Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 8: Một màu đỏ rực

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 8: Một màu đỏ rực

Edit: Sword

Beta: Mimi, Lam Yên, Đậu Đậu

 

Đông Phương Bất Bại quay đầu liếc mắt nhìn Trì Thanh, mà lúc này, Trì Thanh cũng vừa lúc quay đầu lại. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đường nhìn tựa hồ đông cứng, thế nhưng Đông Phương lại hiếm thấy mà không rời mắt đi.

Cuối cùng vẫn là Trì Thanh phá vỡ cục diện ngưng trệ, che miệng cười trộm một tiếng, sau đó ra vẻ đứng đắn mà quay đầu dặn dò đám hài đồng: “Ăn chậm một chút, cẩn thận bị nghẹn, trong nồi vẫn còn canh.” Người xưa có câu một ngày làm thầy cả đời làm cha, thế nhưng một người làm cha như hắn lại thiên vị người khác sau lưng hài tử nhà mình, bảo hắn sau này còn mặt mũi nào mà nhìn những đứa trẻ đơn thuần kia…

Thấy Trì Thanh quay đầu, Đông Phương Bất Bại cũng thu hồi ánh mắt, nhìn vào mấy miếng thịt khô trong bát. Hắn từng sống trong Hắc Mộc Nhai, có sơn hào hải vị gì là chưa từng nếm qua, thế nhưng hôm nay lại vì mấy miếng thịt khô ít ỏi này mà vui vẻ. Hoàn cảnh của hắn bây giờ hoàn toàn ứng với câu nói: thà ăn cháo mà thanh thản thoải mái còn hơn là ăn cơm mà nhăn mặt nhíu mày. Hắn ngoan ngoãn ăn thịt khô cất giấu trong cơm, nhân tiện còn phải đề phòng những hài tử khác phát giác thịt trong bát của mình để tránh mang tới phiền toái cho Trì Thanh. Vì sao hắn ăn ít cơm thôi mà cũng phải lén lén lút lút? Điều này khiến hắn không khỏi lặng lẽ bật cười.

Ăn cơm trưa xong, Trì Thanh vẫn là người thu dọn tàn cục. Diệp Huy nhìn tiên sinh thu dọn ở bên cạnh, trong lòng có chút buồn bực. Nó thấy tiên sinh đối với Đông Phương cô nương kia cũng chẳng phải quá mức đặc biệt, nhiều lắm là để nàng ngồi một mình một bàn mà thôi. Học đường có nhiều bàn như vậy, nàng ngồi mấy bàn cũng không có vấn đề gì. Tôn Hoằng quả nhiên nhàn rỗi không có việc gì làm liền đi quấy phá người khác, bị tiên sinh phạt cũng là đáng đời.

Buổi chiều sau khi tan học, hài đồng ở học đường hợp thành tốp năm tốp ba trở về nhà, chỉ còn lại Đông Phương Bất Bại và Trì Thanh. Đông Phương Bất Bại nhàn nhã ngồi dựa bên cửa sổ nhìn Trì Thanh quét tước, mà Trì Thanh sợ hắn ngồi một bên nhàn rỗi sinh ra buồn chán, liền nói: “Hôm nay thời gian còn sớm, nếu thấy chán, đợi lát nữa ta đưa nàng lên trấn trên đi dạo một chút nha?”

Đông Phương Bất Bại lắc đầu nói: “Không cần.” Hắn từ lâu đã quen với cảnh buồn tẻ không người. Học đường này có mấy hài đồng ồn ào náo loạn đã đủ mệt rồi, hiếm khi mới có được một khoảng thanh tĩnh, tội vạ gì phải tự chuốc phiền toái cho bản thân?

Tuy hỏi như vậy nhưng Trì Thanh cũng chưa vội nghe theo ý kiến của Đông Phương Bất Bại, tiếp tục nói: “Nàng ở đây mấy ngày rồi nhưng ngay cả quần áo để thay cũng không có. Dù sao cũng phải lên trấn trên nhờ thợ may làm thêm hai bộ quần áo, không lẽ sau này nàng định mặc mãi một bộ đó thôi?” Dứt lời y liền nhìn Đông Phương Bất Bại, trong mắt tràn đầy ý cười. Y không tin cái người ngay cả ăn cơm chung với hài đồng cũng không chịu lại có thể nhẫn nhịn mặc lên người một bộ xiêm y tới mấy ngày liền.

Lời nói của Trì Thanh thật sự chạm đúng vào tử huyệt của Đông Phương Bất Bại, tiếc rằng hắn không để cho Trì Thanh đắc ý: “Ngươi lên trấn trên mua chút vải vóc và kim chỉ về đây, ta tự mình may là được.” Cái tên này mắt mũi lèm nhèm nhận nhầm mình là nữ tử, bây giờ còn muốn dẫn mình đi gặp thợ may làm xiêm y, đây chẳng phải là muốn dụ mình lộ tẩy hay sao?

“Nàng biết may vá?” Trì Thanh nghe xong liền lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

Đông Phương Bất Bại liếc nhìn y một cái. Nếu người nọ đã nhận lầm mình là nữ tử, vậy thì một nữ tử biết thêu thùa may vá có gì lạ đâu, cớ sao y lại ngạc nhiên như vậy?

Phát hiện Đông Phương đầy dò xét mà quan sát mình, Trì Thanh mới biết bản thân vừa thất thố, vì thế liền vội vã đổi đề tài: “Nhanh dậy cùng ta lên trấn trên đi, xem có gì cần mua thêm không, nhân tiện mua một ít đồ ăn đem về.”

Đông Phương Bất Bại thực sự không muốn đi, hoàn toàn phớt lờ Trì Thanh, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, đại ý là muốn đối phương biết khó mà lui.

Trì Thanh chẳng biết nên khóc hay nên cười. Y nhìn vào bộ dáng không coi ai ra gì của Đông Phương Bất Bại, định gõ đầu bắt hắn quay lại, ai ngờ vừa mới giơ tay đã bị người tóm lấy. Người vừa rồi còn chẳng để y vào mắt, thời khắc này trong mắt lại mang theo sự đề phòng khiến Trì Thanh nhịn không được mà cảm thấy buồn cười. Muốn đánh lén người này, sợ là mười năm nữa y cũng không làm được. Có điều hiện tại người nọ đã khống chế lực tay, cổ tay y tuy bị tóm chặt nhưng lại không hề đau đớn. Dùng tay trái của mình lặng lẽ đặt lên những ngón tay thon dài kia, ý cười bên khóe môi Trì Thanh càng thêm dịu dàng. Y nói: “Nếu nàng dùng thêm hai phần lực nữa thì có lẽ cơm canh mấy ngày sau sẽ không có ai chuẩn bị nữa đâu.”

Vừa rồi cảm thấy sau lưng có luồng khí lạnh đánh úp lại, Đông Phương Bất Bại liền theo bản năng mà vươn tay tóm lấy cổ tay của Trì Thanh, nhưng không hề dùng lực. Nhận thấy đối phương không có ác ý, hắn định rút tay trở về nhưng lại phát giác bàn tay còn lại của người kia đã túm lấy mấy ngón tay của hắn tự bao giờ. Hắn cau mày, im lặng nhìn Trì Thanh. Người này đến tột cùng là muốn thế nào đây?

Phát hiện đôi mắt của Đông Phương Bất Bại đang dần trở nên âm lãnh, Trì Thanh cảm thấy đã đủ, liền thu tay, ôn tồn khuyên nhủ: “Cả ngày ngồi trong phòng còn không bằng cùng ta đi lên trấn trên một chút. Phía Đông thị trấn có một tiệm bánh ngọt, bánh làm ra ngọt mà không ngấy, giòn mà không nát, ta mua một chút cho nàng ăn, thế nào?”

Thấy Trì Thanh buông tay, Đông Phương Bất Bại cũng thả tay của y ra, thầm nghĩ mình dù không muốn ăn điểm tâm nhưng cũng cần thay đổi y phục. Lại thấy ánh mắt người nọ vô cùng kiên quyết như thể không đạt được mục đích thì nhất định không từ, cuối cùng hắn cũng gật đầu đồng ý.

Hai người đi lên trấn trên, bước vào một tiệm may trang phục trước. Đông Phương Bất Bại nhìn vải vóc muôn màu ngàn sắc, chọn tấm vải xanh nhạt và xanh da trời theo ý mình, nói: “Hai tấm này đi.”

“Được.” Trì Thanh mỉm cười.

Tiểu nhị ở bên cạnh cầm thước và kéo, dò hỏi: “Không biết khách quan muốn mua mấy thước?”

Mặc dù Trì Thanh biết nấu cơm nhưng đối với chuyện may vá lại hoàn toàn mờ mịt. Y quay đầu nhìn về phía Đông Phương Bất Bại, chỉ thấy người kia tựa hồ quen thuộc mà lên tiếng: “Mỗi tấm bảy thước.”

“Được rồi, mỗi tấm bảy thước, không biết cô nương có cần may thành y phục luôn không?” Tiểu nhị lập tức nhiệt tình hỏi han.

“Không cần.” Đông Phương Bất Bại từ chối, xong lại quay sang bên cạnh chọn một ít chỉ thêu rồi mới nói với Trì Thanh: “Thế này là đủ rồi.”

Chủ tiệm thừa dịp Đông Phương Bất Bại chọn chỉ thêu liền dùng giấy dầu gói vải đã cắt xong lại. Trì Thanh đến trước quầy trả tiền, xong xuôi mới ôm bọc vải cùng Đông Phương bước ra khỏi cửa tiệm, vừa đi vừa nói: “Chúng ta đến tiệm bánh ở trấn Đông mua một chút bánh ngọt đã, sau đó sẽ xuống chợ mua thêm thức ăn, nàng thích ăn cái gì thì cứ nói cho ta biết.”

“Ừm.” Đông Phương Bất Bại thản nhiên lên tiếng. Đến khi sắp bước chân ra tới cửa, hắn bỗng nhiên liếc sang bên cạnh một chút rồi mới tiếp tục bước đi.

Trì Thanh vừa quay đầu định hỏi Đông Phương Bất Bại, lại nhìn thấy người nọ nhanh chóng thu hồi tầm mắt. Y liếc theo phương hướng đối phương vừa nhìn tới, liền phát hiện ở đó có bày một tấm vải màu đỏ thẫm.

Vừa rồi Đông Phương Bất Bại chọn ra hai tấm vải kia là để phù hợp với y phục sẵn có trên người, mà Trì Thanh cho rằng hắn thích những màu thanh nhã, cho nên cũng không có ý kiến gì. Dù sao thì chỉ cần Đông Phương thích là được, nhưng thời điểm nhìn thấy ánh mắt đối phương, y mới nhận ra là không phải vậy. Trong lòng nhất thời hiểu rõ, Trì Thanh lên tiếng gọi: “Nàng đứng đây đợi một chút, ta bỏ quên đồ ở trong.”

Đông Phương Bất Bại buồn bực xoay người nhìn Trì Thanh. Vải vóc, tơ chỉ mà bọn họ mua đã ở trong tay hắn, còn quên cái gì nữa?

Trì Thanh đi tới trước quầy, tay chỉ chỉ xấp vải đỏ thẫm bên cạnh, tiểu nhị liền cầm kéo cùng thước đo đi tới, thuần thục cắt ra bảy thước vải rồi gói lại.

Đông Phương Bất Bại đứng ngoài cửa theo dõi nhất cử nhất động của Trì Thanh. Kì thực hắn không thích những màu nhạt, mặc ở trên người ngay cả tính tình cũng nhạt nhẽo theo, không sánh được với màu đậm như đỏ sậm, cũng không làm bật lên được vẻ mỹ lê bức người. Hắn ngại Trì Thanh nên mới chọn hai tấm vải nhạt vừa rồi, nhưng hắn chỉ liếc mắt nhìn tấm vải đỏ kia một cái… Người kia tinh tế đến mức này sao?

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *