Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 3: Hoa sen

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 3: Hoa sen

Edit: Hoa Kỳ Lạc

Beta: Lam Yên, Mi Mi

 

Sau khi Chu Gia Ngư nhìn thấy giường chiếu trong phòng thì cả người đều trở nên bối rối, run giọng nói với Sái Bát: “Này Sái Bát, lẽ nào… thầy Lâm… thật sự muốn. . .”

Cả tấm thân chim của Sái Bát lập tức cứng đờ, cứ như muốn hòa làm một thể với cái mai rùa dưới chân vậy.

Chu Gia Ngư lại nói: “Nhưng tao còn chưa chuẩn bị xong mà!”

***

 

Nhiệt độ nước trong bồn tắm không ngừng tăng lên, độ nóng cứ như ở phòng xông hơi vậy.

Chu Gia Ngư ngồi bên trong bồn mà có cảm giác bản thân thật sự biến thành cá, còn là một con cá hấp nữa. Cậu có chút yếu ớt hỏi Sái Bát: “Mày nói coi, có chuyện gì mà lại bắt tao đi tắm chứ?”

Sái Bát suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không nghĩ ra, ngồi xổm trên mai rùa đen mà rầu rĩ không vui.

Thấy bộ dạng ủ dột của nó, Chu Gia Ngư chợt cảm giác trong lòng dâng lên một chút yêu thương, nhưng đúng lúc ấy lại thấy nó dùng móng vuốt gãi gãi cái mỏ nhọn của mình, nhỏ giọng lầm bầm đầy nghi hoặc: “Bảo người khác tắm rửa. . . Hình như chỉ có phi tử chuẩn bị thị tẩm Hoàng đế mới phải làm. Có điều cậu không cần sợ, ánh mắt của Lâm Trục Thủy sẽ không kém như vậy đâu.”

Chu Gia Ngư: “. . .” Cậu cúi đầu nhìn bản thân một chút, tự cảm thấy vóc dáng mình cũng không tệ lắm, vì thế liền buồn bực nói: “Nhưng mà Lâm Trục Thủy cũng có nhìn thấy cái gì đâu?” Bề ngoài đẹp trai, trong nhà có tiền có của, lại còn mù, rõ ràng Lâm Trục Thủy đã đạt tới tiêu chuẩn của một ông chồng hoàng kim.

Sái Bát: “. . .”

Chu Gia Ngư lại bảo: “Ngộ nhỡ anh ta đột nhiên muốn thử này thử nọ tý chút thì sao…”

Sái Bát: “. . .”

Chu Gia Ngư đỏ mặt: “Tao phải từ chối thế nào bây giờ?”

Nếu Sái Bát mà là người thì vẻ mặt của nó lúc này nhất định phải là nghi ngờ mang theo vài phần ghét bỏ. Thế nhưng nó chỉ là một con chim, cho nên rất khó để biểu đạt cảm xúc chân thực trong lòng, đành há mỏ bảo: “Cậu không nên suy nghĩ quá nhiều.”

Thực ra Chu Gia Ngư cũng chỉ đùa giỡn đôi câu thôi. Mặc dù Lâm Trục Thủy không thể hiện sự chán ghét đối với cậu rõ ràng như bọn Thẩm Nhất Cùng, nhưng cái mùi vị lạnh lùng tản ra từ trên người hắn cũng đủ khiến Chu Gia Ngư biết mình không được hoan nghênh. Chu Gia Ngư là đồng tính, nhưng từ khi phát hiện xu hướng tình dục của mình vào hồi cấp ba tới tận bây giờ, cậu vẫn chưa từng yêu đương, luôn an phận làm một con cẩu FA cô độc. Mà thật sự thì cậu cũng không dám mơ tưởng đến một đóa hoa thanh cao nở trên đỉnh núi tuyết băng giá như Lâm Trục Thủy.

Hẳn là trong nước tắm có thả rất nhiều dược liệu. Tuy không biết cụ thể là loại thuốc gì, nhưng sau khi ngâm được một tiếng, Chu Gia Ngư liền cảm giác cả người như được thay da đổi thịt, da dẻ trơn mịn giống như trứng gà vừa bóc vỏ, đến bản thân cậu cũng không nhịn được mà ra sức sờ soạng vài cái.

Sau khi tắm xong, Chu Gia Ngư mặc quần áo tử tế, ngoan ngoãn đi ra phòng khách tìm Lâm Trục Thủy.

Trong phòng khách, Lâm Trục Thủy đang ngồi vuốt ve một món đồ làm bằng ngọc, nghe được tiếng bước chân của Chu Gia Ngư liền đứng lên nói: “Qua đây.”

Mặc dù vô cùng tò mò nhưng Chu Gia Ngư cũng không dám hỏi gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo phía sau Lâm Trục Thủy. Vòng qua mấy cái hành lang, hai người chuyển hướng lên lầu hai. Cuối cùng Lâm Trục Thủy dừng bước trước một gian phòng, đẩy cửa ra, sau đó mang Chu Gia Ngư theo vào.

Sau khi Chu Gia Ngư nhìn thấy giường chiếu trong phòng thì cả người đều trở nên bối rối, run giọng nói với Sái Bát: “Này Sái Bát, lẽ nào… thầy Lâm… thật sự muốn. . .”

Cả tấm thân chim của Sái Bát lập tức cứng đờ, cứ như muốn hòa làm một thể với cái mai rùa dưới chân vậy.

Chu Gia Ngư lại nói: “Nhưng tao còn chưa chuẩn bị xong mà!”

Lâm Trục Thủy hoàn toàn không biết nội tâm đang dậy sóng kịch liệt của Chu Gia Ngư, mặt vẫn chẳng có biểu cảm gì như trước: “Nằm sấp trên giường.”

Mặt Chu Gia Ngư lộ vẻ hoảng sợ. Cuối cùng cậu cũng không nhịn được mà mở miệng nói: “Anh… anh Lâm… rốt cuộc anh muốn làm gì…?”

Lâm Trục Thủy nhắm mắt lại, nhàn nhạt đáp lời: “Hỏi nhiều như vậy làm chi? Còn sợ tôi chiếm lợi của cậu à?”

Chu Gia Ngư thầm nghĩ: thầy Lâm, tôi đây không phải sợ bị anh chiếm lợi mà sợ mình chiếm lợi của anh thôi. . .

Ôm tâm tình vừa căng thẳng vừa sợ hãi lại pha lẫn đôi chút ngượng ngùng, Chu Gia Ngư hít sâu một hơi, từ từ nằm úp sấp trên giường. Đầu giường có một cái lư hương đang đốt nhang thơm, mùi không nồng nhưng cứ quanh quẩn trong mũi khiến cho tâm tình vốn đang lo lắng bất an của cậu hơi thả lỏng ra.

Thân thể Chu Gia Ngư cứng đờ. Cậu cảm thấy Lâm Trục Thủy càng lúc càng đến gần mình. Cũng không biết có phải ảo giác hay không, vậy mà cậu lại có thể cảm giác được một luồng hơi lạnh lan tỏa từ thân thể anh ta, tựa như một tảng băng khổng lồ đang tản ra khí lạnh. . . Chu Gia Ngư còn chưa kịp ngẫm nghĩ thì đã cảm thấy Lâm Trục Thủy vươn tay vỗ mạnh lên người cậu mấy cái.

Ngay sau đó, Chu Gia Ngư lập tức không động đậy được nữa. Nhưng nhiêu đó cũng chưa là gì, bởi vì động tác kế tiếp của Lâm Trục Thủy chính là tụt quần Chu Gia Ngư xuống quá mông. . .

Chu Gia Ngư hoảng sợ nói với Sái Bát: “Sái Bát, thầy Lâm của mày thật sự sẽ không làm gì tao chứ!?”

Sái Bát cũng không khỏi gào lên: “Tôi không tin!!!”

Chu Gia Ngư nằm im trên giường, tâm tình cực kì phức tạp. Cậu tự an ủi bản thân, lại thầm nhủ Lâm Trục Thủy đẹp trai như vậy, có thử với anh ta một chút hình như cũng không phải chuyện gì tồi tệ. Tiếp đó, cậu liền cảm thấy phần thắt lưng hơi đau. . .

Cứng ngắc quay đầu lại, Chu Gia Ngư mới phát hiện mọi chuyện hoàn toàn không hề kiều diễm và mờ ám giống như tưởng tượng của mình. Chỉ thấy Lâm Trục Thủy mặt không đổi sắc, tay phải cầm một cây kim, bên tay còn bày một cái khay. Chu Gia Ngư nhận ra đồ vật trên đó, hình như tất cả đều là dụng cụ cần thiết cho việc xăm mình.

Chu Gia Ngư: “. . .” Được rồi! Cậu thật sự có hơi mất mát.

So với Chu Gia Ngư, Sái Bát còn kích động hơn. Nó không ngừng cào loạn ba cái vuốt lên trên mai con rùa, nói: “Tôi biết mà, Lâm Trục Thủy tuyệt đối sẽ không nảy sinh bất kì ý đồ bất chính nào với cậu đâu! ”

Chu Gia Ngư: “. . .”

Sái Bát lại tiếp lời: “Xem đi, tôi đã nói ánh mắt anh ta không kém như vậy rồi mà ~”

Chu Gia Ngư chỉ có thể bảo: “Cám ơn mày nha.” Cám ơn mày đã nỗ lực nhắc nhở tao, để tao tự biết rõ vị trí của mình, chưa đến mức nảy sinh việc không nên có, thật lòng cảm ơn.

Trong lúc Chu Gia Ngư lén lút tán gẫu cùng Sái Bát thì Lâm Trục Thủy đã hạ mũi kim thứ hai xuống.

Có lẽ là do dược liệu trong nước tắm lúc trước phát huy tác dụng, từ đầu đến cuối Chu Gia Ngư cũng không cảm thấy đau đớn bao nhiêu. Hình như Lâm Trục Thủy xăm ở dưới xương cụt một chút, cũng không biết rốt cuộc hắn muốn xăm hình gì đây.

Chu Gia Ngư nằm im trên giường, hỏi một câu: “Anh… anh Lâm, rốt cuộc thì anh xăm hình cho tôi để làm gì. . .”

Lâm Trục Thủy hơi nghiêng mặt, nhưng lại không trả lời.

Chu Gia Ngư cảm giác sau lưng tê tê dại dại. Quả đúng như cậu đoán, nhiệt độ cơ thể Lâm Trục Thủy thấp hơn người khác, ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh buốt. Nhất là lúc bị kim đâm vào da song lại không có cảm giác rõ ràng, Chu Gia Ngư càng khẳng định một điều: nhiệt độ ở đầu ngón tay Lâm Trục Thủy đích thực lạnh lẽo như băng.

Cậu nằm úp sấp một hồi liền thấy buồn ngủ, mí mắt cũng bắt đầu rũ xuống, lại nghe được giọng nói lạnh lùng của Lâm Trục Thủy: “Đừng ngủ.”

Chu Gia Ngư bừng tỉnh, phát hiện thế mà mình suýt nữa ngủ thiếp đi.

Lâm Trục Thủy nói: “Kế tiếp có khả năng sẽ đau một chút, cố chịu đựng.”

Vừa mới đáp một câu “Vâng”, Chu Gia Ngư liền thấy phần da ở chỗ xương cụt bị tưới chất lỏng gì đó lên khiến cho nơi ấy lập tức trở nên đau rát.

Dường như Lâm Trục Thủy đang tiến hành công đoạn cuối cùng của việc xăm mình, động tác chậm hơn so với lúc trước rất nhiều.

Nhang thơm trên lư hương đã cháy gần hết, Lâm Trục Thủy cũng sắp sửa kết thúc công việc rồi.

Chu Gia Ngư đau đớn đến mức trên trán đổ tầng tầng mồ hôi lạnh nhưng vẫn cắn chặt răng, không rên một tiếng nào. Biểu hiện này của cậu khiến cho Lâm Trục Thủy hơi kinh ngạc. Hắn vốn tưởng rằng Chu Gia Ngư sẽ không ngừng kêu la, chẳng ngờ vậy mà cậu ta lại chịu đựng được.

Đáng tiếc Chu Gia Ngư đang đưa lưng về phía Lâm Trục Thủy nên không nhìn thấy vẻ mặt đối phương, nếu không… có lẽ cậu sẽ phát hiện trên mặt người nọ đã ít đi vài phần lạnh lùng, tuy vẫn là mặt liệt nhưng tốt xấu gì cũng không đến nỗi khiến người ta co rúm lại như lúc trước.

Sau khi hoàn thành hình xăm kia, Lâm Trục Thủy lại đưa tay vỗ nhẹ trên người Chu Gia Ngư vài cái. Chu Gia Ngư cảm thấy toàn thân được buông lỏng, cơ thể vốn không động đậy được bây giờ lại mềm nhũn cả ra.

“Nằm úp sấp đi.” Lâm Trục Thủy nói.

Tuy rằng giọng nói của hắn vẫn lãnh đạm như trước nhưng Chu Gia Ngư lại âm thầm coi lời ấy như một sự quan tâm. Cậu nói với Sái Bát: “Xem ra thực chất Lâm Trục Thủy cũng khá mềm lòng.”

Sái Bát trong đầu cậu nghe vậy cũng không lên tiếng.

Chu Gia Ngư vốn còn đang suy nghĩ tại sao nó lại không thừa cơ tâng bốc Lâm Trục Thủy thêm đi, kết quả không quá hai phút sau, cậu liền phát hiện được nguyên nhân.

Bởi vì vị trí được xăm hình kia của cậu bắt đầu phát lạnh, thật giống như trên mông bị đổ một chai dầu gió, đã thế còn mở máy lạnh, để cho hơi lạnh vù vù thổi vào.

Toàn bộ quá trình hạ nhiệt diễn ra cực nhanh. Lúc đầu Chu Gia Ngư còn tưởng đó chỉ là ảo giác, nhưng khi thân thể bắt đầu co giật, cậu liền có thể khẳng định đúng là mình suýt ngất vì cảm giác rét lạnh này rồi.

Khi Chu Gia Ngư đang muốn cuộn người thành một đống thì phần lưng lại bị Lâm Trục Thủy ghì xuống với một lực không nặng cũng không nhẹ.

“Ư a. . . Lạnh quá. . .” Chu Gia Ngư vừa run lẩy bẩy vừa nức nở trong miệng.

Lâm Trục Thủy rũ mắt, ngón tay chậm rãi trượt dọc theo sống lưng của cậu, thẳng đến vị trí giao nhau giữa thắt lưng và mông. Lúc này nơi ấy đã trở nên lạnh lẽo, tuy hắn không nhìn thấy gì nhưng vẫn có thể dựa vào giác quan khác để biết được hình dạng của hình xăm kia.

Làn da Chu Gia Ngư trắng mịn như sữa bò, trông qua thật là khỏe mạnh. Đại khái là cậu chưa từng làm việc gì nặng nhọc, da thịt trên người đều có cảm xúc hết sức mềm mại trơn chu. Lúc này ở chỗ lõm xuống nơi xương cụt có thêm một khóm sen thủy mặc đang hé nở, bên cạnh còn có mấy con cá nhỏ uốn lượn vây quanh, bất kể hoa sen hay là cá nhỏ đều vô cùng sống động có thần, giống như một nháy mắt sau chúng có thể nhảy ra từ thắt lưng Chu Gia Ngư vậy.

Hình xăm thủy mặc này rất phù hợp với da thịt trắng nõn của cậu, tuy nằm ở vị trí khá là mờ ám nhưng lại không có bất cứ vẻ sắc tình nào, ngược lại còn mang theo hơi thở thanh tao nhã nhặn và vài phần Phật tính.

Tay Lâm Trục Thủy vẫn đặt trên hông của Chu Gia Ngư như trước.

Tiếng thở dốc của cậu càng ngày càng nặng, giọng nói cũng mang theo vài phần run rẩy: “Lạnh quá. . .” Cậu sắp lạnh đến mức mất đi ý thức, thậm chí còn muốn xoay người nắm lấy tay Lâm Trục Thủy để sưởi ấm.

Lâm Trục Thủy hơi tăng sức lực trên tay để khống chế sự phản kháng của Chu Gia Ngư.

Lúc này Chu Gia Ngư đang vặn vẹo ở trên giường, rất giống một con cá sắp ngạt thở vì rời nước, giãy giụa muốn quay về làn nước kia song lại bị Lâm Trục Thủy kiên quyết giữ ở trên bờ.

Cảm giác rét lạnh kịch liệt đó kéo dài khoảng vài chục phút, cuối cùng cũng từ từ tan đi.

Tay của Lâm Trục Thủy dán ở ngang hông Chu Gia Ngư, không ngừng đem nhiệt lượng truyền vào người đối phương hòng làm giảm bớt khí lạnh đang khiến cậu run rẩy.

Đợi đến khi giá lạnh từ từ rút đi thì đầu óc Chu Gia Ngư cũng đã trở nên mơ hồ.

Nhìn dáng vẻ này của cậu, Lâm Trục Thủy hơi do dự, cuối cùng vẫn đắp một tấm chăn mỏng lên người cậu rồi mới đứng dậy rời đi.

Tuy Chu Gia Ngư đã được sưởi ấm nhưng cơ thể lại hết sức uể oải. Vừa rồi trận rét bất thình lình xuất hiện kia đã làm tất cả sức lực của cậu tiêu hao. Chu Gia Ngư nằm sấp trên giường, mơ mơ màng màng rơi vào một giấc ngủ sâu.

Mà chất lượng giấc ngủ này ngược lại không hề tệ, Chu Gia Ngư không mộng mị gì, ngày hôm sau tỉnh lại cũng thấy cả người khoan khoái, ngoại trừ trên mông hơi đau thì dường như cũng không có ảnh hưởng nào khác cả.

Chu Gia Ngư xoa xoa mắt, xuống giường, thận trọng mặc quần vào, hỏi: “Tao ngủ ở chỗ này một đêm luôn hả?”

Sái Bát đáp: “Đúng vậy.”

Chu Gia Ngư: “Vậy mà Lâm Trục Thủy không đuổi tao ra ngoài, anh ta đúng là người tốt. . .”

Sái Bát: “. . .” Mới ở đây có ba ngày mà đã sớm có thói quen sống trong chèn ép như thế rồi sao?

Chu Gia Ngư ngồi ngây người bên cửa sổ một hồi, sau đó mới chậm rì rì đi xuống lầu. Ở trong đầu Chu Gia Ngư, Sái Bát nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu, nhất thời lại nảy sinh một chút thương yêu của bề trên. . .

Trong phòng khách ở lầu một, Lâm Trục Thủy đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi. Trên cái bàn bên cạnh tay phải của hắn đặt một ly trà xanh biếc. Mặc dù không nhìn được nhưng hắn vẫn có thể nhận định rõ ràng đối với sự vật xung quanh mình, Chu Gia Ngư mới vừa rón rén đi đến cửa đại sảnh đã nghe hắn nói: “Theo Nhất Cùng trở về đi. Thuốc dùng trong vòng ba ngày đã sai người đưa đến chỗ của cậu rồi.”

Chu Gia Ngư gật đầu nói “Vâng” một tiếng. Thật ra cậu vẫn muốn hỏi Lâm Trục Thủy vì sao phải xăm hình hoa sen cùng bầy cá trên thắt lưng mình, nhưng vừa thấy cái mặt liệt của hắn, lời đã đến miệng lại không thể nào bật ra.

Vì vậy Chu Gia Ngư không nói gì, ngoan ngoãn đi ra cửa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lâm Trục Thủy liền đưa tay cầm chén trà bên cạnh lên, khẽ nhấp một ngụm rồi lại lẩm bẩm như có điều suy nghĩ: “Thú vị thật!”

Thẩm Nhất Cùng ở ngoài cửa chờ Chu Gia Ngư đi ra.

So với ngày hôm qua, vẻ mặt của hắn hết sức phức tạp, vừa tò mò lại vừa u oán, trong u oán lại nổi lên chút nghi hoặc, mà giữa nghi hoặc còn có vẻ hâm mộ cực kì. Ánh mắt của hắn khiến Chu Gia Ngư cảm thấy tê cả da đầu, bất giác muốn tránh xa ra một chút.

Thẩm Nhất Cùng hỏi: “Anh đây rồi.”

Chu Gia Ngư đáp: “Ừ, tôi đây.”

Thẩm Nhất Cùng lại hỏi: “Rốt cuộc hôm qua đã xảy ra chuyện gì?”

Chu Gia Ngư không lên tiếng, yên lặng theo Thẩm Nhất Cùng đi về phía trước.

Thẩm Nhất Cùng chú ý tới dáng đi của Chu Gia Ngư, trên mặt lộ vẻ hoảng sợ: “Chu Gia Ngư, mông anh bị làm sao vậy?”

Thật ra Chu Gia Ngư đau ở vùng giữa thắt lưng và mông, nhưng mà khi bắt đầu đi thì bắp thịt ở những chỗ khác dường như đều đau theo. Cậu sờ sờ cái mông của mình, đáp: “Đau á ~”

Thẩm Nhất Cùng: “. . .”

Khi Chu Gia Ngư bắt gặp vẻ mặt “đờ mờ” của Thẩm Nhất Cùng thì mới phát hiện hắn đã hiểu lầm, vì thế vội vàng giải thích: “Cậu hiểu lầm rồi, không phải như cậu nghĩ đâu.”

Thẩm Nhất Cùng buồn bực hỏi: “Anh biết tôi đang nghĩ gì à?”

Chu Gia Ngư: “. . .”

Thẩm Nhất Cùng lại bảo: “Tuy tôi không thích đàn ông, nhưng nếu như là thầy. . . tôi. . . tôi vẫn cam tâm tình nguyện.”

Chu Gia Ngư: “. . .” Nói thật, Thẩm Nhất Cùng với bộ dạng thiếu niên xán lạn như ánh mặt trời, lại thêm mày rậm mắt to, màu da chocolate mà lộ ra vẻ mặt thẹn thùng như vậy, đúng là khiến người ta có chút hoảng sợ nha.

Làm sao Chu Gia Ngư dám để Thẩm Nhất Cùng hiểu lầm như vậy được? Nếu để Lâm Trục Thủy biết, chỉ e cậu sẽ khó mà giữ được cái mạng nhỏ này. Vì thế, Chu Gia Ngư liền giải thích: “Cậu đừng nghĩ linh tinh, thầy Lâm và tôi không làm chuyện gì không nên hết, anh ta chỉ tặng tôi một hình xăm trên lưng thôi. . .”

Thẩm Nhất Cùng cau mày nói: “Hình xăm?”

Chu Gia Ngư gật đầu như giã tỏi.

Cậu vốn tưởng rằng nói như vậy, vẻ mặt Thẩm Nhất Cùng sẽ dễ coi hơn, nào biết sau khi nghe xong tên này liền vọt tới bên cậu, còn vén cả áo của cậu lên.

Chu Gia Ngư gắt gao giữ chặt vạt áo của mình, mắng: “Mẹ kiếp, ban ngày ban mặt mà cậu làm cái quái gì vậy hả?!”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Cho tôi xem đi~~ ”

Chu Gia Ngư vội đáp: “Chờ. . . chờ về cái đã~~~ ”

Hai người một đường lôi lôi kéo kéo, nếu không phải là Chu Gia Ngư cố sống cố chết phòng thủ nghiêm ngặt thì không chừng đã để Thẩm Nhất Cùng được như ý rồi.

Thật vất vả mới về đến nhà, Thẩm Nhất Cùng liền kéo Chu Gia Ngư vào trong phòng khách, hô lên: “Cởi cởi cởi, mau cho tôi xem~”

Thẩm Nhị Bạch vốn đang gặm dưa hấu, thấy động tác của bọn họ liền sửng sốt, vội phun ra một câu: “Hai người đã phát triển đến bước này từ khi nào vậy?”

Chu Gia Ngư: “. . .”

Thẩm Nhất Cùng cả giận nói: “Anh đừng có nói bậy!”

Thẩm Nhị Bạch cười ha ha, nói: “Nếu không… chú mày kêu Chu Gia Ngư cởi cái gì?” Nụ cười trên mặt còn chưa kịp tản đi thì sắc mặt hắn đã cứng đờ lại, bởi vì Thẩm Nhất Cùng vèo vèo bắn ra một câu: “Thầy xăm hình cho anh ta rồi kìa!”

Thẩm Nhị Bạch: “Cái gì??”

Thẩm Nhất Cùng lớn tiếng nói: “Thầy cho Chu Gia Ngư hình xăm rồi!!!”

Chu Gia Ngư vẫn không biết vì sao khi Thẩm Nhất Cùng nghe tin Lâm Trục Thủy xăm hình cho cậu thì lại có phản ứng lớn như vậy. Sau này đi theo Lâm Trục Thủy lâu rồi, cậu mới hay, được Lâm Trục Thủy xăm cho là quý báu đến nhường nào.

Từ lúc vào nghề phong thủy tới nay, Lâm Trục Thủy tổng cộng chỉ xăm có hai lần, mà lần nào cũng là cách cục cải mệnh nghịch thiên(1). Có người ra giá chín con số chỉ để xin Lâm Trục Thủy xăm cho một lần mà hắn chẳng quan tâm tí nào, thậm chí ngay cả người cũng lười gặp mặt.

(1) Cách cục cải mệnh nghịch thiên: là cách cục chống lại ý trời hòng thay đổi số mệnh. Đại khái như người mệnh thiếu Kim thì mặc đồ trắng đeo nhiều vàng bạc; mệnh thiếu Thủy mặc màu xanh xăm hình có sông có nước, vân vân…

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch theo Lâm Trục Thủy đã năm sáu năm, cũng nghe qua tin đồn về chuyện này, chỉ là chưa bao giờ gặp được thôi.

Chu Gia Ngư chỉ mới vào Lâm gia vài ngày mà Lâm Trục Thủy đã xăm mình cho, chuyện này đối với Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch mà nói quả thực là như sấm sét giữa trời quang(2), đánh đến mức đầu óc hai người đều hỗn loạn.

(2) Sấm sét giữa trời quang: một chuyện bất ngờ, khó xảy ra, làm người khác khó chấp nhận được.

Vì vậy dưới cái nhìn chằm chằm của hai người nọ, Chu Gia Ngư ấm ức ngồi trên ghế sô pha, vừa vén áo sơ mi lên ngang lưng vừa lầm bầm nói: “Đừng có đụng tay vào, còn đau lắm đấy. . .”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều cứ như hận không thể dùng mặt mình dán lên đó vậy.

May mắn là cái hình xăm này nằm ở gần xương cụt, nếu ở chỗ khó nói khác thì Chu Gia Ngư thật sự hoài nghi có phải hai tên cầm thú kia cũng sẽ lột sạch mình luôn không.

“Tại sao lại là hoa sen và cá bơi nhỉ?” Thẩm Nhất Cùng nhíu mày.

Thẩm Nhị Bạch nói: “Hoa sen. . . Đúng vậy, tại sao là hoa sen chứ… lại còn là hoa sen xanh…”

Chu Gia Ngư nghe thế liền như lọt vào sương mù: “Hoa sen mà cũng phân chủng loại sao?”

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Đương nhiên. Thanh Liên hoa (3) trong Phạn văn được gọi là Ưu Bát La, còn trong Kinh Phật được xưng là Liên nhãn, ngụ ý như mắt của Quan Âm.”

(3) Thanh Liên hoa: Utpala — Còn gọi là Ô Bát La, Âu Bát La, hay Ưu Bát La, nó chính là hoa súng có màu xanh thẫm, phần đầu thon dần giống như mắt Phật.

Chu Gia Ngư thầm nghĩ may là không xăm trên mông, nếu không… chẳng phải mông câu lại có thêm một con mắt hay sao? Đương nhiên những lời này cậu không dám nói ra khỏi miệng, chỉ có thể vờ như học sinh yếu kém cái gì cũng không hiểu, ngoan ngoãn mặc cho người khác nghiên cứu.

“Thật kì quái, đây là loại cá gì thế? Tôi chưa từng gặp bao giờ.” Thẩm Nhị Bạch nói. Nếu không phải nghĩ tới chuyện Chu Gia Ngư vẫn đang đau thì có lẽ hắn đã sớm sờ sờ mó mó rồi.

Chu Gia Ngư không thể nào nuôi dưỡng được cái sở thích nằm trên ghế sô pha cho người ta xem xét, liền nói với Sái Bát rằng rốt cuộc cậu cũng thưởng thức được mùi vị đàn ông bâu đầy trên thân rồi.

Sái Bát hỏi: “Vậy cậu có vui vẻ không?”

Chu Gia Ngư đáp: “Nếu tao bảo không vui thì mày có thể giúp được tao hả?”

Sái Bát nói: “Không thể.”

Chu Gia Ngư: “Vậy mày hỏi làm quái gì?”

Sái Bát nói: “Tôi có thể vui thay cho những người đàn ông trên thân cậu mà.”

Chu Gia Ngư: “. . .”

Dường như Thẩm Nhất Cùng còn ngại nhìn không đã ghiền, định chạy lên lầu lấy giấy bút xuống căn ke lại. Chu Gia Ngư thấy thế liền hỏi: “Sao cậu không dùng máy ảnh chụp một tấm luôn đi?”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Ấy ấy, tôi quên mất! Chờ tôi đi lấy máy ảnh đã!”

Chu Gia Ngư: “. . .”

Thẩm Nhất Cùng liền chạy bình bịch lên lầu, còn Thẩm Nhị Bạch thì nhìn lưng của Chu Gia Ngư rồi thở dài một tiếng: “Đẹp quá!”

Chu Gia Ngư: “. . .” Cậu nằm trên ghế sa lon nhìn ra cửa, lòng nghĩ may mà ngôi nhà này được xây ở khu biệt lập, nếu không… đột nhiên có người chạy vào thì quan hệ giữa ba người bọn họ dù có nhảy sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch được. Kinh khủng nhất là cậu nằm ở dưới, bên trên còn có hai thằng đàn ông dùng vẻ mặt si mê cùng đôi mắt tỏa sáng mà đánh giá phần mông cậu.

Tuy Chu Gia Ngư rất hài lòng đối với thắt lưng mình… nhưng vẫn không chịu nổi cảnh bị hai người kia lăn qua lăn lại như vậy!

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *