Quân dĩ thành thụ ngã thư công – Chương 10: Chỉ phúc vi hôn

Quân dĩ thành thụ ngã thư công

Tác giả: Luân Hãm

Chương 10: Chỉ phúc vi hôn (1)

(1) Chỉ phúc vi hôn: Chỉ những mối hôn ước đã được định sẵn từ khi đôi bên còn trong bụng mẹ.

Edit: Sword

Beta: Mimi, Đậu Đậu, Lam Yên

 

Mặc dù Trì Thanh có vô vàn nghi vấn đối với nguồn gốc của bộ y phục màu đỏ trên người Đông Phương Bất Bại, nhưng y cũng chỉ có thể thức thời im lặng, nửa chữ cũng không thốt ra.

Hai người dùng bữa sáng xong cũng là lúc hài đồng lũ lượt lượt tập trung đông đủ trong học đường. Trì Thanh liền bắt đầu giảng bài. Bình thường lúc này, Đông Phương Bất Bại sẽ ngồi ở vị trí “đắc địa” kia mà mơ màng ngủ hoặc nhìn ngắm cảnh sắc bên ngoài, nhưng hôm nay lại khác. Ngoài bộ y phục màu đỏ đang mặc trên người hắn, khối vải màu xanh da trời vừa mua hôm qua cũng đã được cắt may thành một bộ y phục từ bao giờ. Trong lúc Trì Thanh giảng bài, Đông Phương Bất Bại liền nhàn nhã ngồi bên cửa sổ, chăm chú thêu hoa lên bộ y phục màu màu xanh kia.

Một thân áo đỏ, tóc đen buộc hờ, từng đầu ngón tay thon dài trắng nõn nổi bật trên nền cảnh xuân ngoài cửa sổ, kiều diễm như một bức tranh.

Trì Thanh càng nhìn càng cảm thấy đây quả là hình ảnh thiếu phụ nhà lành đảm đang, vừa khéo léo vừa hiền huệ…

Trong lòng vướng mắc khiến y không khỏi có chút phân tâm trong lúc giảng bài, thỉnh thoảng lại liếc về phía Đông Phương Bất Bại một cái. Chỉ thấy kim thêu đưa lên hạ xuống thật chậm rãi, mỗi một đường kim mũi chỉ đều vô cùng cẩn thận. Theo lí thuyết, càng cẩn thận, thời gian hoàn thành sẽ càng dài, sao đến phiên người kia làm lại trái ngược hoàn toàn? Trì Thanh bí mật quan sát thật lâu vẫn không hiểu được vì sao chỉ trong một đêm Đông Phương Bất Bại đã có thể may xong một bộ y phục mới.

Đến giờ nghỉ trưa, Trì Thanh nhịn không được đành cho bọn trẻ nghỉ sớm một chút. Nhóm hài đồng vui như trẩy hội, chen chúc chạy vội ra cửa. Trì Thanh đợi tất cả đều ra ngoài rồi mới tiến lên kiểm tra thành quả thêu thùa hôm nay của Đông Phương Bất Bại. Nếu như hôm qua, Đông Phương Bất Bại chỉ cần một đêm đã hoàn thành một bộ xiêm y khiến Trì Thanh vô cùng kinh ngạc thì hôm nay, tốc độ thêu của hắn lại kém xa nữ tử bình thường, bận rộn cả một buổi sáng mà chỉ mới thêu được vài đường phác họa hình mây như ý (2) màu xanh nhạt dưới tà áo mà thôi.

(2) Hoa văn mây như ý:

Trì Thanh tỉ mỉ quan sát bộ y phục màu thiên thanh trong tay Đông Phương Bất Bại, lại ngầm so sánh với bộ y phục màu đỏ mà đối phương đang mặc trên người. Cả hai đều có đường chỉ vô cùng tinh tế, mũi kim vững vàng, nhìn chẳng khác nhau là mấy. Trì Thanh bất đắc dĩ đành bỏ qua không đoán già đoán non nữa. Việc này quả thật rất kì lạ.

Đông Phương Bất Bại đang thêu lên bộ đồ mới, phát hiện ánh mắt của Trì Thanh liền ngừng tay liếc y một cái, nói: “Không đi làm cơm sao?”

“…”

Trì Thanh nghe vậy liền nhịn không được mà bật cười: “Vâng, học trò sẽ đi chuẩn bị ngay.”

Trì Thanh sang Trương gia lấy thịt kho tàu hôm qua nhờ tức phụ nhà Trương Lực làm giúp, không quên tặng lại hơn nửa bát thịt kho cho Trương gia coi như cảm tạ. Y đem thịt về trù phòng, gắp ra hai miếng, để giữa cơm canh nóng hổi. Thịt kho đun hơn hai canh giờ đã sớm mềm mụp, để lên cơm nóng nhìn càng thêm mượt mà, dùng đũa chọc một cái đã tách ra, mùi thơm bay tứ phía.

Chuẩn bị xong bữa trưa, Trì Thanh chia cơm canh thành từng phần, bưng ra ngoài, phần cuối cùng giữ lại đặt ngay trước mặt Đông Phương Bất Bại, dặn dò như thường lệ: “Cơm nhanh nguội, nhớ ăn từ dưới lên.”

Đông Phương Bất Bại liếc người kia một cái, trong lòng khẳng định dưới đáy bát lại giấu món gì ngon. Nhưng y là một tiên sinh lại ở sau lưng học trò lén lén lút lút như vậy, không thấy xấu hổ sao?

Trì Thanh hao tổn tâm tư cải thiện bữa ăn cho Đông Phương Bất Bại, thế nhưng trên đời vốn có một câu ‘cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra’, mặc dù y đã vô cùng cẩn thận song đám hài đồng vẫn mò ra manh mối.

Tôn Hoằng đang nhai rau trong miệng, bất giác giật giật cái mũi. Dường như nó ngửi thấy mùi thịt ở đâu đây, có điều nó không chắc chắn nên lại khịt khịt thêm lần nữa. Đúng là mùi thịt nha! Nó nhịn không được mà buồn bực trong lòng. Trên bàn chỉ có món chay, sao lại có mùi thịt được? phát hiện Tôn Hoằng có vẻ khác thường, Trì Thanh liền hỏi: “Tôn Hoằng, làm sao vậy?”

“Tiên sinh, hình như con ngửi thấy mùi thịt.” Tôn Hoằng trả lời, cái mũi vẫn không ngừng hít loạn xung quanh.

Trì Thanh nghe vậy, chỉ thản nhiên nói: “Tôn Hoằng, mấy ngày nay có phải nương của trò không nấu thịt cho trò ăn không? Xem kìa, ngửi món gì cũng thấy như mùi thịt.”

Mấy tiểu hài tử khác nghe thế liền nhịn không được mà cười phá lên.

Tôn Hoằng lườm đám bạn của mình một cái, buồn bực gãi gãi đầu nói: “Không phải đâu, hôm qua nương đã làm thịt cho con ăn rồi, con thực sự ngửi thấy mùi thịt mà. Không tin mọi người ngửi thử xem?”

Vài hài đồng khác nghe vậy, rốt cuộc cũng bắt chước Tôn Hoằng đứng lên ngửi ngửi khắp nơi, sau đó bắt đầu nhao nhao:

“Hình như ta cũng ngửi thấy mùi thịt!”

“Đúng vậy, đúng vậy, ta cũng ngửi được mùi thịt!”

Tôn Hoằng nghe các hài đồng khác nói vậy liền xác định mình không gặp phải ảo giác, vì thế càng gấp gáp ngửi ngửi khắp nơi, quyết tìm xem mùi thịt kia xuất phát từ đâu. Trì Thanh thấy nó sắp ngửi tới mâm cơm của Đông Phương Bất Bại liền nhanh chóng bỏ đũa xuống, gõ đầu nó một cái, nói: “Đúng là đồ tham ăn, thịt cất trong trù phòng mà cũng ngửi ra được.”

Tôn Hoằng nghe vậy, hai mắt sáng rỡ, hét lên: “Tiên sinh, người thật là xấu, có thịt lại giấu không cho chúng con ăn!”

Lời này vừa nói ra, các hài đồng khác không hẹn mà cùng giả vờ đáng thương, mắt rươm rướm nhìn Trì Thanh. Tiên sinh có thịt liền cất làm của riêng không cho bọn nó ăn, thật xấu quá đi mà!

Nhìn ánh mắt đơn thuần của bọn trẻ, Trì Thanh trộm liếc về phía Đông Phương Bất Bại một cái, vừa lúc thấy người nọ không nhanh không chậm mà gắp miếng thịt kho tàu giấu dưới đáy bát, thản nhiên bỏ vào miệng.

Y chỉ có thể dở khóc dở cười. Người kia ngang nhiên như vậy là sợ hài đồng không phát hiện mùi thịt bay ra từ bát của mình hay sao?

Chỉ sợ việc này bị bọn nhóc truyền ra sẽ có người nói ra nói vào. Trì Thanh đành phải nghiêm giọng: “Thịt kia mới nấu chưa lâu, vốn dĩ tiên sinh định nấu thêm cho mềm rồi mới đem cho các trò ăn, nào ngờ các trò lại ngửi thấy trước. Ai bảo tiên sinh giấu đồ ngon không cho các trò ăn hả? Thì ra trong lòng các trò ta là người lén lút giấu diếm đồ ăn để hưởng một mình như vậy sao?” Dứt lời y liền trưng ra vẻ mặt vô cùng thất vọng, đưa ánh mắt đau thương nhìn đám hài đồng. Kì thực y đâu có giấu đồ ngon để ăn mảnh mà là giấu cho người nào đó thôi…

Hài đồng tâm tính đơn thuần, bị y làm cho mơ mơ hồ hồ như thế, tất nhiên sẽ tin là thật, vội vàng áy náy nói với Trì Thanh: “Tiên sinh, con xin lỗi.”

Trì Thanh thấy mục đích đã đạt được liền ngừng tay, ra vẻ bao dung mà nghiêm túc nói: “Các trò biết mình hiểu lầm ta là được rồi, giờ ta đi xem thịt mềm chưa, sau đó sẽ mang tới cho các trò.” Y còn chưa dứt lời, đám hài tử đã đồng loạt hoan hô.

Trì Thanh vào bếp lấy bát thịt kho tàu ra, chia đều cho đám nhóc, còn lại hai miếng đưa tới trước mặt Đông Phương, thấp giọng oán trách: “Nàng thật là…” Y giấu thịt là vì ai, vậy mà ai là người khiến y lộ tẩy trước mặt đám học trò chứ?

Đông Phương Bất Bại nghe vậy liền ngẩng đầu liếc Trì Thanh một cái, không nói tiếng nào, trong lòng âm thầm buồn bực.

Lúc trước hắn làm giáo chủ, kẻ khác muốn dâng đồ cho hắn còn phải đánh nhau sứt đầu mẻ trán đó! Nào ngờ hôm nay rơi vào cảnh nghèo túng như thế này, chỉ riêng chuyện ăn thịt cũng phải lén lút đã khiến hắn thấy xấu hổ rồi, nếu đám nhóc kia biết được, chẳng phải hắn sẽ mất hết mặt mũi sao? Hắn trước giờ đều không thích rơi vào thế bị động, đợi người ta phát giác còn không bằng cứ đường đường chính chính mà ăn, đám nhóc kia phát hiện ra thì có thể làm gì được hắn?

Ăn xong bữa trưa, đám hài đồng cảm thấy sung sướng bao nhiêu thì Trì Thanh lại đau lòng bấy nhiêu. May mà đám hài tử kia còn có một chút lương tâm, đứa nào cũng tự nhủ hôm nay trở về nhất định phải kể cho cha nương việc tiên sinh cho bọn chúng ăn thịt!

Đợi mọi người ăn xong, Trì Thanh lại thu dọn bát đũa đem xuống trù phòng tẩy rửa. Kỳì thực cho bọn nhỏ ăn chút thịt cũng không có gì quan trọng, chỉ là bọn chúng đã ăn hết số thịt để dành cho bữa tối của Đông Phương Bất Bại. Xem ra tối nay lại phải tốn công nghĩ ngợi việc ăn gì rồi.

Rửa sạch bát đũa xong xuôi, Trì Thanh lấy khăn lau khô nước rồi trở về phòng học, nhìn thấy Đông Phương Bất Bại đang ngồi tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài như mọi khi thì không khỏi bật cười. Tuy nói từ vị trí đó có thể nhìn thấy khung cảnh tươi đẹp bên ngoài, song nếu ngày nào cũng nhìn, người kia vẫn không thấy chán sao? Tiến đến trước mặt đối phương, y cúi người, mỉm cười nói: “Hôm qua mới nói với nàng, sau khi ăn nên đi đi lại lại một chút, sao bây giờ lại ngồi một chỗ rồi?”

Đông Phương thu hồi tầm mắt rồi liếc Trì Thanh một cái. Bắt gặp vẻ mặt tươi cười của đối phương, dù trong lòng không muốn động đậy nhưng hắn vẫn chậm rãi đứng lên.

Trì Thanh không ngờ người nọ lại dễ dàng bị thuyết phục như vậy, trong lòng không khỏi vui mừng, nụ cười trên mặt cũng tươi hẳn lên. Hai người đi ra sân nhỏ nhìn nhóm hài đồng lần lượt trở lại trường đang đùa giỡn trong sân. Thấy cả đám hò hét ầm ĩ khí thế ngất trời, Trì Thanh liền lên tiếng dặn dò: “Vừa mới ăn cơm xong, chạy chậm một chút, tránh cho lát nữa lại đau bụng.”

“Ha ha, ha ha a….” đám hài tử nhìn y, cười ranh mãnh, lại tiếp tục đùa giỡn như trước.

Trì Thanh bất đắc dĩ, đành mặc kệ bọn chúng, nhìn lên bầu trời xám xịt mà bình luận: “Xem sắc trời hôm nay, sợ là không lâu nữa sẽ lại có một trận mưa xuân. Tuy nói mưa xuân quý như dầu (3) nhưng mưa nhiều quá cũng gây ra không ít phiền toái.”

(3) Ở miền Bắc Trung Quốc, người ta thường nói về mưa xuân bằng câu ngạn ngữ: “Mưa xuân quý như dầu,” bởi tiết trởi mùa xuân ở miền Bắc thường khô hanh ít mưa, gây hạn hán nghiêm trọng, cho nên mỗi giọt mưa đều đáng quý.

Đông Phương Bất Bại cũng ngẩng đầu nhìn trời, mặc cho người kia nói hết chuyện trên trời dưới đất, thỉnh thoảng lại chêm vào mấy câu dặn dò như trời lạnh phải nhớ mặc thêm áo, mưa thì không được lang thang bên ngoài. Đến khi chịu không thấu nữa, hắn mới đáp lại một tiếng.

Bất tri bất giác, hai người đã ra khỏi học đường. Trì Thanh đi tới bên hồ, nhìn những nụ hoa đào chúm chím, quay đầu nói với Đông Phương Bất Bại: “Cây đào này ta đã trồng được hơn ba năm. Năm nay, hoa tàn rồi sẽ kết quả. Nếu có quả sẽ cho nàng nếm trước, được không?”

Đông Phương Bất Bại nghe vậy liền quay đầu liếc nhìn Trì Thanh một cái. Người nọ mặt mày tràn đầy ý cười, ánh mắt lấp lánh như sao mà nhìn hắn. Hắn theo bản năng định từ chối, nhưng trong đầu bỗng nhớ lại câu nói của đối phương ngày hôm qua: “nếu người ta đã không có ác ý, nàng tội gì mà không đón nhận?” Hắn nhìn cây đào, cuối cùng đáp lại một tiếng.

Trì Thanh nghe thấy, khẽ mỉm cười.

Hai người đi dạo bên hồ một chút. Đúng lúc Trì Thanh nhận thấy cũng sắp đến giờ vào học buổi chiều, đang định cùng Đông Phương Bất Bại quay về học đường, bên kia lại vang lên một tiếng gọi lảnh lót: “Tiên sinh, tiên sinh!”

Trì Thanh quay người, chỉ thấy Diệp Huy vươn tay vẫy vẫy mình, đồng thời cố hết sức chạy tới, theo sau nó có một vị phu nhân đang vội vàng lên tiếng: “Diệp Huy, con chạy chậm một chút!”

“Ai nha!” Diệp Huy quay đầu đáp ứng nhưng tốc độ vẫn không hề chậm lại. Đến khi tới trước mặt Trì Thanh, nó mới dừng chân, chỉ vào vị phu nhân và một nữ tử phía sau, dùng vẻ mặt giống như đi dâng báu vật mà nói: “Tiên sinh, nương và tỷ tỷ của con mang theo một ít trứng tới đây.” Nói đoạn nó quay đầu nhìn lại, thấy nương mình đang chậm chạp bước tới thì liền chạy tới kéo người qua đây.

Trì Thanh khẽ gật đầu, nho nhã cười nói: “Diệp phu nhân, Diệp cô nương.”

“Chào Trì tiên sinh.” Phụ nhân cười đáp, nữ tử kế bên nghe vậy cũng cúi đầu chào khẽ: “Trì tiên sinh.”

Phụ nhân thấy thế liền lấy chiếc giỏ trên tay xuống, đưa cho Trì Thanh: “Diệp Huy nhà ta trước giờ đều ăn cơm trưa ở học đường, đã làm phiền tiên sinh không ít, vừa lúc trong nhà có mấy con gà đẻ được vài quả trứng, ta liền mang đến biếu tiên sinh.”

Trì Thanh nhìn Diệp Huy một cái, cuối cùng quyết định chừa lại chút mặt mũi cho nó, cười cười tiếp nhận giỏ trứng trong tay Diệp phu nhân, đáp lời: “Ở học đường, Diệp Huy cũng tương đối ngoan ngoãn nghe lời, lúc ăn cơm trưa cũng không có gì phiền toái.” Trọng điểm của lời này chính là hai chữ “tương đối” kia. Kì thực Diệp Huy cũng tương đối ngoan ngoãn, chỉ là ở trong trường nó lại là đứa nghịch nhất mà thôi.

Diệp phu nhân nghe vậy liền cười nói: “Tính cách nhi tử nhà mình thế nào, người làm mẫu thân như ta đương nhiên biết rõ, tiên sinh không cần phải nói tốt cho nó đâu.”

Đông Phương Bất Bại đứng bên cạnh nhàm chán nhìn vị phu nhân cùng nữ tử bên cạnh bà kia, liền nói với Trì Thanh: “Ta về học đường trước.” Dứt lời, hắn liền lập tức quay người rời đi.

Diệp phu nhân nghe vậy, ánh mắt không chút kiêng nể nhìn về phía Đông Phương Bất Bại, cất tiếng dò hỏi: “Trì tiên sinh, chẳng hay vị cô nương này là…?

Câu hỏi này của Diệp phu nhân, Trì Thanh đã nghĩ ra cách đối phó từ lâu, chỉ là lúc nói ra, mặt không khỏi lộ vẻ ngượng ngùng, cũng không biết nếu người kia nghe được có vạch trần hoặc nổi giận với y hay không…

“Nàng quý danh Đông Phương, là người cùng tiểu sinh có chỉ phúc vi hôn, cũng chính là thê tử chưa qua cửa (4) của tiểu sinh.”

(4) Thê tử chưa qua cửa: thê tử đã đính ước nhưng chưa thành thân.

Chú thích của Đậu Đậu: Mưa xuân quý như dầu (3):

Theo baike thì câu nói này có hai xuất xứ.

Một là trích trong quyển 1 của Cảnh Đức Truyền Đăng lục, tác phẩm lịch sử cổ nhất của Thiền tông Trung Quốc, biên soạn vào đời nhà Tống.

Xuất xứ thứ hai có liên quan đến một nhân vật thời nhà Minh tên Giải Tấn (1369 – 1415). Ông từng làm Tham Nghị Giao Chỉ (Có ai nhớ ba cái tên Giao Chỉ, Cửu Chân, Nhật Nam không?) nổi tiếng vì nói lời ngay thẳng lợi nước lợi dân nhưng lại phật ý Minh Thái Tông nên bị xử chết. Từ nhỏ Giải Tấn đã thông minh lanh lợi, giỏi làm thơ, tranh luận. Có một lần cậu bé Giải Tấn đi dưới mưa bị vấp ngã, người qua đường thấy thế xúm vào cười nhạo, cậu cất giọng thong dong đọc một bài thơ: “Xuân vũ quý như du, hạ đắc mãn nhai lưu. Điệt đảo giải học sĩ, tiếu tử nhất quần ngưu”. Tạm dịch là: “Mưa xuân quý như dầu, rơi xuống đầy mặt đường, làm Giải học sĩ bị ngã, một đám trâu liền cười nhạo.”

ß học sĩ là một chức quan về văn học thời xưa.

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *