Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 10: Phong cảnh ở Vân Nam

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 10: Phong cảnh ở Vân Nam

Edit: Bông nhỏ

Beta: Mimi, Lam Yên

 

Chu Gia Ngư: “Tao sờ mông Lâm Trục Thủy.”

***

Dương Tử Tuyền và Lâm Trục Thủy là người quen cũ, hai người hàn huyên chút chuyện xưa rồi nói về tin tức thi đấu. Đương nhiên phần lớn đều do Dương Tử Tuyền nói, còn Lâm Trục Thủy chỉ đáp lại một cách khá ngắn gọn.

Cuối cùng Lâm Trục Thủy chào tạm biệt để trở về phòng. Trên khuôn mặt của Dương Tử Tuyền hiện lên vài phần không nỡ nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống. Nếu thầy Lâm có thể nhìn thấy ánh mắt quyến luyến không rời của đối phương, e rằng sẽ nổi hết cả da gà…

Lâm Trục Thủy đi rồi, Dương Tử Tuyền mới căn dặn Dương Miên phải thể hiện tốt trước mặt thầy Lâm, còn hỏi khi hắn đi đón người có tự giới thiệu đầy đủ không.

Dương Miên nghe xong thì không khỏi sửng sốt: “Ơ, không phải trước đó thầy đã nói về con với thầy Lâm qua điện thoại rồi à?”

Dương Tử Tuyền hỏi: “Điện thoại? Điện thoại nào?”

Dương Miên ngạc nhiên nói: “Vừa gặp, thầy Lâm đã lập tức nhìn ra thân phận của con. Lúc đó con cũng hỏi vì sao ông ấy lại biết thì được trả lời rằng thầy đã gọi điện từ trước.”

Dương Tử Tuyền lập tức hiểu ra, cười khổ: “Thầy có gọi cho anh ta bao giờ đâu. Ngay cả số điện thoại của anh ta, thầy còn không biết.”

Dương Miên choáng váng.

Dương Tử Tuyền lại nói: “Lâm Trục Thủy nổi tiếng là người ưa thanh tĩnh, muốn tìm anh ta nào có dễ dàng như vậy? Ôi trời… Đồ đệ ngốc của tôi.”

Dương Miên: “Vậy là thầy ấy tự tính được thân phận của con?”

Dương Tử Tuyền gật đầu, lại thở dài rồi vỗ mạnh lên vai đồ đệ ngốc nhà mình: “Con phải cố gắng làm quen với hai học trò của thầy Lâm, về sau khẳng định sẽ có ích!”

Dương Miên gật đầu đồng ý.

Vì được sư phụ nhắc nhở, buổi tối Dương Miên liền tới tìm Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng mời hai người bọn họ đi ăn khuya.

Thẩm Nhất Cùng nghe xong thì lập tức đồng ý rồi lôi kéo Chu Gia Ngư ra khỏi khách sạn.

“Nếu thầy cậu biết liệu có giận không?” Chu Gia Ngư hơi lo lắng.

“Sẽ không, không sao đâu.” Thẩm Nhất Cùng nói: “Tuy bình thường thầy quản chúng ta rất nghiêm nhưng chỉ cần khi ra ngoài đừng quậy ra chuyện lớn là được.”

Chu Gia Ngư: “Chuyện lớn? Không lẽ các cậu đã từng gây ra chuyện lớn gì rồi hả?”

Thẩm Nhất Cùng lộ ra vẻ mặt lúng túng, lại không chịu nói rõ ràng, chỉ dặn Chu Gia Ngư uống ít rượu một chút.

Dương Miên ở bên cạnh cười nói: “Quan hệ giữa các cậu cũng tốt thật đấy.”

Thẩm Nhất Cùng đáp lại: “Giề, quan hệ của chúng tôi mà tốt ấy hở?”

Chu Gia Ngư: “…” Thẩm Nhất Cùng, cậu là cô công chúa nhỏ kiêu căng à?!

Ba người vừa tán gẫu vừa đi đến một cửa hàng ăn khuya ngay gần khách sạn.

Thẩm Nhất Cùng hỏi nhóm Dương Miên đã đến đây bao lâu rồi, Dương Miên đáp: “Một tuần. Thầy tôi nói muốn thăm dò tình hình trước.”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Vậy mọi người có thăm dò được gì không?”

Dương Miên cười: “Các cậu chính là đối thủ của tôi đó, cho dù có biết cái gì tôi cũng không nói cho các cậu đâu.”

Thẩm Nhất Cùng gật gật đầu: “Cũng đúng ha.”

Ăn khuya gì gì đó, phải ăn ở quán vỉa hè mới đúng chuẩn. Vừa đứng bên sạp gọi vài món ăn, Dương Miên vừa giới thiệu cho Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư: “Thời gian diễn ra trận đấu vào đúng tháng bảy, là mùa nấm ở Vân Nam, ngon khỏi chê, tôi đã ăn mấy ngày nay rồi.”

Chu Gia Ngư rất thích ăn nấm, liền hỏi: “Món gì ngon nhất?”

Dương Miên trả lời: “Tôi thấy nấm Baorangia bicolor(1) ngon nhất. Phải ăn thử đi, bảo ông chủ xào chín tới thôi là đảm bảo ngon tuyệt cú mèo!” Hắn vui vẻ lấy mấy chai bia và một ít đồ ăn, lại nói: “Sư phụ tôi không thích ăn đồ bên ngoài, bình thường tôi đều đi một mình, mãi đến hôm nay mới có người đi chung.”

(1) Nấm Baorangia bicolor

Thẩm Nhất Cùng cười: “Nhưng cũng không thể uống nhiều quá, nếu không thầy sẽ tức giận.”

Dương Miên gật đầu: “Đúng, mỗi người một chai, uống hết thì nghỉ.”

Đây là chợ đêm nên lúc nào cũng có kẻ đến người đi, khá là náo nhiệt.

Món ngon nhất đã được bưng lên. Vừa ăn thử một miếng nấm Baorangia bicolor mà Dương Miên đề cử, hai mắt Chu Gia Ngư đã sáng rực lên: “Ngon quá!”

Dương Miên: “Thấy chuẩn chưa? Nấm này có hương vị rất tươi ngon.”

Quả thực rất ngon, mà cũng rất tươi. Miếng nấm mềm mại mọng nước, hơi dai, khi nhai trong miệng đặc biệt dậy mùi dậy vị. Chu Gia Ngư khen: “Ừm, ngon hơn nấm hương nhiều lắm.”

Thẩm Nhất Cùng cũng khen một tiếng “ngon”.

Bọn họ hàn huyên một chút về những chuyện kì lạ không liên quan đến trận đấu. Dương Miên kể sự phụ hắn gặp được vài con rối trù yếm người(2), vụ đó giằng co rất lâu. Thẩm Nhất Cùng thì nói chuyện con Kuman Thong mình mới gặp. Chu Gia Ngư ngồi cạnh thì ra sức mà ăn, một mực coi mấy chuyện trên trời dưới đất của bọn họ là đồ nhắm.

(2) Loại rối dùng kim đâm vào để hại người:

Uống hết mấy lượt bia, thấy sắc trời đã tối, ba người liền chậm rãi trở về khách sạn.

Đến nơi, từng người lần lượt trở về phòng. Chu Gia Ngư cũng về phòng mình, nằm trên giường nghỉ một lát. Bỗng nhiên cậu cảm thấy cơ thể mình hơi khác lạ.

Song khi mở mắt ra lần nữa, cậu lại hoàn toàn choáng váng. Chỉ thấy trên sàn nhà có bảy tám con rối giống nhau như đúc, đặc biệt là bọn chúng đều mang hình hài của Lâm Trục Thủy. Chúng đang ngồi trên hai chiếc thuyền rồng, cau mày cố gắng chèo chèo chèo.

Chu Gia Ngư: “F*ck!!!”

Bị hình ảnh này dọa cho hết hồn, Chu Gia Ngư kêu thảm một tiếng, lảo đảo bò xuống giường, nghiêng nghiêng ngả ngả vọt đến cửa phòng cách vách rồi bắt đầu đập cửa một cách điên cuồng: “Anh… anh Lâm…”

Một lát sau thì cửa mở. Lâm Trục Thủy mặc áo ngủ, mắt vẫn nhắm hờ như trước, lông mi hơi nhíu lại: “Chuyện gì?”

Cũng không biết Chu Gia Ngư lấy được dũng khí ở đâu mà lập tức vọt đến bên người Lâm Trục Thủy khóc lóc thảm thiết: “Cứu mạng… Trong phòng tôi có rất nhiều hình nộm của anh, chúng nó còn đang chèo thuyền nữa!!”

Lâm Trục Thủy “…”

Khóc xong, cả người Chu Gia Ngư liền cứng đờ, bởi vì cậu thấy phía sau Lâm Trục Thủy có mấy cái đuôi hồ ly đang chậm chạp vẩy qua vẩy lại…

Chu Gia Ngư: “Oa oa…”

Ngửi được mùi bia trên người Chu Gia Ngư, Lâm Trục Thủy hỏi: “Cậu uống bia?”

Vừa thấy mấy cái đuôi trên mông đối phương, Chu Gia Ngư đã xoay người muốn bỏ chạy song lại bị Lâm Trục Thủy kéo ngược trở về. Cậu vờ đáng thương mà khóc lóc: “Đừng ăn tôi, tôi không ngon đâu…”

Lâm Trục Thủy: “…Ai muốn ăn cậu?”

Hiển nhiên Chu Gia Ngư không tin lời của Lâm Trục Thủy. Dù sao thì ngay cả đuôi hồ ly hắn cũng lộ ra rồi. Khủng bố nhất là trong phòng cậu còn có bảy tám tên Lâm Trục Thủy đang chèo thuyền nữa kia kìa. Bọn chúng hì hục chèo ra khỏi phòng ngủ, cố gắng chèo đến chỗ cậu. Chu Gia Ngư gào khóc: “Nước ngập đến đây rồi!!!”

Lâm Trục Thủy: “…” Đây là kết quả của việc uống bia à? Không lẽ uống đến choáng đầu rồi?

Hắn đang tự hỏi có nên đánh Chu Gia Ngư ngất xỉu hay không thì Dương Tử Tuyền ở cùng tầng lầu với hắn cũng đen mặt chạy đến, nói: “Thầy Lâm!! Có chuyện lớn rồi!! Đồ đệ của tôi cũng bị trúng tà!!”

Lâm Trục Thủy: “Trúng tà?”

Dương Tử Tuyền nói: “Nhất định là bọn chúng bị người hại! Hàng năm, trước khi trận thi đấu diễn ra đều có các tuyển thủ trúng tà vì đủ loại nguyên nhân. Năm nay chỉ có một điều kì lạ xảy xa, đó là một tuyển thủ bị mộng du mà tự tay chọc vào tổ ong vò vẽ, khi phát hiện đã lập tức đưa đi cấp cứu rồi.”

Lâm Trục Thủy vừa định nói chuyện thì Chu Gia Ngư đang rầm rì trong ngực hắn lại đột nhiên nhảy dựng lên. Cậu vọt ra phía sau lưng hắn, đặt tay mình lên mông đối phương, miệng còn kêu khóc: “Anh Lâm, anh Lâm, chín cái đuôi của anh cũng bị biến thành chính con rối rồi nè!”

Dương Tử Tuyền: “…”

Lâm Trục Thủy: “…”

Vươn tay kéo Chu Gia Ngư vào lòng một lần nữa, Lâm Trục Thủy nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Ba đứa chúng nó vừa đi đâu vậy?”

Dương Tử Tuyền ngượng ngùng trả lời: “À, hình như đi ăn khuya.”

Lâm Trục Thủy lập tức hiểu ra: “Gọi 120(3).”

(3) Số điện thoại xe cứu thương bên Trung.

Dương Tử Tuyền không hiểu gì hết: “Gọi 120? 120 cũng xử lí người trúng tà à?”

Lâm Trục Thủy: “Trúng tà cái gì?! Rõ ràng là ngộ độc nấm!”

Dương Tử Tuyền cạn lời, lặng lẽ móc điện thoại ra bấm 120.

Một lát sau, xe cấp cứu bí bo vọt đến, trực tiếp đưa cả ba tên ngốc nào đó đi.

Thẩm Nhất Cùng thảm không kém gì so với bọn Chu Gia Ngư, tuy không xuất hiện ảo giác kì quái nhưng cũng là miệng nôn chôn tháo, lúc bị đưa đi còn run rẩy kêu lên: “Thầy ơi, có phải chúng con sắp chết rồi không?”

Lâm Trục Thủy nở nụ cười: “Thẩm Nhất Cùng, nếu thầy là con, thầy cảm thấy có lẽ chết ở bệnh viện sẽ thoải mái hơn một chút.”

Thẩm Nhất Cùng: “…” Thầy cười thật khủng bố! Chu Gia Ngư, anh đã làm gì thầy thế hả…

Chu Gia Ngư còn đang đếm mấy con rối trong mơ hồ, hoàn toàn không biết mình đã làm cái gì. Đợi đến khi bị đưa vào bệnh viện, rửa ruột sạch sẽ rồi chậm rãi tỉnh lại, cậu mới cảm thấy thà sống trong thế giới của đám rối kia còn hơn…

Chu Gia Ngư: “Tao sờ mông Lâm Trục Thủy.”

Sái Bát: “Đúng vậy.”

Chu Gia Ngư: “Còn nhéo một cái.”

Sái Bát: “Yup.”

Chu Gia Ngư nói: “Mày có gì muốn nói à?”

Sái Bát nghĩ nghĩ: “Cảm giác thế nào?”

Chu Gia Ngư đỏ mặt: “Tốt lắm.”

Sái Bát: “Ừm, yên tâm đi.”

Chu Gia Ngư nhắm mắt lại, khóe mắt chảy xuống một giọt nước mắt đau thương. Cậu nghĩ: hóa ra cảm giác chờ đợi cái chết là như vậy.

Sau khi ba người được đưa đi Lâm Trục Thủy mới tự đến bệnh viện. Lúc hắn đến nơi, cả ba đều đã tỉnh táo lại rồi.

Dương Tử Tuyền khá xấu hổ, ở lại nói xin lỗi với Lâm Trục Thủy.

Lâm Trục Thủy bảo: “Không sao, chuyện này không liên quan đến anh.”

Dương Tử Tuyền gượng cười: “Tôi đã hỏi rồi, là đồ đệ của tôi dẫn đồ đệ của anh đi ăn nấm…”

Lâm Trục Thủy lạnh lùng nói: “Kéo nhau đi ăn là bọn chúng sai. Phòng bệnh ở đâu?”

Dương Tử Tuyền chỉ sang bên phải.

Lâm Trục Thủy nói: “Tôi đi thăm bọn chúng trước đã.”

Dương Tử Tuyền nhìn theo bóng dáng Lâm Trục Thủy, không hiểu sao lại có chút đồng cảm với nỗi sợ hãi của hai tên nhóc đồ đệ kia…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lâm Trục Thủy: Thích ăn nấm? Tôi cho cậu ăn cây nấm ĐẠI này được không?

Chu Gia Ngư: …Tôi sai rồi… Miệng… Miệng không chịu nổi nữa…

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *