàn không thấy được. Cậu nhìn về phía đó là do khí đen xung quanh chỗ con búp bê có chút đặc biệt, mơ hồ nhìn ra được hình hài của một đứa bé sơ sinh.

***

Nếu nói đây chỉ là ảo giác Nguyễn Vân Tiệp tưởng tượng ra bởi hoảng sợ sau cơn ác mộng, vậy thì rõ ràng miếng da bụng bị cắt mất kia của cô không thể dùng cái cớ qua loa ấy để giải thích được.

Sau khi nói xong những lời này, Nguyễn Vân Tiệp rút một điếu thuốc từ trong bao thuốc lá nữ ra, co vai châm lửa. Cô nói: “Thầy Lâm, cái này… cái này rốt cuộc là thứ gì? Tôi còn có thể cứu được không… Tôi mới chỉ hơn hai mươi tuổi, tôi không muốn chết!”

Lâm Trục Thủy không nói gì.

Thấy có vẻ như Lâm Trục Thủy thực sự không định nhận lời giải quyết vụ này, anh Duệ cũng hơi suốt ruột: “Thầy Lâm, giúp tôi một chút đi! Nể mặt cha tôi…”

Không biết cha anh Duệ có thân phận gì, nhưng sau khi Lâm Trục Thủy nghe được lời ấy thì liền than nhẹ một tiếng, rốt cuộc cũng đồng ý: “Được.”

Trong phút chốc, ánh mắt anh Duệ và Nguyễn Vân Tiệp đều sáng rực lên. Anh ta hỏi: “Vậy khi nào thầy có thời gian?”

Lâm Trục Thủy đáp: “Chuyện này không thể kéo dài hơn được nữa. Bây giờ cậu đặt vé máy bay, tranh thủ ngày mai bay luôn.”

Anh Duệ luôn miệng vâng vâng dạ dạ, nhanh nhẹn lấy điện thoại di động ra bắt tay vào thu xếp mọi việc.

Ban đầu Chu Gia Ngư cho rằng chuyện này sẽ không liên quan gì đến mình, kết quả Lâm Trục Thủy lại bất chợt quay đầu nhìn sang chỗ cậu và Thẩm Nhất Cùng, nói: “Các cậu đi cùng với tôi.”

Thẩm Nhất Cùng kích động vỗ mạnh vào bắp đùi Chu Gia Ngư.

Chân của Chu Gia Ngư bị tên kia vỗ đến tê rần nửa bên đùi. Cậu cắn răng nói: “Nhưng mà thầy Lâm, tôi không biết cái gì hết nha…”

Lâm Trục Thủy thản nhiên nói: “Không biết thì học.”

Chu Gia Ngư: “Được…”

Đúng là Thẩm Nhất Cùng chẳng thể hiểu nổi cái tính không thích chen chân nhận việc này của Chu Gia Ngư. Hắn chỉ ước ao được đi theo Lâm Trục Thủy mỗi ngày. Nói khoa trương một chút thì chính là, nếu Lâm Trục Thủy thực sự coi trọng hắn, có lẽ hắn sẽ kích động mà ôm gối sống trong hồi tưởng cả ngày, bởi vì như thế hắn liền có thể ở bên thầy mỗi phút mỗi giây.

Sái Bát khuyên Chu Gia Ngư nên chủ động hơn. Nó nói chẳng mấy khi gặp được loại chuyện thế này, dù sao học thêm thứ gì đó cũng tốt mà.

Chu Gia Ngư bị thuyết phục mất rồi. Cậu ngoan ngoãn lên lầu bắt đầu chuẩn bị hành lí. Thật ra cậu cũng chẳng có gì để thu dọn, chỉ là vài bộ quần áo cùng với chút đồ dùng vệ sinh cá nhân, nhét hết vào cái balo Thẩm Nhất Cùng đưa cho thế là xong.

Anh Duệ đặt vé rất nhanh, nói là sáu giờ chiều thì máy bay cất cánh.

Khí thế lúc tới của Nguyễn Vân Tiệp hoàn toàn không thấy đâu nữa. Lúc này cô ngoan ngoãn như con thỏ nhỏ rúc vào bên người anh Duệ, nhìn qua cũng tương đối điềm đạm đáng yêu.

“Thầy Lâm, trước tiên có thể nói cho tôi nghe thứ kia là gì được không?” Trong phòng khách, Nguyễn Vân Tiệp im lặng được một lát, cuối cùng không nhịn được nữa mà yếu ớt mở miệng.

“Không phải chính cô mới là người rõ ràng nhất sao?”

Nguyễn Vân Tiệp hóa đá. Rõ ràng cảm nhận được sự chán ghét từ trong giọng nói của Lâm Trục Thủy nhưng cô lại chẳng có cách nào phản bác. Anh Duệ cũng lờ mờ đoán ra một số chuyện, sắc mặt tái xanh, nhưng có thể vì ngại Lâm Trục Thủy ở đây nên anh chỉ đành nén lửa giận trong lòng xuống, tiếp tục nhả ra từng vòng khói đầy buồn bực.

Thật vất vả chịu đựng đến sáu giờ chiều, tài xế của gia viên mới đưa năm người ra sân bay.

Trên máy bay, Chu Gia Ngư nói chuyện phiếm với Sái Bát: “Sái Bát, mày từng đi máy bay chưa?”

Sái Bát trả lời: “Tôi cũng không nhớ nữa.”

Chu Gia Ngư tiếp tục hỏi: “Vậy mày nhớ được cái gì?”

Sái Bát không khỏi đề cao cảnh giác: “Cậu đang đặt bẫy tôi đấy à?”

Chu Gia Ngư: “Mày nhạy cảm quá rồi đó tiểu Sái Bát.” Nói xong, cậu âm thầm bái phục cái tên của con chim này. Cậu có cảm giác về sau mình vẫn nên gọi nó là tiểu Bát thì hơn (1).

(1) Tiểu Sái Bát = con ciu nhỏ, còn Tiểu Bát là một cái tên bình thường không có hàm nghĩ sâu xa gì cả (_)

Sái Bát rảnh rỗi không có việc gì lại bắt đầu chải chuốt lông vũ, Chu Gia Ngư thì cầm tạp chí lên bắt đầu lật xem.

Khoảng chín giờ tối, mấy người họ mới đến nơi.

Sắc mặt anh Duệ và Nguyễn Vân Tiệp đều mỏi mệt, đặc biệt là Nguyễn Vân Tiệp. Nếu không phải lúc xuống máy bay cô đã dậm thêm chút phấn làm cho má hồng trở lại, chỉ sợ người khác nhìn vào sẽ có cảm giác cô vừa ra viện.

Người đại diện của Nguyễn Vân Tiệp tới đón bọn họ. Đó là một phụ nữ xinh đẹp mới ngoài ba mươi tuổi. So với sắc đẹp của Nguyễn Vân Tiệp, người này trông có vẻ kín đáo và giỏi giang hơn, vừa nhìn đã có cảm giác rất đáng tin cậy.

“Em đi về luôn chứ?” Người đại diện hỏi: “Vân Tiệp?”

“Về luôn.” Nguyễn Vân Tiệp đáp: “Chị Chu, làm phiền chị rồi.”

Chị Chu tên đầy đủ là Chu San Linh, có thể coi như người đại diện của Nguyễn Vân Tiệp từ khi debut, quan hệ giữa hai người có vẻ cũng không tệ. Cô nhíu mày: “Vân Tiệp, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Em xin nghỉ nửa tháng rồi, nhưng lại không chịu nói rõ, như thế làm sao chị có thể giúp em ứng phó với cấp trên? Mấy vị này là…?”

Nguyễn Vân Tiệp nói với một vẻ mặt vô cùng uể oải: “Cho em thêm chút thời gian. Bọn họ là bạn của em, đến đây để giúp đỡ.”

Chu San Linh nhìn sang, ánh mắt lập tức dừng lại trên người Lâm Trục Thủy. Bằng kinh nghiệm từng trải phong phú, dường như ngay giây đầu tiên, cô đã có thể xác định người trước mắt này có thân phận không tầm thường. Cô chú ý đến chuỗi ngọc trên tay Lâm Trục Thủy, trong mắt lộ vẻ hoài nghi, thế nhưng cho dù là Nguyễn Vân Tiệp hay bọn Chu Gia Ngư đều không có ý định giải thích. Thậm chí có thể nói, ngoại trừ Chu Gia Ngư ra thì vẻ mặt không có chút biểu cảm nào của Thẩm Nhất Cùng và Lâm Trục Thủy đều bị Chu San Linh coi là ngạo mạn.

Trong ba người, Chu Gia Ngư trở thành người có dáng vẻ ôn hòa nhất. Dù sao thì hiện giờ cậu cũng chẳng phải đại sư lợi hại gì, mà bên trong thực chất chỉ là một nhân viên công sở bình thường.

Tài xế lái xe đến nơi ở của Nguyễn Vân Tiệp. Trên đường đi, tất cả mọi người đều đặc biệt an tĩnh.

Cuối cùng, lúc Nguyễn Vân Tiệp xuống xe, Chu San Linh có nói một câu: “Vân Tiệp, em thực sự không định nói gì với chị sao?”

Nguyễn Vân Tiệp lưỡng lự trong giây lát, trên mặt lộ vẻ áy náy: “Xin lỗi chị Chu.”

Chu San Linh nói: “Được rồi, tự chú ý một chút.” Nói xong, cô liền quay đầu rời đi, có vẻ hơi tức giận.

Nguyễn Vân Tiệp cũng chẳng có hơi sức đâu để vỗ về Chu San Linh. Bây giờ sự đau đớn truyền tới từ vết thương trên bụng vẫn còn đang hành hạ thần kinh của cô. Nhưng thứ khiến cô sợ nhất không phải cái đó mà là ông thầy phong thủy lạnh lùng đến mức chẳng giống người ở bên cạnh mình.

Nguyễn Vân Tiệp ở trong khu vila, rõ ràng an ninh rất tốt. Thế nhưng còn chưa bước chân vào cửa, không hiểu sao Chu Gia Ngư lại cảm thấy ngôi biệt thự này hơi khiến người ta nổi da gà, vì thế bước chân cũng chậm đi một chút.

“Sao vậy?” Thẩm Nhất Cùng đi ở bên cạnh Chu Gia Ngư, lập tức chú ý tới sắc mặt của cậu.

Chu Gia Ngư nói: “Ngôi nhà này thật khiến người ta cảm thấy không thoải mái.”

Thẩm Nhất Cùng phụ họa theo: “Hơi hơi.” Hắn cũng cảm giác được cái gì đó, chỉ là không rõ ràng bằng Chu Gia Ngư.

Đi tới cửa biệt thự, Nguyễn Vân Tiệp dùng vân tay mở khóa.

Cửa vừa mở liền có một cơn gió lùa qua. Chu Gia Ngư ngửi được một mùi gì đó ở trong gió. Mùi này cũng không đậm lắm, chẳng bao lâu sau liền hòa vào không khí khiến cậu không kịp nhận ra rốt cuộc nó là mùi gì.

Nguyễn Vân Tiệp lại giống như không ngửi được gì, mặt không đổi sắc mà bước vào phòng rồi mở đèn.

Mấy ngọn đèn thật lớn trong phòng khách sáng rực lên nhưng cũng chẳng hề khiến cho người ta cảm thấy ấm áp và sôi động. Ngược lại, thứ ánh sáng trắng nhợt chiếu lên ghế sô pha tối màu kia càng khiến người ta thêm sợ hãi đến mức khủng hoảng.

Chu Gia Ngư chà xát cánh tay đang nổi da gà của mình: “Sao lại lạnh như vậy…”

Thẩm Nhất Cùng lại chẳng thấy lạnh gì. Hắn dạo quanh phòng một vòng, như có điều suy nghĩ mà nói: “Phong thủy phòng này hẳn là không có vấn đề gì.”

Bất kể cách bày biện đồ dùng hay là bố cục trang trí nội thất, phương diện này hẳn đã được chủ nhà mời thầy đến xem qua.

“Không có vấn đề gì?” Chu Gia Ngư không hiểu mấy thứ này lắm, chỉ có thể dựa vào cảm giác mà phán đoán. Cậu nói thật nhỏ: “Nhưng phong cách trang trí thật khiến người ta khó chịu.”

Cả gian phòng đều được trang trí bằng tông màu tối. Từ sô pha đến sàn nhà, hầu như toàn bộ đều nghiêng về màu tối. Lúc vừa mới bước vào, Chu Gia Ngư suýt nữa cho rằng đó là máu khô đọng lại, qua thời gian chuyển sang màu đen đặc. Đến tận khi Nguyễn Vân Tiệp mở đèn, loại ảo giác này mới biến mất.

“Thầy Lâm, mời thầy ngồi trước.” Anh Duệ nói: “Thầy ngồi đi, tôi rót cho thầy chén trà.”

Lâm Trục Thủy lắc đầu từ chối ý tốt của anh Duệ, xoay người đi thẳng lên lầu hai.

Nguyễn Vân Tiệp căng thẳng đi theo sau hắn.

Sau khi lên lầu, Lâm Trục Thủy liền đi thẳng tới phòng ngủ chính. Nguyễn Vân Tiệp cũng không dám cản, nhưng xem nét mặt của cô, hiển nhiên là có chút sầu lo.

Phong cách trang trí của lầu hai hơi giống lầu một, tổng thể bầu không khí vô cùng bức bối, cho dù đã mở đèn thì vẫn có vẻ rất tối tăm. Cũng không biết vì sao Nguyễn Vân Tiệp lại trang trí phòng thành cái dạng này nữa.

So với Chu Gia Ngư, tri thức của Thẩm Nhất Cùng phong phú hơn nhiều. Hắn để ý thấy trong nhà Nguyễn Vân Tiệp bày không ít đồ vật giá trị cao về mặt phong thủy, điển hình là cái bể cá trong phòng khách, vị trí của nó đã được tính toán bằng Cửu Cung Đồ (2).

(2) Cửu Cung Đồ là một ô hình vuông được chia làm 9 ô nhỏ. Mỗi ô có một con số từ 1 đến 9 và chín con số này nằm ở những vị trí đặc biệt mà khi cộng theo hàng ngang, hàng dọc hay đường chéo cũng thành số 15. Chín con số này gọi là Số Bát Quái. Đọc thêm ở ĐÂY.

Lâm Trục Thủy hiển nhiên không hứng thú gì mấy với ba cái đồ vớ vẩn này, trực tiếp đi tới phòng ngủ của Nguyễn Vân Tiệp.

Phòng ngủ của Nguyễn Vân Tiệp đặt một cái giường lớn, thảm sàn đỏ thẫm, rèm cửa sổ cũng là màu đỏ thẫm, khi bật đèn lên thì đỏ đến chói mắt. Chu Gia Ngư đứng ở cửa, vẻ mặt hơi cứng ngắc. Thẩm Nhất Cùng thấy vậy liền hỏi cậu làm sao.

Chu Gia Ngư nói: “Cậu không phát hiện ra à?”

Thẩm Nhất Cùng thắc mắc: “Phát hiện cái gì cơ?”

Chu Gia Ngư đáp: “Khí đen đầy phòng.”

Thẩm Nhất Cùng cẩn thận nhìn lại một chút, thế nhưng cái gì cũng không thấy. Đây chính là chỗ đáng giận nhất trong phong thủy, người nỗ lực mười năm so ra vẫn thua kém kẻ mới vào nghề nhưng lại có khả năng bẩm sinh vượt trội. Trong giới phong thủy, tư chất của hắn đã có thể tính vào hàng đẳng cấp cao, chẳng biết sao lại đụng phải một tay kì tài hiếm có như Chu Gia Ngư.

Lâm Trục Thủy không để ý đến hai người đang rì rầm ở phía sau mà dạo quanh phòng một lượt rồi chỉ chỉ vào đầu giường, bảo Nguyễn Vân Tiệp mở ra.

Nguyễn Vân Tiệp hơi do dự nhưng cũng không dám phản đối, chậm rãi bước tới bên giường, vươn tay đè chặt đầu giường rồi dùng sức cạy một cái.

“Cạch” một tiếng, đầu giường hạ xuống. Lúc nhìn thấy đồ vật được để bên trong, Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư đều lộ vẻ ngạc nhiên.

Trong đó anh Duệ phản ứng kịch liệt nhất, lập tức chửi thề: “Nguyễn Vân Tiệp, con mẹ nó có phải em điên rồi không? Thứ này mà em dám đặt ở đầu giường?”

Nguyễn Vân Tiệp không hé răng, khoanh tay run bẩy rẩy.

Anh Duệ nói tiếp: “Anh thật sự không tưởng tượng nổi, Vân Tiệp, chuyện này có thể do một người bình thường làm ra sao?”

Thứ đặt trong tủ đầu giường kia là một bình thủy tinh nho nhỏ, bên trong ngâm một thi thể thai nhi, nhìn qua khoảng chừng ít nhất ba tháng, đã có thể thấy được hình người, còn có cuống rốn.

Bên cạnh bình thủy tinh đặt một bát hương, trên bát hương có mấy chân nhang đã tàn.

Chu Gia Ngư còn chú ý thấy trong góc tủ đầu giường có một con búp bê bằng kim loại lớn chừng ngón tay cái, trong tình trạng thiếu ánh sáng thì sẽ hoàn toàn không thấy được. Cậu nhìn về phía đó là do khí đen xung quanh chỗ con búp bê có chút đặc biệt, mơ hồ nhìn ra được hình hài của một đứa bé sơ sinh.

“Đứa bé này là của ai? Có phải là đứa nhỏ lúc trước em sẩy mất không?” Toàn thân anh Duệ run lên. Anh chỉ thẳng mặt Nguyễn Vân Tiệp, mắng: “Em muốn thành công đến điên rồi sao? Loại chuyện này cũng làm được?” Bỏ con mình vào bình thủy tinh thờ cúng, một kẻ nghiệp dư như anh ta cũng có thể đoán được đại khái là chuyện gì.

Nguyễn Vân Tiệp khóc lóc nói: “Em chỉ không muốn bị xuống dốc như vậy. Vương Hâm Duệ, chẳng lẽ anh không muốn em nổi tiếng hay sao?”

Anh Duệ nghiến răng nói: “Nhưng em cũng không thể làm thế được! Em không nhìn thấy những ví dụ sờ sờ trước mắt kia sao?”

Giới giải trí rất tin mấy thứ này, mỗi lần bấm máy ghi hình đều phải xem ngày lành tháng tốt, thậm chí còn phải vái lạy bề trên một lạy. Người càng nổi tiếng trong giới lại càng mê tín, cầu thần bái phật là chuyện vô cùng bình thường.

Nhưng trường hợp như Nguyễn Vân Tiệp – niêm phong thân xác con mình bỏ vào tủ đầu giường, anh Duệ quả thật là lần đầu tiên gặp phải.

“Em cũng là không còn cách nào, không còn cách nào cả…” Nguyễn Vân Tiệp chảy nước mắt: “Em yêu nó. Nó còn nhỏ như vậy nhưng em lại không thể giữ…”

Trong mắt anh Duệ đã bắt đầu ngần ngận nước. Anh quay đầu sang nói với Lâm Trục Thủy: “Thầy Lâm, trong bình chắc là đứa con đầu tiên giữa tôi và Tiểu Tiệp. Năm đó Tiểu Tiệp còn chưa nổi tiếng như vậy, sau khi có thai đứa bé này liền định bụng rời khỏi làng giải trí, kết quả ba tháng sau lúc làm kiểm tra thai nhi định kì thì lại phát hiện tim thai đã ngừng.”

Lâm Trục Thủy vẫn lắng nghe nhưng mặt chẳng có chút biểu cảm nào. So với vẻ mặt phức tạp của hai người Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng, hắn dường như chẳng vì câu chuyện này mà mảy may rung động, vẻ mặt thậm chí có thể nói là thờ ơ.

“Cho nên dùng biện pháp này để giữ con lại?” Thẩm Nhất Cùng xem qua một chút rồi hỏi đầy ẩn ý: “Còn giữ nhiều năm như vậy?”

Nguyễn Vân Tiệp nổi tiếng đã được bảy tám năm. Dựa theo tuổi tác của anh Duệ bây giờ, chuyện này ít nhất phải từ năm năm trở lên.

“Chuyện này đúng là Tiểu Tiệp đã sai.” Anh Duệ ngập ngừng: “Thầy Lâm… Có thể giúp chúng tôi một tay không… Xin thầy…”

Lâm Trục Thủy nhìn Nguyễn Vân Tiệp, hỏi: “Cô thực sự muốn sống?”

Có ai lại không muốn sống đâu? Nguyễn Vân Tiệp gật đầu như giã tỏi, gần như đã nghĩ tới việc quỳ xuống khẩn cầu.

Lâm Trục Thủy lại nói tiếp: “Cho dù nửa đời sau trải qua đau khổ không gì sánh được, mọi thứ cô có đều mất hết, cô cũng muốn sống sót?”

Nguyễn Vân Tiệp cắn cắn môi dưới, vẻ mặt có chút do dự, trả lời: “Tôi… tôi dự định sang năm sẽ rút lui khỏi giới giải trí.”

Lâm Trục Thủy cười lạnh một tiếng.

So với Nguyễn Vân Tiệp, Anh Duệ tỉnh táo hơn rất nhiều, vội vàng nói: “Thầy Lâm, đầu óc cô ấy bây giờ không tỉnh táo, tôi thay mặt quyết định. Thầy nói đi, chúng tôi phải làm sao đây?”

Lâm Trục Thủy đáp lời: “Trước tiên tìm chỗ chôn, chọn ngày đem con hạ táng.”

Anh Duệ gật đầu một cách nặng nề.

Kế tiếp, Lâm Trục Thủy chậm rãi đi về phía trước, đưa tay cầm con búp bê bằng kim loại lên.

Chu Gia Ngư thấy rõ ràng, thời điểm Lâm Trục Thủy cầm lấy con búp bê kia, một làn sương đen liền tuôn ra từ trong thân thể nó rồi quấn lên tay Lâm Trục Thủy. Nhưng đám sương ấy còn chưa lan tới khuỷu tay đã như đụng phải vật gì, trong nháy mắt mất đi sức bộc phát, bộ dáng hoảng sợ lập tức rút về thân thể con búp bê.

Hết thảy mọi chuyện phát sinh cực kì nhanh chóng, dường như ngoại trừ Chu Gia Ngư, người bên ngoài đều không thấy được.

Lâm Trục Thủy cầm con búp bê trong tay, trên mặt lộ ra chút chán ghét. Hắn móc cái túi màu tím trong người ra, bỏ nó vào túi.

Nguyễn Vân Tiệp nhìn động tác Lâm Trục Thủy, ánh mắt vẫn luôn dừng lại trên tay đối phương chưa từng dời đi dù là một chút. Sau khi thấy hắn cất con búp bê vào túi, cô giật giật môi, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra, cuối cùng thành cắn chặt lấy môi dưới.

“Đồ đạc trong phòng này phải đổi thành màu khác”. Lâm Trục Thủy nói: “Đổi thành màu sáng, đèn đóm cũng vậy.”

“Được được được, Thầy Lâm, chúng tôi còn cần làm gì nữa?” Anh Duệ hỏi.

Lâm Trục Thủy lắc đầu: “Trước tiên tìm khu mộ, chôn đứa nhỏ, những thứ khác về sau hãy nói.”

Anh Duệ gật đầu.

Trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Nguyễn Vân Tiệp hỏi thật nhỏ: “Thầy Lâm, nó rất hận tôi phải không?”

Giọng Lâm Trục Thủy lạnh như băng: “Tôi không phải nó, làm sao biết được?”

Nguyễn Vân Tiệp cười gượng: “Cũng đúng… “

Bởi vì trong phòng còn rất nhiều chỗ cần chấn chỉnh, trong một ngày khẳng định không làm xong, sau khi lấy đồ vật trong tủ đầu giường ra, Anh Duệ nhanh chóng sắp xếp bọn họ vào khách sạn gần đấy.

Trong xe taxi, trên đường đến khách sạn, Thẩm Nhất Cùng cất tiếng hỏi vấn đề mà Chu Gia Ngư cũng đang thắc mắc: “Thầy, rốt cuộc con búp bê kia là cái gì?”

Lâm Trục Thủy không trả lời mà hỏi lại: “Chu Gia Ngư, cậu nói thử xem?”

Chu Gia Ngư bị hỏi liền ngơ ngác một lúc nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra Lâm Trục Thủy đang hỏi cái gì, đáp lời: “Anh đang nói tới con búp bê đầy khí đen kia sao?”

Lâm Trục Thủy nói: “Ừ.”

Chu Gia Ngư lại hỏi: “Khí đen kia tượng trưng cho điều gì?”

Lâm Trục Thủy trả lời: “Oán hận. Đứa trẻ đó oán hận cô ta.” Hắn chậm rãi nói: “Chuyện chưa xong đâu.” Nói xong liền im lặng.

Thẩm Nhất Cùng lộ vẻ tỉnh ngộ.

Chu Gia Ngư vẫn còn chỗ chưa hiểu rõ nhưng đại khái mạch suy nghĩ cũng đã rõ ràng hơn.

Mấy năm trước Nguyễn Vân Tiệp mang thai, vì bệnh mà đứa bé bị sinh non. Cô ta không nỡ vứt bỏ con mình, bèn bảo quản nó trong bình thủy tinh. Sau khi đi Thái Lan một chuyến, cô dùng tà pháp giữ lại linh hồn đứa bé, đồng thời nhờ vào thuật này mà thời vận bay lên tận mây xanh, trở thành diễn viên nổi tiếng.

Chu Gia Ngư vẫn còn suy nghĩ miên man. Cậu nhạy cảm nhận ra trong câu chuyện này có vấn đề gì đó. Nghĩ một hồi, cuối cùng cậu cũng tìm được kẽ hở bên trong lời nói của Nguyễn Vân Tiệp – nếu như nói cô ta rất yêu thương con mình, vậy vì sao lại trói buộc linh hồn nó, không cho nó đi đầu thai, thậm chí còn khóa linh hồn nó vào trong con búp bê kim loại kì lạ kia? Nhìn thái độ của cô ta lúc mọi chuyện được tỏ tường, có thể thấy cô ta vẫn luôn biết rõ mọi chuyện chứ không phải bị lừa dối. Huống hồ trên bụng cô còn bị cắt mất một miếng da.

Chu Gia Ngư hỏi Sái Bát nói: “Nguyễn Vân Tiệp đang nói dối à?”

Sái Bát hỏi ngược lại: “Cậu cảm thấy cô ta nói dối?”

Chu Gia Ngư đáp lời: “Ừ, tao thấy thái độ của cô ta hơi kì lạ.”

Sái Bát nói: “Con người biết lừa lọc, đồ vật thì không như vậy. So với nghe cô ta nói, chi bằng xem xét kĩ những thứ liên quan.”

“Cũng đúng”. Chu Gia Ngư gật đầu.

Sau khi tới được khách sạn, ba người nhanh chóng trở về phòng mình nghỉ ngơi.

Chu Gia Ngư cũng khá mệt mỏi. Nhưng ngay lúc nằm mơ màng trên giường, đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, cậu chợt nghe bên tai có tiếng con nít khóc lớn. Lúc đầu còn tưởng là ảo giác, nhưng tiếng khóc kia đúng là càng ngày càng vang, cuối cùng khiến cho Chu Gia Ngư đau hết cả đầu. Cậu bật dậy khỏi giường, hoảng sợ nói: “Sái Bát, mày nghe thấy không?”

Sái Bát hỏi: “Tiếng khóc ấy à?”

“Ừ ừ.”

“Từ chỗ nào truyền tới vậy…”

Chu Gia Ngư cẩn thận lắng nghe, vẻ mặt cứng ngắc: “Hình như là từ phòng bên phải.”

Sái Bát: “…”

Phòng bên phải là phòng của Lâm Trục Thủy.

Chu Gia Ngư nói: “Đáng sợ thật! Đại sư phong thủy trứ danh Lâm Trục Thủy đêm khuya sinh con ở khách sạn!”

Sái Bát: “… Có ngon thì đứng nói trước mặt Lâm Trục Thủy đi!”

Chu Gia Ngư hùng hồn tự hào nói: “Tao không có bản lĩnh đó.”

Sái Bát: “…”

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *