Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 9 – Hồng đậu nở

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 9: Hồng đậu nở

Edit: Sword

Beta: Mimi, Đậu Đậu, Lam Yên

 

Trì Thanh nhận lấy tấm vải từ trong tay tiểu nhị. Ba tấm vải cùng chỉ thêu hầu như đã chiếm hết khoảng trống giữa hai cánh tay y. Y đi đến trước mặt Đông Phương Bất Bại, không quên nhoẻn miệng cười với đối phương rồi nói: “Đi thôi.”

Đông Phương Bất Bại liếc mắt nhìn Trì Thanh một cái, không thèm để ý đến đống đồ đầy ắp trong tay y mà đi thẳng về phía trước. Dẫn Đông Phương sang tiệm bánh ngọt phía Đông thị trấn, Trì Thanh nhìn mấy loại điểm tâm bày bán trong quán, hỏi: “Đông Phương, nàng muốn ăn loại nào? Bánh đậu đỏ (1), bánh hoa quế (2) hay là bánh sợi khoai môn (3)?”

(1) Bánh đậu đỏ:

(2) Bánh hoa quế:

(3) Bánh sợi khoai môn:

“Tùy ngươi.” Đông Phương Bất Bại không quá hứng thú với mấy món điểm tâm ngọt kia, nhưng có vẻ Trì Thanh lại vô cùng thích đồ ngọt. Nghe vậy, Trì Thanh liền chọn bánh đậu đỏ, đem bạc trả cho tiểu nhị rồi đặt bánh lên trên mấy cuốn vải, từ trong đó lấy một miếng bánh ra đưa tới trước mặt Đông Phương Bất Bại, nói: “Nếm thử bánh đậu đỏ đi, ăn vào vừa mềm vừa mịn, đảm bảo ngọt mà không ngấy.”

Đông Phương Bất Bại nhìn Trì Thanh gần như đưa miếng bánh tới sát bên môi mình, thầm nghĩ chẳng lẽ người này không phát hiện hành động hiện tại đã vượt quá giới hạn “nam nữ thụ thụ bất thân” rồi sao, thân thiết tới mức có phần quá phận?

Chủ tiệm điểm tâm dù đang bận rộn tiếp đón khách nhân khác nhưng vẫn luôn nhạy bén với những lời tán thưởng đối với điểm tâm mình làm ra, nghe Trì Thanh nói vậy liền quay đầu lại phụ họa: “Vị tiểu nương tử này, tướng công nhà ngươi nói đúng lắm, khắp trấn ai mà không biết điểm tâm của Liễu gia ta ngọt mà không ngấy, mềm mà không bở. Nếu ngươi ăn vào cảm thấy có ngấy dù là một chút, ta đảm bảo sẽ trả lại tiền!” Dứt lời lão lại chạy đi đón tiếp những khách nhân khác, để lại hai người tròn mắt nhìn nhau.

Tiểu nương tử……. Tướng công?

Sao lại có sai lầm tai hại như vậy chứ! Cái tên thư sinh này mắt mũi lèm nhèm không nói, nhưng chẳng lẽ những kẻ khác cũng đều như y?

Trì Thanh vô tội nhìn Đông Phương Bất Bại, việc này cũng đâu phải do lỗi của y? Y cũng không để ý tư thế hiện tại của cả hai: Trì Thanh tuy ôm đồm đủ thứ đồ của Đông Phương Bất Bại nhưng vẫn còn để tâm đút điểm tâm cho đối phương, mà Đông Phương Bất Bại có điểm tâm đưa đến tận miệng lại không chịu ăn vào, chẳng phải là bộ dáng tiểu nương tử thẹn thùng thì là gì? Người ta hiểu lầm cũng chẳng thể nào trách được…

Nghiêng đầu ho nhẹ hai tiếng, giấu đi ý cười trên môi, Trì Thanh nhất quyết không buông miếng điểm tâm đã đưa tới sát miệng Đông Phương Bất Bại, ngược lại còn nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Nàng xem, ngay cả chủ tiệm cũng nói ăn không ngon sẽ trả lại tiền, còn không mau nếm thử đi?”

Đông Phương Bất Bại nhìn khuôn mặt tràn ngập ý cười của người kia, nghĩ kiểu gì cũng cảm thấy Trì Thanh cố ý trêu ghẹo mình. Vì thế hắn không thèm đoái hoài đến miếng điểm tâm trong tay đối phương mà bước thẳng ra khỏi tiệm, bỏ lại Trì Thanh đứng tại chỗ, nhìn miếng bánh đậu đỏ trong tay mà không khỏi bật cười. Người nọ đây là không được tự nhiên sao? Y nhanh chóng đặt điểm tâm trong tay vào bọc giấy dầu rồi theo chân đối phương ra ngoài.

Hai người cùng nhau đi chợ. Trì Thanh nhìn các loại thức ăn, hỏi dò: “Đông Phương, buổi tối muốn ăn gì nào?”

Đông Phương Bất Bại trong lòng có chút không yên, âm thầm liếc trộm người đang đi cạnh mình. Người này rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì? Đầu tiên là cử chỉ vượt qua lễ nghĩa thông thường, ông chủ tiệm điểm tâm hiểu lầm y là tướng công của mình cũng không hề phản bác, chẳng lẽ y thực sự để tâm đến mình sao? Kì thật thời điểm chủ tiệm gọi hắn là tiểu nương tử, hắn cũng không khó chịu, nhiều nhất chỉ là hơi giật mình thôi, dù sao thì được đối xử như nữ nhân cũng là điều mà hắn mơ tưởng đã nhiều năm. Thế nhưng phản ứng của Trì Thanh lại khiến hắn có phần lo lắng, mà cũng bởi vì đang mãi suy nghĩ cho nên Trì Thanh hỏi bất cứ cái gì hắn cũng đều một mực trả lời: “Tùy ngươi!”

“Đông Phương, mua con cá về nấu canh cho nàng uống nha?”

“Tùy ngươi.”

“Đông Phương, hay là hấp cá lên, vừa tươi lại vừa ngon miệng.”

“Tùy ngươi.”

“Đông Phương, thích ăn cá hay tôm?”

“Tùy ngươi.”

Cuối cùng, Trì Thanh dừng bước, cười cười nhìn hắn: “Chuyện gì cũng tùy ta thật sao?”

Đông Phương Bất Bại cũng dừng lại, nhìn vào đôi mắt bao hàm ý vị thâm trường của đối phương. Lời này người nọ nói ra chỉ sợ là không đơn giản, vì thế hắn liền qua loa đáp: “Vậy chọn cá đi.”

“Được.” Trì Thanh than nhẹ một tiếng rồi đáp.

Cả ngày hai tiếng ‘tùy ngươi’ cứ liên tục chực chờ ở bên khóe miệng Đông Phương, cái nên tùy lại không tùy, cái không nên lại cố ý phó mặc người ta, quả thật khiến y không có cách nào.

Trì Thanh mua một con cá rồi lại ghé quầy bán thịt mua một miếng thịt ba chỉ. Xong xuôi, hai tay y liền đầy ắp đồ, không thể nhét thêm cái gì nữa. Trái lại Đông Phương Bất Bại nhàn nhã đứng một bên, hai tay trống không nhẹ nhàng. Một nông phụ đang mua thức ăn ở gần đó nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi ao ước ngưỡng mộ vô cùng, liền đẩy đẩy trượng phu ngờ nghệch đang đứng cạnh rồi nói: “Chàng xem người ta đối với nương tử tốt biết bao, cái gì nặng cũng không nỡ để nàng ta cầm.”

Nam nhân nghe vậy lập tức không cam lòng, đáp: “Đồ ăn hôm nay nhiều như vậy còn không phải do một mình ta gánh sao? Ta cũng không để nàng mang vác vật gì quá nặng, thương nàng đến thế còn chưa đủ sao?”

Nông phụ kia nghe vậy, ngượng ngùng quay đi, lặng im không nói.

Trì Thanh cẩn thận quan sát sắc mặt Đông Phương, tuy thấy vẻ mặt người nọ vẫn như thường nhưng chẳng hiểu vì sao y lại dấy lên một cảm giác bình yên trước cơn bão, vì thế vội vàng nói sang chuyện khác: “Chúng ta nhanh về nhà đi, nếu muộn thêm chút nữa sắc trời liền tối, đường xá sẽ không dễ đi đâu.” Dứt lời liền xoay người trở về.

Về đến học đường, Trì Thanh liền đưa vải vóc và chỉ thêu về phòng Đông Phương Bất Bại rồi mới mang thịt ba chỉ sang nhà họ Trương.

Có câu “vô sự bất đăng tam bảo điện” (4), Trì Thanh cũng vậy. Y đem thịt ba chỉ giao cho Trương Lực, nhờ nương tử hắn làm thành thịt kho tàu, hẹn mai qua lấy. Trương Lực đồng ý không hề do dự, Trì Thanh cảm tạ một câu liền trở về chuẩn bị làm cơm tối.

(4) Vô sự bất đăng tam bảo điện – 无事不登三宝殿 – không có việc gì cần thì sẽ đến không đến nhờ vả người ta.

Trù nghệ của Trì Thanh khá bình thường. Thay vì làm mấy món mất công như cá kho tàu hay cá rán, chi bằng hấp lên, nêm nếm vừa miệng, hẳn là sẽ ngon. Y rửa sạch cá xong rồi đặt lên lớp hành gừng cắt sẵn trong nồi, tranh thủ lúc nấu cơm thì hấp luôn, xong còn làm thêm một món chay. Làm xong bữa tối, Trì Thanh liền đến phòng gọi Đông Phương Bất Bại ra cùng dùng bữa.

“Có cần chia thức ăn không?” Trì Thanh đem đồ ăn đặt lên bàn, dò hỏi.

Đông Phương Bất Bại liếc nhìn đồ ăn trên bàn, có một tô cá hấp, một đĩa măng xào thịt, một tô canh cải thìa nấm hương, nếu muốn chia đồ ăn, con cá này đích thực rất khó phân. Mặt khác cách người này dùng cơm cũng coi như nề nếp sạch sẽ, cùng nhau ăn cũng không phải là không thể. Vì vậy hắn cũng nhượng bộ, nói “không cần”, sau đó nhấc đũa bắt đầu ăn cơm.

Trì Thanh nghe vậy, khóe miệng khe khẽ cong lên một chút, bưng bát lên cùng ăn.

Đông Phương Bất Bại nếm thử một miếng măng xào thịt. Trì Thanh quả nhiên không làm hắn thất vọng, mùi vị vẫn khó ăn hệt như lúc trước.

(〃▽〃)

Hắn chuyển đũa sang cá hấp. Muối rắc đều tay, không mặn cũng không nhạt, coi như là thanh đạm vừa ăn. Hắn bèn ăn vài đũa cơm với cá, có điều cá này khá nhỏ, phần thịt giữa bụng cá cứ thế mà bị hắn ăn hết, cả con cá chỉ còn lại phần thịt hai bên vây nhiều xương nhỏ. Đông Phương Bất Bại nhìn qua nhìn lại giữa tô cá và đĩa măng xào, cân nhắc đắn đo vài lần, cuối cùng hướng đôi đũa về phía đĩa măng.

Vừa rồi, Trì Thanh ở bên cạnh vẫn luôn chú ý hành vi cử chỉ của đối phương, thấy vậy thì không khỏi bật cười. Người nọ cả ngày lạnh mặt, thế mà chẳng ngờ lại có có hành động trẻ con đến vậy. Trì Thanh âm thầm kiểm điểm bản thân, xem ra tài nấu nướng của y sợ là phải học lại rồi. Cuối cùng y vươn tay chặn đôi đũa đang hướng về đĩa măng kia, nói: “Nàng chờ ta một chút.” Dứt lời liền đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Đông Phương Bất Bại khó hiểu nhìn theo bóng dáng của Trì Thanh. Người này lại muốn làm cái gì? Tuy trong lòng tràn đầy nghi hoặc song hắn vẫn nghe lời mà đặt đôi đũa trong tay xuống.

Trì Thanh đi tới nhà bếp lấy một đôi đũa sạch rồi trở vào phòng, gắp phần thịt vây cá nhiều xương kia ra, tỉ mỉ gỡ bỏ từng mảnh xương nhỏ rồi gắp vào bát hắn, nói: “Ăn đi.”

Đông Phương Bất Bại nhìn miếng thịt cá trắng tinh trong bát, trái tim mơ hồ dâng lên một cảm giác không bình thường. Người nọ có phải săn sóc hắn quá rồi không? Hắn nhìn miếng cá trong bát, sau đó lại nhìn về phía đối phương, từ chối: “Không cần đâu.”

Đông Phương ở nơi này hai ngày nhưng nói với Trì Thanh nếu không phải “tùy ngươi” thì cũng là “không cần”. Trì Thanh nghe hắn nói mãi hai câu này, tai cũng muốn chai luôn rồi. Y lựa da cá và xương thừa để sang một bên, lại gắp một miếng cá nạc trắng nõn để trên thành tô, dặn dò: “Thịt cá để bên này, nếu nàng muốn ăn thì tự gắp.” Dứt lời liền cầm đũa của mình tiếp tục ăn cơm.

Nhưng bây giờ Đông Phương Bất Bại lại không động vào chỗ thịt cá đã gỡ xương kia nữa. Hắn ăn thêm chút cơm cùng với mấy miếng măng xào liền buông bát đũa. Thấy trong trong bát của đối phương vẫn còn thừa một nửa cơm, Trì Thanh liền lấy một cái bát không thay hắn múc một bát canh, đưa đến trước mặt: “Uống thêm một bát canh đi.”

“No rồi.” Đông Phương Bất Bại từ chối.

Trì Thanh bất đắc dĩ tiếp lời: “Dường như nàng đã quen từ chối ý tốt của người khác. Nếu đối phương đã không có ác ý, nàng tội gì không đón nhận?”

Đón nhận ý tốt thì dễ, nhưng thiếu nợ ân tình của người ta thì phải trả lại như thế nào đây?

Đông Phương Bất Bại nhìn Trì Thanh, trong lòng thầm nhủ nhưng miệng vẫn không nói tiếng nào, chỉ vươn tay nhận lấy bát canh, bắt đầu uống.

Dùng xong bữa tối, Đông Phương Bất Bại tự trở về phòng, Trì Thanh đem bát đũa vào trù phòng tẩy rửa, lại đun một ít nước ấm để rửa mặt chải đầu. Một ngày cứ như vậy mà trôi qua.

Ngày tiếp theo, Trì Thanh dậy sớm chuẩn bị đồ ăn sáng xong liền đi gọi Đông Phương Bất Bại dậy như thường lệ. Có điều, khi y nhìn thấy đối phương, người nọ đã đổi sang một diện mạo khác.

Trì Thanh không thể không thừa nhận, Đông Phương Bất Bại là người thích hợp với việc mặc xiêm y sáng màu nhất mà y từng gặp. Một thân áo đỏ thướt tha cùng đôi mắt đượm vẻ thanh lãnh rất đặc trưng. Nhìn tổng quát thì hai sắc kia vốn đã nổi bật, đứng cạnh nhau lại càng tôn nhau lên, tựa như ngàn cánh hoa phiêu diêu trong gió xuân, mềm mại mà ý vị, khiến lòng người ấm áp hẳn lên.

Trì Thanh càng để ý bộ xiêm y Đông Phương Bất Bại đang khoác trên người kia. Nếu y nhớ không lầm, đây chính là khúc vải bọn họ vừa mua trên trấn hôm qua. Rõ ràng lúc mua chỉ là một xấp vải, vậy mà qua một đêm liền trở thành một xiêm y xinh đẹp, lại còn đang được Đông Phương mặc trên người? Trì Thanh tinh mắt nhìn ra, bộ xiêm y này tuy kiểu dáng cắt may đơn giản nhưng những chỗ thêu hoa văn nhỏ lại rất tinh xảo, không thể chỉ trong một thời gian ngắn mà hoàn thành được.

Đông Phương Bất Bại phát hiện người nọ nhìn mình chằm chằm nhưng vẫn luôn không tỏ rõ thái độ, nhịn không được mà cau mày hỏi: “Thế nào? Không đẹp sao?”

“Đẹp! Sao lại không đẹp cơ chứ.”

Lúc này Trì Thanh mới chuyển dời tầm mắt lên người Đông Phương Bất Bại, sâu xa nói: “Đông Phương, đến tột cùng nàng còn định mang lại cho ta bao nhiêu kinh hỉ đây?”

Sword: Trì Thanh thật phúc hắc. Đông Phương a, sao giống như tiểu tức phụ đang giận dỗi vậy. Hảo đáng yêu a ~~~

Chú thích của Đậu Đậu về tựa chương:

Tựa chương này là 红豆开 (Hồng đậu khai), mình để Hồng đậu nở. Quả cây này cũng giống như cây phượng, khi chín thì nở ra. Mình search thì nó ra quả Trạch quạch của Việt Nam:

Ở Trung Quốc, đậu đỏ còn gọi là đậu tương tư. Tương truyền thời cổ có người đàn ông đi chinh chiến, người vợ ở nhà sớm chiều dựa vào gốc cây trên núi cao mà chờ đợi, vì nhớ chồng nơi biên ải mà khóc dưới tàng cây. Ngày qua ngày, xuân đi, thu lại tới nhưng chồng nàng vẫn chẳng hề thấy bóng. Nàng khóc, nước mắt chảy ra là từng giọt từng giọt máu đỏ tươi. Giọt máu hóa thành đậu đỏ, đậu đỏ mọc rễ nảy mầm, lớn lên thành cây cao, kết quả đầy cành. Quả đỏ trên cây từ ấy gọi là đậu tương tư.

Dựa theo điển tích này có một bài hát rất nổi tiếng là “Hồng đậu sinh Nam quốc” do Đồng Lệ trình bày. Lời bài hát có câu: “Xuân hựu lai khán hồng đậu khai” – xuân về, hồng đậu nở. Hồng đậu nở, tương tư cũng nảy mầm trong lòng.

Link:

https://mp3.zing.vn/bai-hat/-Hong-Dau-Sinh-Nam-Quoc-Dong-Le/ZWZAB8CW.html

 

Lưu

Lưu

Lưu

Lưu

Lưu

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *