Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 11: Giai đoạn đầu của cuộc thi

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 11: Giai đoạn đầu của cuộc thi

Edit: Mimi

Beta: Lam Yên

 

Chu Gia Ngư: “…” Cậu bắt đầu hối hận vì đã hỏi Lâm Trục Thủy có gì muốn nói với mình không. Dù sao quan hệ của hai người đã đến mức sờ mông, vì sao đối phương lại tuyệt tình như vậy?

***

Vào phòng bệnh, Lâm Trục Thủy nhìn thấy Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng đang nằm ở trên giường.

Mu bàn tay hai người còn cắm kim truyền. Vừa thấy Lâm Trục Thủy bước vào, cả hai đồng loạt lộ ra vẻ mặt lấy lòng. Chỉ tiếc họ đã hoàn toàn quên mất Lâm Trục Thủy bị mù, cơ bản không thể nào nhìn thấy được.

“Nấm ngon không?” Hắn khẽ hé hai cánh môi mỏng, giọng điệu không đến mức quá lạnh nhưng vẫn khiến hai tên nằm trên giường chột dạ cực kì.

“Không ngon –” Hai người quyết tâm nói dối.

“Có muốn ăn thêm một bữa nữa không?” Lâm Trục Thủy lại hỏi.

“Không muốn –” Giống như học sinh tiểu học bị thầy giáo mắng, nếu không phải đang nằm bẹp ở trên giường thì có lẽ Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng đã cúi đầu cắm mặt nhìn xuống chân mình rồi.

“Hay là tôi giúp các cậu gọi cơm nhé?” Giọng nói của Lâm Trục Thủy vô cùng ôn hòa, nếu là người không biết chuyện có lẽ sẽ thật sự cho rằng hắn đang quan tâm đến hai bệnh nhân đáng thương kia.

“Không ăn, thầy ơi, con sai rồi.” Thẩm Nhất Cùng áy náy đến mức nước mắt giàn giụa: “Con không bao giờ dám ăn bậy nữa đâu.”

Lâm Trục Thủy nói bằng chất giọng lạnh như băng: “Các cậu nên cảm thấy may mắn, bởi vì cuộc thi sắp sửa bắt đầu rồi.”

Trong lúc bị mắng, Chu Gia Ngư vẫn luôn ngoan ngoãn như chim nhỏ. Dù sao thì ngay cả mông Lâm Trục Thủy cậu cũng đã sờ rồi, đối phương không chặt tay cậu đã là may mắn lắm.

Nói hết những lời này, Lâm Trục Thủy cũng không răn dạy thêm gì nữa, chỉ bảo bọn họ xuất viện xong thì lập tức trở về, sau đó xoay người rời đi, xem ra đúng là đang tức giận.

Thẩm Nhất Cùng nằm ở trên giường, tuyệt vọng hỏi: “Chu Gia Ngư, anh đã làm gì mà thầy lại giận như thế hả?”

Chu Gia Ngư thầm nghĩ rằng tôi có thể làm gì cơ chứ, tôi cũng đang tuyệt vọng lắm đây, thế nhưng ngoài miệng lại buồn bã nói: “Không có gì, chỉ vỗ mông thầy Lâm của cậu mấy cái.”

Thẩm Nhất Cùng: “…”

Chu Gia Ngư lại bảo: “Sao cậu không nói gì?”

Thẩm Nhất Cùng sờ sờ cái mũi, tiếp lời: “Thật sự thì anh có còn sống không? Hay thực ra đã chết rồi? Cái tôi đang nhìn thấy chỉ là linh hồn của anh thôi?”

Chu Gia Ngư: “…”

Có thể đắc tội với thầy Lâm đến mức ấy mà còn sống sót, Chu Gia Ngư cảm thấy mình thật sự được nhờ phúc của cuộc thi. Cậu rúc vào ổ chăn, ồm ồm nói: “Cậu nói xem, nếu tôi thua cuộc…”

Thẩm Nhất Cùng nhìn Chu Gia Ngư với ánh mắt tràn đầy thương hại: “Trước đó nếu anh thua, thầy còn có thể bỏ ra chút tiền gửi anh về theo đường chuyển phát, hiện tại nếu anh thua… rất có khả năng…”

Chu Gia Ngư hỏi: “Có khả năng gì?”

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Có khả năng thật sự phải chôn xương ở Vân Nam.”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng lại nói: “Nhưng mà nể tình chúng ta cùng bị ngộ độc, chờ sau khi anh được hỏa thiêu tôi sẽ lén lấy tro cốt của anh bỏ vào bình sứ rồi gửi chuyển phát trở về.”

Chu Gia Ngư: “Tôi chân thành cảm ơn cậu.”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Khách sáo làm gì.”

Trong lòng Chu Gia Ngư thực sự dấy lên một tia đau thương khó mà diễn tả bằng lời.

Nằm trong bệnh viện hai ngày, ba người mới xuất viện trong trạng thái vô cùng mệt mỏi.

Đương nhiên, ngày bọn họ xuất viện Lâm Trục Thủy vẫn không hề lộ diện, là Dương Tử Tuyền lái xe đưa ba người về khách sạn.

Trên xe, Dương Tử Tuyền hỏi: “Ngày mai cuộc thi chính thức bắt đầu, các cậu chuẩn bị ổn thỏa chưa?”

Dương Miên đáp: “Rồi ạ!”

Chu Gia Ngư nói: “Tôi cũng đã chuẩn bị xong!” Cậu đã chọn được màu sắc và hoa văn mà mình yêu thích, cũng dặn Thẩm Nhất Cùng mua sẵn một cái bình như thế rồi.

Đại khái là Thẩm Nhất Cùng hiểu được suy nghĩ trong lòng Chu Gia Ngư, thở dài một hơi rồi vỗ vỗ lên vai cậu.

Cuộc thi lập tức sẽ bắt đầu mà Chu Gia Ngư vẫn chưa hiểu được bao nhiều về nghề phong thủy. Thẩm Nhất Cùng bảo hắn bấm đốt ngón tay tính toán, thấy Chu Gia Ngư xem ra lành ít dữ nhiều.

Khi về đến khách sạn, bọn họ thấy Lâm Trục Thủy đang nói chuyện với một người xa lạ. Có thể nhìn ra hắn rất có danh tiếng trong cái giới này, bởi vì ngoài người đang trò chuyện với hắn ra, bên cạnh còn có mấy người lộ vẻ mặt muốn nói lại thôi, thậm chí ánh mắt nhìn Lâm Trục Thủy cũng đều sáng như ngàn sao lấp lánh.

Chu Gia Ngư nảy sinh một loại ảo giác, thấy mình như đang nhìn thấy vô số em trai em gái mê muội theo đuôi idol.

“Thầy, bọn con trở lại rồi.” Tuy lòng còn sợ hãi nhưng Thẩm Nhất Cùng vẫn ngoan ngoãn tới chào hỏi Lâm Trục Thủy.

“Ừ, nghỉ ngơi đi.” Lâm Trục Thủy nói: “Ngày mai thi rồi, đêm nay đừng đi chơi đâu cả.”

Làm sao Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư còn dám không nghe? Cả hai ỉu đi về phòng mình.

Trước khi vào cửa, Chu Gia Ngư hỏi Thẩm Nhất Cùng về nội dung của vòng thi thứ nhất. Thẩm Nhất Cùng gãi gãi đầu: “Vòng loại rất đơn giản nên tôi quên hết rồi, chỉ nhớ nội dung thi của trận chung kết chính là tìm long huyệt(1).”

(1) Long huyệt: Huyệt vốn chỉ thượng không (trên không) nơi người xưa cư trú, còn chỉ nơi chôn cất người chết, cũng chỉ nơi khí huyệt kim mạch trong người ngưng tụ. Huyệt trong phong thủy còn gọi là long huyệt, chỉ nơi chôn cất người chết. Đọc thêm ở ĐÂY.

Chu Gia Ngư: “… Đậu má, long huyệt?!”

Thẩm Nhất Cùng nhìn Chu Gia Ngư bằng ánh mắt đầy thương hại: “Ngay cả long huyệt anh cũng không biết phải không?”

Chu Gia Ngư: “… Đúng vậy.”

Thẩm Nhất Cùng thở dài: “Ra đi thanh thản.”

Chu Gia Ngư suýt nữa thì khóc không thành tiếng.

Sau đó hai người ai về phòng nấy. Chu Gia Ngư cuộn người thành một đống ở trên giường, cảm giác một trận rét lạnh khó có thể diễn tả bằng lời đang thấm vào cơ thể. Cậu hỏi: “Sái Bát, sao lại lạnh thế, có phải đây là dự báo trước lúc chết không?”

Sái Bát bình tĩnh đáp: “Cậu chỉnh điều hòa ấm lên một chút đi.”

“…” Chu Gia Ngư lặng lẽ vớ lấy cái điều khiển, phát hiện con số bên trên đang là hai mươi ba độ, ừm, đúng là hơi lạnh, chỉnh tăng lên chút xíu là được rồi.

Ngày mai cuộc thi quan trọng liên quan trực tiếp đến tính mạng sẽ bắt đầu, Chu Gia Ngư tưởng mình sẽ lo lắng bất an đến mức không thể nào ngủ được, nhưng trên thực tế cậu vừa mới lên giường chưa đầy mười phút đã vui vẻ chìm vào giấc ngủ rồi. Mất ngủ ấy mà, căn bản là không tồn tại.

Hôm sau khi cậu rời giường rửa mặt, Sái Bát thản nhiên nói một câu vô cùng sâu lắng: “Tối qua lúc mười giờ ba mươi Lâm Trục Thủy đến gõ cửa.”

Chu Gia Ngư ngậm đầy bọt kem đánh răng trong miệng nhưng vẫn cố đáp: “Hửm?”

Sái Bát nói tiếp: “Có lẽ thầy Lâm nghĩ cậu sẽ lo lắng đến mất ngủ, cho nên mới sang đây an ủi.”

Chu Gia Ngư: “…”

Sái Bát: “Nhưng hình như anh ta chỉ gõ cửa một lần, đến khi nghe thấy tiếng ngáy của cậu…”

Tay hơi run lên, Chu Gia Ngư hỏi lại: “Đậu má, tao còn ngáy ngủ?”

Sái Bát đáp: “Đúng vậy.”

Chu Gia Ngư: “…”

Sái Bát nói bằng giọng điệu thật bi thương: “Cho nên anh ta liền xoay người rời đi…”

Chu Gia Ngư không muốn nói thêm gì hết, lặng lẽ đánh răng rửa mặt cho xong, thay quần áo tử tế rồi xuống lầu ăn sáng.

Nếu thi ngủ, chắc chắn Thẩm Nhất Cùng không thể so được với Chu Gia Ngư. Hôm nay hắn mang theo hai quầng mắt đen sì xuống lầu ăn sáng, vừa thấy Chu Gia Ngư liền hỏi: “Có phải căng thẳng lắm không, chắc là mất ngủ nguyên đêm hả? Năm đó sư huynh tôi siêu lợi hại thế mà đến lúc cuộc thi bắt đầu vẫn không cách nào ngủ được đấy –”

Chu Gia Ngư cúi mặt không dám nhìn Lâm Trục Thủy đang ngồi bên cạnh, mặt dày mà nói dối: “Ừ, không thể nào ngủ được…”

Lâm Trục Thủy cười lạnh một tiếng.

Chu Gia Ngư: “…” Anh giai à, tôi sai rồi.

Thẩm Nhất Cùng còn không biết chuyện gì xảy ra, ngây ngô hỏi nhỏ: “Anh lại chọc giận thầy đấy à?”

Chu Gia Ngư chỉ lộ vẻ đau khổ chứ không lên tiếng trả lời.

Lâm Trục Thủy cũng không nói gì, dùng giọng điệu lạnh nhạt như mọi khi bảo: “Ăn xong thì chuẩn bị đi, đến địa điểm thi sớm một chút.”

Chu Gia Ngư nghĩ thầm trước sau khì cũng phải đi, chết sớm thì sớm được siêu sinh thôi mà.

Mấy người bọn họ đi nhờ xe Dương Tử Tuyền. Dương Miên cũng để lộ vết tích mất ngủ, quầng đen dưới mắt cực rõ ràng. Trong số những người ngồi trên chiếc xe này, chỉ có Chu Gia Ngư và Lâm Trục Thủy là giữ được trạng thái tinh thần tương đối bình thường. Lâm Trục Thủy thì không cần phải nói. Về phần Chu Gia Ngư, thực ra cậu cũng rất lo, chẳng qua lo lắng lại không ảnh hưởng tới chất lượng giấc ngủ của cậu được…

Địa điểm thi đấu vô cùng tấp nập, điều đó có thể chứng minh giới phong thủy rất coi trọng cuộc thi này.

Ở đây Chu Gia Ngư còn nhìn thấy rất nhiều người ngoại quốc, vì thế không khỏi hoảng sợ kêu lên: “Thi đấu quốc tế à — ”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Đúng vậy, chúc mừng anh sắp có thể ném mặt mũi của thầy ra tận nước ngoài.”

Chu Gia Ngư: “…”

Vẻ mặt của Lâm Trục Thủy vẫn chưa thay đổi gì, nhưng có lẽ vì tâm tình đã biến hóa rất nhiều nên Chu Gia Ngư cứ cảm thấy hắn lạnh đến dọa người, thậm chí rất có thể hắn sẽ rút một thanh đao từ chỗ nào đó ra mà xiên cho cậu một nhát.

Sái Bát an ủi Chu Gia Ngư rằng Lâm Trục Thủy tuyệt đối sẽ không làm ra loại chuyện thiếu tính kĩ thuật như vậy, còn bảo cậu cứ an tâm đi thi, nếu không may thua thì…

Chu Gia Ngư đáng thương nói: “Thì sao?”

Sái Bát trả lời: “Thì tôi đây chỉ đành đi tìm kí chủ khác…”

Chu Gia Ngư cảm thấy mình đã bị cả thế giới này phản bội.

Bên ngoài khu vực thi đấu có rất nhiều người đến xem náo nhiệt, nhưng chỉ có tuyển thủ dự thi mới được bước vào bên trong. Mặt khác, để tránh gian lận, sau khi vào khu vực thi tất cả những phương tiện thông tin liên lạc đều bị tịch thu. Tuyển thủ ăn gian bị phát hiện sẽ lập tức bị hủy bỏ tư cách dự thi trong ba mùa giải tiếp theo, nói cách khác mười hai năm sau mới có thể tham gia cuộc thi này.

Lâm Trục Thủy đưa thẻ báo danh cho Chu Gia Ngư. Tấm thẻ được làm bằng một miếng ngọc hình tròn nho nhỏ, bên trên dùng kiểu chữ Triện(2) để viết con số một trăm năm mươi sáu vô cùng xinh đẹp.

(2) Kiểu chữ Triệu:

Chu Gia Ngư nắm chặt cái thẻ ngọc bé nhỏ, cảm giác như đang nắm cả thế giới của mình, mở miệng nói: “Thầy Lâm, tôi đi đây.”

Lâm Trục Thủy thản nhiên “Ừ” một tiếng.

Thẩm Nhất Cùng ở phía sau làm bộ đưa tay gạt lệ.

Chu Gia Ngư do dự một chút, mặt dày nói: “Thầy… thầy Lâm, anh không có gì muốn nói với tôi sao?”

Lâm Trục Thủy dịu giọng đáp: “Kết bạn là phụ, thi thố là chính.”

Chu Gia Ngư: “… …” Tôi đâu có tới đây kết bạn chứ?

Lâm Trục Thủy lại nói: “Cố gắng hết sức đi, nếu không may thua cuộc…”

Chu Gia Ngư nghe Lâm Trục Thủy nói chuyện khá dịu dàng, đang chuẩn bị cảm động lại thấy giọng hắn bất chợt lạnh đi: “Tôi sẽ mua ba cân nấm cho cậu ăn.”

Chu Gia Ngư: “…” Cậu bắt đầu hối hận vì đã hỏi Lâm Trục Thủy có gì muốn nói với mình không. Dù sao quan hệ của hai người đã đến mức sờ mông, vì sao đối phương lại tuyệt tình như vậy — Đương nhiên lời này cậu cũng chỉ dám nghĩ thầm trong bụng, nếu thực sự nói ra, có lẽ cậu cũng chẳng cần đi thi nữa.

Mang theo tâm tình “Phong tiêu tiêu hề, Dịch Thủy hàn(3)”, Chu Gia Ngư chậm rãi đi vào nơi thi đấu.

(3) Đầy đủ là:

Phong tiêu tiêu hề, Dịch thủy hàn,

Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn.

Dịch thơ:

Gió hiu hiu hề, nước sông Dịch lạnh ghê,

Tráng sĩ một đi không trở về.

(Dịch thủy ca)

Đây là câu Kinh Kha hát khi từ biệt Cao Tiệm Ly lên đường hành thích Tần vương Doanh Chính. Cuộc chia tay diễn ra bên bờ sông Dịch.

Cô gái kiểm tra số báo danh vậy mà cũng là fan của Lâm Trục Thủy. Nhìn thấy Chu Gia Ngư, cô ta liền nói: “Cậu chính là đồ đệ của thầy Lâm phải không? Thi tốt nhé!”

Chu Gia Ngư cười gượng: “Cảm ơn, tôi sẽ nỗ lực hết mình.”

Cô gái trẻ lại nói: “Hi vọng năm nay người đoạt giải quán quân vẫn là đồ đệ của thầy Lâm!”

Nghe vậy Chu Gia Ngư cắn răng không nói, vẻ mặt ngơ ngẩn như một hồn ma nhẹ bay theo gió trời. Lúc này cậu đang cảm thấy vô cùng may mắn vì đã không hỏi tới chiến tích mà những đồ đệ của Lâm Trục Thủy đã giành được trước đây…

Lời tác giả: 

Lâm Trục Thủy: Thi cho tốt vào, nếu thắng sẽ cho cậu ăn ngon.

Chu Gia Ngư: Ăn cái gì mà ngon?

Lâm Trục Thủy: Cậu đoán xem?

Chu Gia Ngư: … … …

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *