Ngũ hành của anh thiếu em – Chương 4: Lột da

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 4: Lột da

Edit: Bông nhỏ

Beta: Lam Yên, Mi Mi

 

“Chuyện bắt đầu từ tháng trước. Mới đầu là gặp ác mộng, mỗi tối tôi đều mơ thấy cùng một giấc mơ…” Nguyễn Vân Tiệp tiếp tục kể: “Tôi mơ thấy mình nằm trên giường, trong phòng có rất nhiều âm thanh huyên náo, kế đó tôi thấy một tấm da người khô quắt chậm rãi ngọ nguậy đến gần…”

***

Sau khi để cho Thẩm Nhất Cùng chụp hình xong, Chu Gia Ngư rốt cuộc cũng có thể mặc lại cái quần.

“Cái hình xăm này có tác dụng gì không?” Chu Gia Ngư hỏi.

“Chúng tôi cũng không biết nữa, vẫn đang nghiên cứu đây.” Cúi đầu nhìn chăm chú vào máy ảnh, Thẩm Nhất Cùng nói: “Lúc xăm cho anh thầy có nói gì không?”

Nhớ nhớ một hồi, nhưng đối với những lời nói của Lâm Trục Thủy lúc ấy, Chu Gia Ngư không có chút ấn tượng nào. Cậu chỉ nhớ rõ một điều duy nhất, đó là xúc cảm lạnh như băng khi bàn tay của người nọ vỗ mạnh lên hông mình.

Thấy Chu Gia Ngư mờ mịt lắc đầu, Thẩm Nhất Cùng liền thở dài nói: “Bỏ đi, cho dù thầy có nói, e rằng anh cũng chẳng hiểu đâu.”

Chu Gia Ngư sâu sắc cảm nhận được sự kì thị của họ đối với học sinh yếu kém.

Bởi vì Chu Gia Ngư đi lại bất tiện nên nhiệm vụ nấu cơm lại rơi vào tay hai người Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch một lần nữa. Bọn họ liên tục đùn đẩy cho nhau không ai chịu nấu, cuối cùng đến khi cả ba đều đói không chịu nổi nữa mới dùng trò tung đồng xu quyết định người nấu cơm.

Thẩm Nhất Cùng đen mặt đi vào phòng bếp, Thẩm Nhị Bạch thì dựa lưng vào ghế sô pha ôm máy tính tiếp tục nghiên cứu hình xăm trên người Chu Gia Ngư.

Tuổi của Thẩm Nhị Bạch cũng xấp xỉ với Chu Gia Ngư. Trên mắt hắn đeo một cặp kính, khí chất ngược lại rất là trầm ổn. Nhưng sau khi quan sát tỉ mỉ, Chu Gia Ngư liền phát hiện hễ cứ bắt đầu đốp chát với Thẩm Nhất Cùng là chỉ số IQ và EQ của Thẩm Nhị Bạch lại bị đối phương kéo xuống ngang hàng, cuối cùng sẽ bị Thẩm Nhất Cùng đánh bại bằng kinh nghiệm.

Trong phòng bếp truyền đến tiếng xào nấu. Trước đây Chu Gia Ngư vẫn luôn tò mò vì sao họ lại kháng cự với thức ăn như vậy. Sự nghi ngờ này rất nhanh được giải đáp – khi cậu ăn mì do Thẩm Nhất Cùng nấu.

Một tô mì, đổ một ít nước tương, bỏ thêm vài cọng rau xanh nửa sống nửa chín, lại tặng kèm một cục trứng chiên đã cháy đen.

Chu Gia Ngư nhìn tô mì, hồi lâu vẫn chưa động đũa.

Mà Thẩm Nhị Bạch thì đã chuẩn bị tâm lý cho nên vô cùng bình tĩnh xì xụp hút mì ở một bên. Thẩm Nhất Cùng nói với Chu Gia Ngư: “Ăn đi, đừng ngại, để tôi xem trong nồi còn gì nữa không.”

Chu Gia Ngư “…” Cậu nếm thử một miếng mì, cảm giác như cái mông của mình càng đau hơn nữa.

Có một loại người nhất định không nên bước chân vào phòng bếp. Cùng là một công thức, một nguyên liệu, nhưng họ lại có thể biến một món ăn mỹ vị thành một thứ chẳng biết phải gọi là gì.

Giờ phút này, rốt cuộc Chu Gia Ngư cũng hiểu vì sao cậu mới chỉ làm một bữa cơm thôi, thái độ của mọi người đối với cậu đã tốt hơn rõ rệt.

Màu đen của nước tương làm cho cả tô mì bị nhuộm thành một bát sóng sánh đen ngòm, khiến người ta vừa nhìn đã chẳng muốn ăn. Mà sau khi nếm được mùi vị thì mọi người lại hoài nghi về ý nghĩa nhân sinh hơn nữa.

Chu Gia Ngư vẫn còn cố ăn một cách đầy chật vật, lại thấy Thẩm Nhất Cùng ở phía đối diện đã ừng ực húp hết nước mì, xong xuôi hắn còn lau miệng vui vẻ chạy đi tiếp tục nghiên cứu ảnh chụp. Nhìn bộ dạng sáng láng mạnh khỏe của hắn, Chu Gia Ngư nghĩ tuổi trẻ thật tốt, không như cậu ăn xong tô mì liền cảm thấy cuộc sống này chẳng còn chút ý nghĩa gì.

Vẻ mặt của Thẩm Nhị Bạch không khác Chu Gia Ngư là mấy, ăn được một nửa, hắn đã cởi mắt kính ra, nói: “Không nhìn thấy thì mùi vị sẽ ngon hơn.”

Chu Gia Ngư “…” Rốt cuộc các cậu đã chịu đựng bao lâu rồi vậy!

Ăn mì xong, Chu Gia Ngư liền trở về phòng. Trên cái bàn trong phòng cậu có để sẵn mấy tuýp thuốc mỡ, hẳn là loại thuốc mà Lâm Trục Thủy đã nói kia.

Sau khi tắm xong, Chu Gia Ngư uốn éo người tự thoa thuốc cho mình. Nhưng không biết có phải ảo giác hay không mà lúc chật vật bôi thuốc, cậu lại có cảm giác con cá trên người đang vẫy đuôi qua qua lại lại.

Chu Gia Ngư lập tức cứng đờ, hỏi: “Sái Bát, mày thấy không?”

Sái Bát nói: “Thấy gì?”

Chu Gia Ngư trả lời: “Hình như con cá trên thắt lưng tao đang giật giật.”

Sai Bát đáp: “Không thấy.”

Chu Gia Ngư cẩn thận nhìn hình xăm kia chốc lát, cảm giác có thể mình đã bị hoa mắt. Cậu thở dài nói: “Aiz, tao luôn cảm thấy dường như mình đã xuyên đến một thế giới song song khác vậy.” Trước đây cậu chính là người theo chủ nghĩa vô thần nha.

Sái Bát không nói chuyện, ngồi xổm trên mai con rùa đen, tự vùi đầu vào đống lông vũ của mình.

Khoảng mấy ngày sau khi xăm hình cho Chu Gia Ngư, Lâm Trục Thủy vẫn luôn không xuất hiện. Mãi đến một ngày cuối tháng sáu, gia viên đột nhiên có khách ghé thăm.

“Đến khi nào thầy Lâm mới ra gặp chúng tôi?” Khách tới là một đôi nam nữ, bọn họ ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, người phụ nữ đưa lưng về phía Chu Gia Ngư mở miệng hỏi Thẩm Nhất Cùng đang đứng ngay trước mặt.

Thẩm Nhất Cùng cúi đầu chẳng biết đang nhìn gì, chỉ thuận miệng trả lời: “Cứ chờ đi.”

Giọng điệu của cô nàng lập tức trở nên không tốt lắm: “Chúng tôi đã chờ hai mươi phút rồi…”

Lời còn chưa dứt, người đàn ông ngồi cạnh đã đè tay cô xuống, nói: “Tiểu Tiệp, em bình tĩnh đi.”

“Làm sao em bình tĩnh được? Chúng ta bận rộn như vậy, sao có thể lãng phí thời gian ở đây? Anh Duệ, chắc chắn người này chỉ là một tên lừa gạt thôi!” Người phụ nữ được gọi là Tiểu Tiệp lên tiếng.

Nghe giọng nói của cô ta, không hiểu sao Chu Gia Ngư lại cảm thấy có vài phần quen thuộc. Thấy Chu Gia Ngư xuống lầu, Thẩm Nhất Cùng cũng không rảnh nói lí với một cô nàng đang nổi nóng, liền quay sang hỏi: “Chu Gia Ngư, trưa nay chúng ta ăn gì?”

Chu Gia Ngư đáp: “Ăn cá đi. Không phải hôm qua mới có một mẻ cá tươi được đưa đến à?” Lúc cậu nói chuyện với Thẩm Nhất Cùng, người phụ nữ kia cũng quay đầu lại.

Thấy được khuôn mặt cô ta, Chu Gia Ngư hơi hơi kinh ngạc. Quả thực cậu đã từng nhìn thấy người phụ nữ này, chẳng qua là trên ti vi thôi.

Nguyễn Vân Tiệp – một ngôi sao có tiếng trên cả ba lĩnh lực điện ảnh, ca hát và thời trang của làng giải trí. Mấy năm trước cô ta đã được phong là Thiên hậu, vài năm gần đây lại không ngừng tung sản phẩm nghệ thuật ra thị trường, thậm chí còn được giành được khá khá giải vàng quốc tế. Dù Chu Gia Ngư không quan tâm đến giới giải trí song cũng có thể biết đến người phụ nữ này qua những thước phim.

Theo ánh mắt của Thẩm Nhất Cùng, Nguyễn Vân Tiệp và người đàn ông bên cạnh cũng đồng loạt nhìn về phía Chu Gia Ngư. Nguyễn Vân Tiệp nói: “Đây cũng là đồ đệ của thầy Lâm?”

Thẩm Nhất Cùng không đáp, chỉ vẫy vẫy tay với Chu Gia Ngư.

Sau khi chậm rãi đi tới, cậu liên nghe Thẩm Nhất Cùng nói: “Anh nhìn cô ta một chút xem có thấy gì không?”

Chu Gia Ngư nhìn về phía Vân Tiệp, vẻ kinh ngạc trong ánh mắt càng lúc càng rõ nét. Trước đó do đứng xa nên cậu chưa phát hiện bất thường, bây giờ đến gần mới phát hiện nửa người dưới của Nguyễn Vân Tiệp bị bủa vây bởi một lớp sương mù màu đen dày đặc. Sương mù tựa như có sinh mệnh, nó vây kín nửa người dưới của Nguyễn Vân Tiệp rồi liên tục chuyển động vòng vòng, làm sắc mặt vốn đã khó coi của cô ta càng thêm nổi bật.

“Tôi…” Mặc dù nhìn thấy nhưng Chu Gia Ngư lại cảm giác nói toạc ra ở chỗ này thì không tốt lắm. Do dự một lúc, cuối cùng cậu lắc lắc đầu: “Không có, không thấy gì đặc biệt cả.”

Thẩm Nhất Cùng nghe vậy thì cực kỳ không tin: “Thôi đi, tôi còn nhìn thấy, sao anh lại có thể không thấy hử?”

Chu Gia Ngư lộ vẻ mặt bất đắc dĩ: “Thấy thì sao? Cũng không giải quyết được mà.”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Ừm… cũng đúng.”

Nguyễn Vân Tiệp nghe hai người bàn tán về mây đen với chả sương mù linh tinh này nọ, chân mày liền nhíu chặt lại: “Các cậu đang nói gì thế? Cái gì mà thấy với không thấy? Có lời cứ nói, đừng giả thần giả quỷ ở đây.”

Anh Duệ nhăn mi: “Tiểu Tiệp!”

Cũng không biết hai người có quan hệ gì, Nguyễn Vân Tiệp bị trách cứ mà chỉ bĩu môi, không nói thêm gì nữa.

Thẩm Nhất Cùng vốn nóng tính, mặc dù theo Lâm Trục Thủy học nghề nhưng gia đình hắn cũng thuộc một dòng họ có tiếng trong giới phong thủy, cộng thêm thiên phú của hắn không tệ, từ nhỏ đã được sống trong yêu thương cưng chiều. Huống hồ làm nghề này cũng gặp không ít người có tiền có quyền, loại giống như Nguyễn Vân Tiệp hắn căn bản chẳng coi ra gì. Nếu Nguyễn Vân Tiệp không phải khách của Lâm Trục Thủy thì hắn đã sớm trở mặt rồi.

Ngược lại Chu Gia Ngư không có cảm giác gì, tất cả lực chú ý của cậu đều dồn vào luồng khí đen đang tỏa ánh xanh vây quanh người Nguyễn Vân Tiệp.

Nguyễn Vân Tiệp thở phì phì mà ngồi xuống ghế một lần nữa. Anh Duệ xấu hổ nói: “Thật ngại quá, tính cách em ấy là như vậy…”

Thẩm Nhất Cùng xua tay ý bảo anh ta đừng nói nữa: “Không cần giải thích với tôi, đợi thầy đến rồi nói cùng thầy đi.”

Anh Duệ lúng túng đáp: “Được”.

Cuối tháng sáu trời đã vào hạ, nhưng con đường ngoài vườn được cây cối xung quanh che kín, cũng không đến nỗi oi bức quá.

Căn nhà gỗ Chu Gia Ngư ở không có điều hòa cũng không có quạt điện nhưng nhiệt độ luôn bảo đảm ổn định ở khoảng hai mươi lăm hai mươi sau độ C, cũng không biết rốt cuộc là dùng cách gì.

Khi Lâm Trục Thủy đến thì Chu Gia Ngư đã ngủ gật một lúc rồi, cả người đổ trên tay vịn sô pha, đôi mắt khép hờ.

Lúc ấy, chính giọng nói của Thẩm Nhất Cùng đã đánh thức cậu: “Thầy… thầy tới rồi ạ!”

Lâm Trục Thủy nhàn nhạt “Ừm” một tiếng.

Chu Gia Ngư nghe được tiếng của Lâm Trục Thủy thì lập tức tỉnh lại. Cậu xoa xoa đôi mắt, vừa bỏ tay đã thấy người nọ đứng ngay trước mặt mình. Đi vào từ bên ngoài giữa thời tiết vô cùng nóng nực thế mà người Lâm Trục Thủy không hề có lấy một giọt mồ hôi, hắn nhẹ nhàng giơ tay xoay xoay cái vòng ngọc trên cổ tay phải, đầu ngón tay nhợt nhạt đến gần như trong suốt của hắn hoàn toàn hấp dẫn anh mắt của Chu Gia Ngư.

Lâm Trục Thủy hỏi: “Có việc gì?”

Nguyễn Vân Tiệp còn tưởng Lâm Trục Thủy hỏi mình, lập tức lên tiếng: “Thầy Lâm, chúng tôi đã chờ anh lâu như vậy mà anh còn không biết có chuyện gì à?”

Lâm Trục Thủy lạnh lùng nói: “Tôi không hỏi cô.”

Nguyễn Vân Tiệp sửng sốt. Lần này Chu Gia Ngư mới phát hiện Lâm Trục Thủy đang nghiêng mặt về phía mình, hiểu ra câu hỏi vừa rồi là đối phương dành cho cậu. Có chút ngượng ngùng chẳng hiểu vì sao, mặt Chu Gia Ngư hiện lên một vệt ửng hồng, cậu ngập ngừng nói: “Không… không có việc gì.”

Lâm Trục Thủy lại hỏi: “Đã bôi thuốc chưa?”

Chu Gia Ngư đáp: “Bôi rồi.” Hình xăm đã ổn hình hoàn toàn, cảm giác đau đớn cũng tan hết, da thịt lành lại với một tốc độ cực nhanh.

Hai người một hỏi một đáp, hoàn toàn phớt lờ Nguyễn Vân Tiệp. Điều đó khiến cô ta giận đến xanh cả mặt. Quả thực, dựa vào địa vị bây giờ, dường như đi đến đâu cô cũng đều trở thành tâm điểm, người khác thấy cô liền vội vã chạy tới tiếp đãi ân cần, nào có chuyện bị lạnh nhạt như thế này?

Nở nụ cười, Nguyễn Vân Tiệp gần như là nghiến răng nghiến lợi mà cười. Nếu hôm nay cái tên Lâm Trục Thủy này không nói chuyện đàng hoàng, nhất định cô sẽ chẳng để yên đâu.

So với Nguyễn Vân Tiệp, thái độ của anh Duệ ngồi bên cạnh lại vô cùng cung kính. Anh nói: “Thầy Lâm, xin lỗi đã làm phiền.”

Lâm Trục Thủy nói: “Cần gì phải vậy?”

Anh Duệ sửng sốt.

Lâm Trục Thủy nói tiếp: “Tôi không cứu được cô ta.”

Toàn thân anh Duệ run rẩy. Anh tuyệt vọng nói: “Thầy Lâm, chỉ có thầy mới giúp được chúng tôi…”

Vẻ mặt của Lâm Trục Thủy vẫn luôn cứng đờ như pho tượng. Hắn chậm rãi đi đến trước mặt Nguyễn Vân Tiệp đang lộ vẻ hoài nghi, mở miệng nói ra ba tiếng: “Tướng chết yểu.”

Cả người anh Duệ tê liệt, nét mặt Nguyễn Vân Tiệp cũng cứng lại. Nếu người khác dám nói những lời này trước mặt cô thì cô đã sớm nổi điên rồi. Nhưng khi đối diện với một Lâm Trục Thủy lạnh lùng nghiêm nghị, tất cả phẫn nộ đều hóa thành sợ hãi không ngừng bó chặt trái tim cô.

“Lông mày trường hận, thiên trung lõm xuống, mặt nhỏ mũi tẹt.” Giọng Lâm Trục Thủy vẫn vô cùng lạnh nhạt, giống như không phải đang đoán mệnh người ta mà chỉ là đánh giá một cái gì đó rất không quan trọng: “Đụng phải cái gì không nên rồi?”

Nguyễn Vân Tiệp trợn tròn con mắt, run run môi nói: “Tôi… tôi không biết anh đang nói cái gì…”

Chu Gia Ngư nghe như vậy liền ngu người không hiểu chi hết, đành phải nhờ vào Sái Bát phổ cập tri thức. Sái Bát nói: “Trường hận lông mày là lông mày nhăn lại, thiên trung là ấn đường, mặt nhỏ mũi tẹt thì không cần tôi giải thích đi!”

Chu Gia Ngư đáp: “Sái Bát, mày thật lợi hại!”

Sái Bát tự hào hất cái đầu nhỏ: “Chẳng ai có thể sống mà thiếu Sái Bát này đâu!”

Chu Gia Ngư: “…” Không, thật ra con gái không cần mày.

Dứt lời, Lâm Trục Thủy lại quay sang nói với anh Duệ: “Cậu cũng nên biết, nếu lúc trước đã không cản được thì bây giờ hà tất phải tới cậy nhờ tôi?”

Sắc mặt anh Duệ tái nhợt như người chết, tay run run lấy một điếu thuốc từ trong túi áo ra, châm lửa ba bốn lần mới được.

Lâm Trục Thủy cũng không thúc giục, cứ im lặng chờ anh ta.

Anh Duệ nói: “Tiểu Tiệp, nói hết chuyện của em cho thầy đi! Nếu không, anh cũng không có cách.”

Vốn đang khí thế bừng bừng, vừa nghe Lâm Trục Thủy nói xong, Nguyễn Vân Tiệp lại có chút đứng ngồi không yên. Cô đi đến chỗ anh Duệ, chậm rãi ngồi xuống, miễn cưỡng nói: “Hắn đã nói cái gì thiết thực đâu. Lỡ… lỡ như hắn là một tên lừa đảo, vậy chuyện của em…”

Đứng một bên nghe Nguyễn Vân Tiệp nói, Thẩm Nhất Cùng liếc mắt nhìn Chu Gia Ngư, vỗ vỗ bả vai cậu rồi nhỏ giọng thì thầm: “Nhìn đi, đều là chuyện tốt do đám lừa đảo các anh gây ra đó.”

Chu Gia Ngư “…”

Thẩm Nhất Cùng lại nói: “Nếu là anh thì anh sẽ xử lý thế nào?”

Chu Gia Ngư trả lời cực kỳ tỉnh táo: “Nếu khách này khá giả, e rằng tôi phải chuẩn bị một chút rồi mới xuống tay.”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Được đấy.”

Mặc dù bọn họ nói rất nhỏ nhưng Lâm Trục Thủy vẫn nghe thấy song hắn cũng không có phản ứng gì. Chỉ là, Chu Gia Ngư tinh ý phát hiện ngón trỏ và ngón cái trên bàn tay đang buông thõng bên người của hắn nhè nhàng chà xát vào nhau. Hành động ấy dọa cậu sợ đến lập tức im bặt.

“Cô không vứt cái thứ ở đầu giường đi, con cô sẽ không thể đầu thai.” Giọng Lâm Trục Thủy đã mang theo hơi lạnh: “Đến tìm tôi cũng vô ích. Đạo trời là nhân quả báo ứng, cái gì phải đến chắc chắn sẽ đến.”

Cả người Nguyễn Vân Tiệp cứng lại. Cô thở hổn hển từng tiếng nặng nề, trong ánh mắt dâng tràn sợ hãi. Điều Lâm Trục Thủy nói hoàn toàn đánh trúng nỗi sợ sâu kín nhất trong lòng của cô. Giường cô khác với giường bình thường, đầu giường rỗng và có thể mở ra, đồ vật đặt bên trong cũng rất đặc thù. Chuyện này chỉ có một mình cô biết, ngay cả anh Duệ – người thân thiết với cô nhất cũng không hay biết gì.

“Đồ ở đầu giường?” Anh Duệ choáng váng, quay đầu nhìn Nguyễn Vân Tiệp: “Tiểu Tiệp, em để cái gì ở đầu giường…”

Nguyễn Vân Tiệp cười gượng: “Là… là thứ em xin được lúc đi Thái Lan…”

Anh Duệ nói: “Em gan tày trời, không phải anh đã nói đừng có đụng vào mấy thứ kia rồi sao!!” Dường như anh ta rất tức giận, lập tức đứng bật dậy khỏi ghế sô pha: “Đến nước này rồi mà em còn gạt anh??”

Nguyễn Vân Tiệp không đáp, chỉ khoanh tay ôm lấy thân thể đang phát run. Vẻ hung hăng vênh váo lúc đầu đã hoàn toàn biến mất, giờ đây cô chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Lâm Trục Thủy, hoài nghi cùng khinh thường trong ánh mắt đã bị thay thế triệt để bằng sợ hãi và khẩn cầu.

“Thầy… thầy Lâm.” Nguyễn Vân Tiệp nói: “Lúc nãy là tôi không đúng. Thầy quả thực rất lợi hại. Thầy xem có thể cứu tôi không?”

Lâm Trục Thủy không nói gì.

Nguyễn Vân Tiệp cười mà như khóc: “Tôi có thể cho thầy rất nhiều tiền, rất nhiều rất nhiều tiền…”

Nhắm hai mắt lại, Lâm Trục Thủy giống như một pho tượng vô tình mặc kệ kẻ khác van lơn khóc lóc, hoàn toàn không dao động một chút nào.

Chu Gia Ngư và Thẩm Nhất Cùng đứng ở một bên, không dám lên tiếng.

Cái gạt tàn trước mặt anh Duệ rất nhanh đã chứa đầy đầu lọc, giọng nói của anh cũng trở nên khàn khàn: “Thầy Lâm, Tiểu Tiệp là người yêu của tôi, tôi không thể để cô ấy xảy ra chuyện gì được, thầy có thể giúp cô ấy một lần không….”

Lâm Trục Thủy lại bắt đầu xoay nhẹ cái vòng ngọc trên cổ tay.

Thấy hắn không từ chối ngay lập tức, anh Duệ lại vội vàng bảo Nguyễn Vân Tiệp: “Tiểu Tiệp, em mau đến đây, nói tỉ mỉ mọi chuyện cho thầy Lâm nghe.”

Mặc dù gật đầu song Nguyễn Vân Tiệp lại đảo ánh mắt đầy do dự về phía Thẩm Nhất Cùng và Chu Gia Ngư đang đứng sau lưng Lâm Trục Thủy. Cô ta nói: “Bọn họ…” Đã đến nước này rồi nhưng rõ ràng cô vẫn lo lắng cho thân phận của mình, sợ sẽ truyền ra những tin đồn không nên có.

Anh Duệ oán giận: “Bọn họ đều là đồ đệ của thầy Lâm. Đã là lúc nào rồi mà em còn để ý tới những chuyện này? Xem ra em quả thật không muốn sống.”

Nguyễn Vân Tiệp cắn răng nói: “Được… Em nói…”

“Chuyện bắt đầu từ tháng trước. Mới đầu là gặp ác mộng, mỗi tối tôi đều mơ thấy cùng một giấc mơ…” Nguyễn Vân Tiệp tiếp tục kể: “Tôi mơ thấy mình nằm trên giường, trong phòng có rất nhiều âm thanh huyên náo, kế đó tôi thấy một tấm da người khô quắt chậm rãi ngọ nguậy đến gần…”

Chu Gia Ngư không sợ quỷ, nghe lời này cũng chỉ cảm giác như đang nghe chuyện cổ thôi. Dựa vào sắc mặt có thế thấy Thẩm Nhất Cùng cũng không sợ hãi, còn Lâm Trục Thủy thì vẫn nhẹ nhàng xoay xoay cái vòng ngọc trên cổ tay.

“Tấm da đó đi từ phòng khách đến phòng ngủ, cuối cùng đến bên giường của tôi.” Sắc mặt Nguyễn Vân Tiệp tái nhợt, gần như không còn lấy một hột máu. Anh Duệ nhìn bộ dạng của cô, có chút không đành lòng mà nắm chặt lấy tay đối phương. Lúc này Nguyễn Vân Tiệp mới thở phào, nói tiếp trong nức nở: “Sau nữa, nó từ từ bao trùm lên người tôi…”

“Nhưng trong mơ ý thức của tôi lại vô cùng thanh tỉnh, thậm chí có thể cảm giác được tấm da đó đang dung hòa từng chút từng chút với cơ thể mình.” Nguyễn Vân Tiệp nói: “Mỗi đêm tôi đều bị dọa sợ mà tỉnh…”

Nghe vậy, Lâm Trục Thủy hỏi một câu: “Cụ thể đã mơ bao lâu?”

Nguyễn Vân Tiệp cẩn thận tính lại một chút: “Bắt đầu từ sinh nhật tháng trước của tôi, đến giờ đã hai mươi sáu ngày rồi.”

Lâm Trục Thủy gật đầu: “Tiếp tục đi.”

Nguyễn Vân Tiệp nói: “Tôi cứ ngỡ mình gặp ác mộng là do quá mệt mỏi nên đã xin nghỉ nửa tháng, nhưng một tuần trước, tôi phát hiện…”

Lâm Trục Thủy lẳng lặng nghe.

Nguyễn Vân Tiệp cuống đến mức khóc lên: “Tôi phát hiện, khi tôi vừa ngồi dậy, một mảng da trên bụng đã bị cắt mất…”

Cô vừa nói xong, nhiệt độ cả căn phòng như giảm xuống mấy phần.

Chu Gia Ngư đang nghĩ “khủng bố quá” lại thấy cánh tay đột nhiên đau nhói, vừa quay đầu liền phát hiện Thẩm Nhất Cùng đang bấu chặt vai mình, chẳng qua vẻ mặt hắn hưng phấn hệt như một con cún nhỏ sắp được dắt ra ngoài chơi.

“Này…” Chu Gia Ngư lên tiếng: “Cậu nhẹ tay một chút.”

Bấy giờ Thẩm Nhất Cùng mới nhận ra mình dùng sức hơi quá. Hắn buông lỏng bàn tay, xoa vai Chu Gia Ngư, nói: “Đơn hàng lớn đấy.”

Chu Gia Ngư: “Sao cậu lại phấn khích như vậy?”

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Thực chiến sẽ cho chúng ta nhiều kinh nghiệm!”

Chu Gia Ngư: “…” Cậu lớn tiếng thêm chút nữa đi, thử xem có bị Lâm Trục Thủy tống cổ ra ngoài ngay không.

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *