Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 2: Tắm rửa dâng hương

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 2: Tắm rửa dâng hương

Edit: Lam Yên

Beta: Đậu Đậu

Tuy phòng tắm đã ở trước mặt nhưng Chu Gia Ngư vẫn có chút không dám tin tưởng. Cậu không khỏi đỏ mặt, ngập ngừng nói: “Anh… Anh Lâm…”

Lâm Trục Thủy nói: “Đi vào.”

***

Chu Gia Ngư nuốt một ngụm nước bọt, chậm rì rì đi tới phía trước bàn.

Chiếc đồng hồ quả quýt kia nằm trên bàn. Mặt kính thủy tinh đã vỡ thành từng mảnh, có lẽ từng bị người ta vô ý làm rơi xuống đất. Dây đeo chế tác từ kim loại nhưng thoạt nhìn tương đối mới, hẳn là đã từng được thay rồi.

Chu Gia Ngư nhìn thật kĩ, thế nhưng lại chẳng thể nhìn ra cái gì. Trong lúc cậu đang khổ não, Sái Bát ở trong đầu lại đột nhiên nhảy ra, ra sức đạp đạp lên con rùa dưới chân. Con rùa mà Chu Gia Ngư vốn tưởng rằng chỉ còn cái mai vậy mà chậm rãi thò ra một cái đầu… Trước mắt Chu Gia Ngư lập tức hiện ra một vài hình ảnh vụn vặt.

Những hình ảnh đứt quãng này chắp vá thành một hí tử (1) thời Dân quốc (2) khi còn sống. Chu Gia Ngư nhìn mà hoa cả mắt. Cuối cùng, khi những ảo ảnh này biến lại thành bóng tối vô tận, trên người của cậu liền toát ra một lớp mồ hôi lạnh, ngay cả sắc mặt cũng trắng đi vài phần.

(1) Hí tử: những người đóng hí kịch – một loại nghệ thuật tuồng sân khấu Trung Hoa. Trong khi diễn, nam có thể diễn vai nữ.

(2) Thời Dân quốc: 1912 – 1949.

Thẩm Nhất Cùng thấy Chu Gia Ngư đứng ở nơi đó không nói lời nào, còn tưởng rằng tên kia chẳng nhìn thấy thứ gì, trong lòng thầm nhủ tại sao thầy mình lại quan tâm một tên bịp bợm như thế? Đương nhiên lời này hắn chỉ để trong lòng chứ hoàn toàn không dám nói ra trước mặt Lâm Trục Thủy.

“Nhìn ra cái gì rồi?” Giọng nói nhàn nhạt không đổi của Lâm Trục Thủy vang lên, gọi thần trí đang phiêu du của Chu Gia Ngư trở về.

Chu Gia Ngư vươn tay gạt đi mồ hôi lạnh trên mặt mình, trầm giọng nói: “Thấy một người đàn ông.”

Thẩm Nhất Cùng đứng ở bên cạnh nghe vậy liền nhíu mày, lòng nghĩ tại sao có thể là đàn ông? Hắn và Thẩm Nhị Bạch đều cảm nhận được âm khí đàn bà trên chiếc đồng hồ quả quýt kia.

Trong môn phong thuỷ, phân biệt âm dương là kĩ năng căn bản nhất. Vạn vật đều phân ra âm dương, người cũng vậy, mà đất cũng vậy. Nữ là âm, nam là dương, mặt Bắc là âm, mặt Nam là dương. Những địa danh như Giang Âm, Lạc Dương ở Trung Quốc đều là chỉ vị trí địa lí. Nếu như ngay cả âm dương bọn họ cũng không phân biệt được, vậy còn học phong thuỷ cái gì nữa?

Vẻ mặt của Thẩm Nhị Bạch và Thẩm Nhất Cùng đều không khác nhau là mấy, hiển nhiên cực kì phản đối ý kiến của Chu Gia Ngư. Nếu như không phải là ngại thầy mình ở đây, e rằng bọn họ đã sớm xông lên tranh cãi với Chu Gia Ngư rồi.

Lâm Trục Thủy nghe xong cũng không nói là đúng hay sai. Tựa hồ hoàn toàn hiểu rõ những tâm tư trong lòng người khác, hắn mở miệng hỏi: “Nhất Cùng, con cảm thấy không đúng sao?”

Thẩm Nhất Cùng hơi do dự, cuối cùng vẫn đáp: “Thưa thầy, trên đồng hồ quả quýt đích thực có âm khí của phụ nữ bám vào mà.”

Lâm Trục Thủy không nói gì.

Thẩm Nhị Bạch cũng gật đầu phụ họa theo: “Đúng thế, hơn nữa âm khí rất nặng, hẳn là bệnh chết, mà oán niệm trước khi chết cũng không nhẹ.”

Sau khi nghe Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch trả lời, gương mặt vốn chẳng có vẻ gì của Lâm Trục Thủy nháy mắt trở nên lạnh như băng. Hắn nói: “Tôi dạy các cậu suốt năm năm trời mà các cậu chỉ học được có vậy thôi sao?”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch lập tức đỏ mặt.

“Chu Gia Ngư, cậu nói xem.” Giọng nói của Lâm Trục Thủy vẫn lạnh như trước.

Chu Gia Ngư bị vẻ dọa người của Lâm Trục Thủy khiến cho nơm nớp lo sợ. Cậu thậm chí còn cảm thấy hơi lạnh lạnh. Ánh mắt hung tợn của Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch bắn sang, vẻ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Chu Gia Ngư: “…”

“Thầy bảo anh nói kìa!” Quan hệ vốn nhờ phúc đồ ăn ngon mà hơi hơi hòa hoãn một lần nữa lại rơi vào tình trạng đóng băng. Lời nói kia của Thẩm Nhất Cùng gần như là nghiến răng nghiến lợi thốt ra.

Cũng đúng thôi. Đã học với Lâm Trục Thủy nhiều năm như vậy mà lại bị một tên bịp bợm phẩm hạnh thối nát kia đột nhiên xuất hiện đè đầu cưỡi cổ, ai mà không tức cho được?

Chu Gia Ngư thậm chí còn có một sự hoài nghi vô cùng mãnh liệt rằng, nếu không phải có Lâm Trục Thủy ở đây, hai tên Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch này sẽ lập tức xông tới xé nhỏ cậu ra mà ăn thịt.

“Chủ nhân của chiếc đồng hồ này nhất định là một người đàn ông. . .” Chu Gia Ngư chỉ có thể giải thích: “Hẳn là một người diễn hí khúc. Tôi cũng chỉ có thể cảm nhận được như vậy thôi…” Kì thực cậu còn từ chỗ Sái Bát mà thấy được vài cảnh tượng khác, nhưng xét theo bầu không khí ngưng trọng hiện giờ, cậu do dự một chút, cuối cùng vẫn không nói ra.

“Âm khí cũng không phải phụ nữ mới có.” Lâm Trục Thủy vươn tay nắm chặt lấy cái đồng hồ quả quýt, lãnh đạm nói: “Các cậu thật sự nghĩ có chuyện dễ dàng như vậy sao?”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều ngậm miệng, ngoan ngoãn nghe dạy dỗ.

“Chủ nhân của chiếc đồng hồ quả quýt này tên là Nhậm Tử Tú, một trong những diễn viên kịch nổi tiếng thời Dân quốc.” Ngón tay lần mò mặt ngoài của chiếc đồng hồ, Lâm Trục Thủy tiếp tục nói: “Anh ta từ nhỏ đã quen diễn vai “thanh y” (3), trong cuộc sống hàng ngày cũng thích dùng trang phục phụ nữ để xuất hiện trước mặt mọi người.”

(3) Thanh y, hay còn gọi là chánh đán, vai diễn nhân vật nữ trong tạp kịch thời Nguyên, bên mình gọi là kép chính.

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều hơi sửng sốt, tựa hồ không ngờ rằng chuyện lại như vậy.

“Trên đồng hồ quả quýt thật sự có âm khí, có điều âm khí này suy cho cùng đến từ đâu, cho các cậu nói, sợ rằng sẽ chẳng nói được cái gì.” Lâm Trục Thủy lạnh lùng nói tiếp: “Với cái bộ dạng này mà tháng sau còn muốn đi góp vui, không sợ làm mất mặt của Lâm Trục Thủy này sao?”

Nói xong lời này, hắn liền tiện tay thu lại chiếc đồng hồ quả quýt, xoay người rời đi.

Lưu lại Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch với bộ mặt ủ rũ.

Thấy tình hình này, Chu Gia Ngư liền lặng lẽ xoay người muốn chuồn êm, kết quả còn chưa lên lầu đã bị Thẩm Nhất Cùng mạnh mẽ níu lấy từ phía sau.

“Người anh em, đi đâu vậy hả?” Thẩm Nhất Cùng nhe răng cười: “Không cùng chúng tôi tám vài câu à?”

Chu Gia Ngư: “…” Có thể thu lại mấy cái răng kia không? Áp sát như vậy khiến tôi nghĩ cậu đang muốn cắn tôi vài miếng đấy.

Chu Gia Ngư chạy trốn bất thành bị người kéo trở về phòng khách, ném lên trên ghế sô pha.

Hai kẻ bị Lâm Trục Thủy phê bình lập tức xông tới, một trái một phải đem Chu Gia Ngư kẹp ở giữa, nói: “Chu Gia Ngư, rốt cuộc thì anh làm cách nào nhìn ra được?”

Chu Gia Ngư kinh sợ co thành một cục, nhỏ giọng nói: “Nhìn ra cái gì cơ?”

Thẩm Nhất Cùng vỗ mạnh lên bàn: “Đương nhiên là làm thế nào thấy được chủ nhân của cái đồng hồ quả quýt kia là đàn ông.”

Chu Gia Ngư: “… Tôi đoán.”

Thẩm Nhất Cùng cười nhạt: “Ah? Anh đoán như nào?”

Chu Gia Ngư nói: “Đồng hồ cho thấy rõ ràng người dùng nó là nam, có người phụ nữ nào lại đi dùng cái đồng hồ lớn như vậy…”

Thẩm Nhất Cùng: “…”

Thẩm Nhị Bạch: “…”

Chu Gia Ngư bịa thêm: “Hơn nữa bên trái nắp đồng hồ không phải có khắc hai chữ Chương Du sao? Các cậu không biết Chương Du là tên cửa hiệu của Nhậm Tử Tú sao? Tôi căn cứ vào những gợi ý này mà đoán thôi…”

Hai người bên cạnh rơi vào trầm mặc.

Chu Gia Ngư nhỏ giọng nói: “Cho nên tôi thực sự chỉ suy đoán thôi…” Trên thực tế sau khi Lâm Trục Thủy nói ra cái họ Nhậm kia, Chu Gia Ngư mới biết thân phận của chủ nhân chiếc đồng hồ ấy. Vừa vặn cậu có một người bạn là dân mê hí kịch, cho nên cũng biết một chút chuyện về phương diện này. Chủ nhân Nhậm Tử Tú của nó là thanh y nổi tiếng ở thời điểm đó, người tiếp xúc với kinh kịch (4) đều sẽ biết đến.

(4) Kinh kịch (京劇/京剧) hay kinh hí (京戲/京戏): là một thể loại ca kịch của Trung Quốc hình thành và phát triển mạnh tại Bắc Kinh vào thời vua Càn Long của vương triều nhà Thanh. Từ thời nhà Đường trở về trước, nghệ thuật diễn tuồng sân khấu được gọi là hí kịch.

Thẩm Nhị Bạch an tĩnh một lúc lâu mới sâu kín nói: “Trách không được anh có thể làm một tên lừa gạt.”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng thở dài một tiếng rồi đứng lên xoay người đi. Thẩm Nhị Bạch đi theo phía sau hắn, bóng lưng của hai người thoạt nhìn có chút tang thương.

Để lại Chu Gia Ngư một mình ngồi trên ghế sô pha mà dở khóc dở cười.

Kì thực sau khi sống lại trong thân xác này, cậu vẫn có chút mơ hồ, thậm chí không thể xác định thế giới hiện tại có cùng là một cái với thế giới mà mình đã chết đi hay không. Cho tới hôm nay nghe được cái tên tương đối quen thuộc là Nhậm Tử Tú từ miệng Lâm Trục Thủy, cậu mới có thể xác định chuyện này, đồng thời phát hiện mình thực sự đã trùng sinh. Chu Gia Ngư ngồi yên trên ghế sô pha, miên man suy nghĩ.

Sái Bát ở trong đầu liền lên tiếng: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”

Chu Gia Ngư đáp: “Tao đang nghĩ tới thân thể trước khi chết của mình.”

Sái Bát nói: “Dĩ nhiên là chết rồi, nếu không… tôi sao có thể triệu hồi được linh hồn nhỏ bé của cậu.”

Chu Gia Ngư cười khổ một tiếng, thở dài: “Cũng đúng…” May mà cậu là một người cô đơn, cha mẹ mất sớm, từ nhỏ được bà nội nuôi nấng. Mấy năm trước bà nội mắc bệnh qua đời, cậu liền coi như triệt để không còn ai để mong nhớ, triệt để biến thành một thân một mình. Hơn nữa thảm nhất là lần này cậu bị tai nạn xe mà chết, không biết lại phải làm phiền ai giúp cậu lo liệu hậu sự đây.

“Thôi cố gắng lên. Đợi đến lúc cứu được Lâm Trục Thủy rồi, cậu muốn làm gì cũng chẳng ai ngăn cản nữa.” Sái Bát nói.

Chu Gia Ngư nghĩ dường như cũng chỉ có thể làm như vậy.

Đả kích nghiêm trọng lúc ban ngày khiến hai tên Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều buồn bực ủ rũ.

Bởi vì được Sái Bát buff bàn tay vàng mà thương tổn tới hai người kia, Chu Gia Ngư cũng có chút áy náy trong lòng, vì vậy dùng nguyên liệu vừa được đưa tới hôm nay làm thành một bữa tiệc lớn.

Thẩm Nhất Cùng “tâm sự đầy mình”, vừa ăn sườn dê nướng Chu Gia Như làm vừa khen: “Kêu bọn họ đưa thịt dê tới quả nhiên là quyết định sáng suốt, tôi nghĩ thế nào anh cũng biết làm.” Thịt dê nướng này bề mặt cháy vàng, độ lửa vừa khéo, cắn một cái, nước thịt ứa ra ngào ngạt. Thịt dê non vốn không nặng mùi lắm, ướp với gia vị xong thì chỉ còn lại mùi thịt thơm ngon.

Chu Gia Ngư hiếu kì nói: “Trước khi tôi tới đây, mỗi ngày các cậu đều ăn mì à?”

Thẩm Nhất Cùng sắc mặt khó coi nói: “Đúng, còn có cơm rang nữa.”

Chu Gia Ngư hỏi: “Ở chỗ này không thể gọi đồ ăn bên ngoài sao?”

Thẩm Nhất Cùng nói: “À không. Thầy bảo chúng tôi nên ít ăn mấy thứ bên ngoài.”

Chu Gia Ngư “ồ” một tiếng, xem như đã hiểu rõ vì sao mỗi lần nhắc tới chuyện nấu cơm, vẻ mặt của bọn họ đều là cái dạng thâm cừu đại hận.

Thẩm Nhị Bạch không nghĩ thoáng được như Thẩm Nhất Cùng, sau khi trải qua chuyện lúc ban ngày, sắc mặt vẫn luôn âm u. Chu Gia Ngư biết lấy thân phận của mình bây giờ để hỏi thì dường như không hợp cho lắm, thế nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được mà nhỏ giọng nói: “Chuyện tháng sau mà anh ta nói tới rốt cuộc là cái gì thế?”

Thẩm Nhất Cùng gặm sườn dê nướng, nhồm nhoàm nói: “Là đại sự của giới phong thủy.”

Chu Gia Ngư hỏi: “Đại sự…?”

Thẩm Nhất Cùng nhíu nhíu mày, tựa hồ đang do dự có nên giải thích cặn kẽ chuyện này cho Chu Gia Ngư nghe hay không, thế nhưng Thẩm Nhị Bạch lại cười lạnh nói: “Thi đấu trong giới phong thủy, ông anh hỏi thăm làm gì? Chẳng lẽ định đi lừa gạt vài em gái về sao?”

Chu Gia Ngư lộ vẻ ra mặt bất đắc dĩ. Thân phận tên lừa gạt này của cậu e rằng không thể xóa bỏ trong một sớm một chiều được. Có điều giới phong thủy mà cũng có thi đấu? Nghe cũng gay cấn nhỉ…

Thẩm Nhất Cùng thả cái xương sườn dê xuống, liếm liếm nốt nước thịt dính trên ngón tay, than thở: “Chuyện này chẳng có quan hệ gì với anh đâu, biết nhiều cũng không hẳn đã là chuyện tốt.”

Chu Gia Ngư chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Mặc dù trùng sinh ở cùng một thế giới, Chu Gia Ngư lại phát hiện nơi mình sống lại và nơi mà mình từng sống quả thực giống như hai thứ nguyên hoàn toàn khác biệt. Mấy chuyện trên trời dưới đất mà Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đề cập tới, cậu cũng chỉ có thể nửa hiểu nửa không. Phong thủy huyền học đối với người mới nhập môn như Chu Gia Ngư mà nói thật sự là một môn học quá mức sâu xa.

Bởi vì chuyện Lâm Trục Thủy, mấy ngày tiếp theo, tâm tình của Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều có vẻ không được tốt. Chu Gia Ngư thấy trong tay Thẩm Nhất Cùng có thêm một cái la bàn tạo hình cổ xưa, ngày ngày ở trong phòng khách mà lẩm bà lẩm bẩm. Nếu không phải Chu Gia Ngư từng sống lại một lần, chỉ e sẽ thực sự cho rằng đầu óc Thẩm Nhất Cùng có vấn đề.

Bầu không khí cứ bị đè nén như vậy chừng bốn năm ngày, cho tới một buổi chiều rực rỡ ánh mặt trời, Lâm Trục Thủy xuất hiện.

Thời tiết này oi bức, thế nhưng hắn đi từ bên ngoài vào mà dường như một giọt mồ hôi cũng không có, lại thêm dáng vẻ nhắm mắt lại không nói lời nào, quả thực giống như một pho tượng bằng băng đang tản ra khí lạnh.

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch ngoan ngoãn ngồi trên sô pha, hệt như mấy học sinh tiểu học gặp thầy chủ nhiệm. Chu Gia Ngư mới vừa từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy một màn này thì lặng lẽ xoay người, không định tham gia.

Nào ngờ cậu còn chưa lẩn được mấy bước, lỗ tai liền truyền tới một giọng nói không mặn không nhạt: “Qua đây.”

Chu Gia Ngư cứng đờ cả người, chậm rãi quay qua, đưa tay chỉ chỉ chính mình, kinh sợ hỏi: “Tôi sao?”

Lâm Trục Thủy mặt không đổi sắc mà gật đầu.

Chu Gia Ngư đóng băng tại chỗ, chật vật xoay người, chật vật xuống cầu thang, y như một đứa trẻ mắc bệnh bại liệt. Thảm nhất là lúc xuống đến chân cầu thang, thiếu chút nữa thì lảo đảo té lộn mèo một cái.

Thẩm Nhất Cùng cúi đầu, lấy tay khẽ che miệng lại. Không thể nghi ngờ, nếu không phải bởi vì có Lâm Trục Thủy ở đây, e rằng hắn đã cười phá lên rồi.

Chu Gia Ngư ủ rũ cúi đầu đi tới trước mặt Lâm Trục Thủy, nhỏ giọng nói một câu: “Chào anh.”

Vẻ mặt Lâm Trục Thủy chẳng có gì thay đổi, môi mỏng khẽ động, cuối cùng nói ra một câu làm cho tất cả mọi người đều sững sỡ: “Tháng sau, cậu đi.”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều lộ ra một vẻ khiếp sợ giống như vừa bị sét đánh.

Chu Gia Ngư trợn tròn đôi mắt hoa đào, không dám tin mà hỏi lại: “Tôi?”

Lâm Trục Thủy đáp: “Ừm.”

Trong khoảnh khắc, Chu Gia Ngư bị hai luồng ánh mắt chằm chằm nhìn thẳng. Nếu như nói lúc trước Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch chỉ có suy nghĩ muốn xẻ cậu ra mà ăn thịt thì bây giờ, hai người kia hiển nhiên là muốn đem loại ý nghĩ này ra thực hiện.

Chu Gia Ngư quả thực muốn khóc thét lên. Cậu tuyệt vọng nói: “Nhưng mà…  nhưng mà thầy Lâm à, tôi cái gì cũng không biết, cái gì cũng không biết…”

Lâm Trục Thủy thản nhiên nói: “Không cần cậu phải biết.” Nghề phong thủy này, cho dù là tay già đời tu tập mấy chục năm cũng chẳng đấu lại được với người mới nhưng có thiên phú. Thế gian vốn không phải mọi chuyện đều công bằng, trong phong thủy thì càng đặc biệt rõ rệt.

Chu Gia Ngư còn muốn cãi lại, thế nhưng nhìn vẻ mặt của Lâm Trục Thủy, lời chỉ có thể chực trong cổ họng, không cách nào nói ra khỏi miệng.

Lâm Trục Thủy nói: “Nhất Cùng, đêm mai con đưa cậu ta tới chỗ thầy một chuyến.”

Thẩm Nhất Cùng tuy rằng tức giận đến mức mắt đỏ lên, lảo đảo thở hổn hển giống như trâu chọi, thế nhưng nghe Lâm Trục Thủy dặn dò liền ngoan ngoãn vâng vâng dạ dạ, không dám lên tiếng phản bác.

Nói xong lời này, Lâm Trục Thủy xoay người rời đi, để lại gian nhà vắng vẻ.

Chu Gia Ngư liếc mắt nhìn Thẩm Nhất Cùng một cái, không dám lên tiếng, xoay người chạy đi. Vừa mới vào phòng, cậu đã nghe thấy Thẩm Nhất Cùng ở bên ngoài đập cửa thùng thùng, cả giận nói: “Chu Gia Ngư, tên bịp bợm đáng chết nhà anh, rốt cuộc thì anh đã cho thầy uống mê hồn thuốc lú gì…”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Anh có bản lĩnh dụ dỗ thầy thì cũng có bản lĩnh mở cửa ra đi! Chu Gia Ngư, anh đừng có trốn chui trốn lủi bên trong thế!”

Chu Gia Ngư nghe mấy lời kịch này, không khỏi cảm thấy quen tai.

Thẩm Nhất Cùng tựa hồ cũng phát hiện có chỗ nào đó không đúng lắm, trầm mặc một lát mới ở bên ngoài sâu kín nói một câu câu: “Anh đi ra, chúng ta từ từ nói chuyện.”

Chu Gia Ngư nói: “Tôi thực sự không hề làm gì cả! Tôi vô tội!”

Thẩm Nhất Cùng thờ ơ: “Ồ~”

Chu Gia Ngư nói: “Cậu phải tin tôi!”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Tôi tin anh… thì đúng là có quỷ!”

Vì vậy lại là một trận cãi nhau ỏm tỏi, cuối cùng Chu Gia Ngư không còn sức lực gì nữa, ngồi ở trên giường rên hừ hừ: “Tôi thực sự làm cái gì, cậu ngày nào cũng ở đây mà còn không biết sao?”

Thẩm Nhất Cùng hiểu rõ, thế nhưng vẫn cảm thấy bực bội. Cuộc tranh tài này bốn năm mới tổ chức một lần, lần trước là Triêu Tam đi, lần này vốn nên là Mộ Tứ, kết quả Mộ Tứ đi công chuyện không về được… Hắn và Thẩm Nhị Bạch đều nghĩ thầy sẽ chọn một trong hai người bọn họ, nào ngờ đột nhiên lại nhảy ra một tên Chu Gia Ngư.

Cuối cùng Thẩm Nhất Cùng tức giận rời đi.

Chu Gia Ngư hỏi Sái Bát, rằng Lâm Trục Thủy coi trọng mình ở chỗ nào. Sái Bát nói: “Chắc coi trọng thứ trong đầu cậu là tôi đó.”

Chu Gia Ngư nói: “À, thì ra là coi trọng Sái Bát của tao à ~” Nói xong câu đó, Chu Gia Ngư cảm thấy dường như có chỗ nào nào không đúng lắm, nghĩ một hồi mới thấy bậy (5), đành tuyệt vọng nói: “Mày không thể đổi cái tên đi sao?”

(5) Nghĩ một hồi mới thấy bậy: Đã chú thích ở chương 1 – “Sái Bát” đồng âm với “con ciu”.

Sái Bát đáp: “Không thể. Gia tộc của bọn tôi đều họ Sái, tôi là lão Bát.”

Chu Gia Ngư: “…” May mà nhà ngươi không phải họ Vương (6).

(6) Vương Bát = con rùa, đồ khốn.

Dưới lầu, hai người mà Chu Gia Ngư vất vả lắm mới có thể dùng thức ăn để kéo gần quan hệ, một lần nữa trở nên cứng rắn giống như vỏ con rùa đen dưới chân Sái Bát.

Buổi tối lúc cậu xuống lầu làm cơm, Thẩm Nhất Cùng cười lạnh gõ bàn một cái, nói: “Chu Gia Ngư, tôi không còn muốn ăn thức ăn anh làm nữa.”

Thẩm Nhị Bạch nói: “Không sao, nó không ăn, tôi ăn.”

Thẩm Nhất Cùng: “…”

Chu Gia Ngư cảm thấy mình thật sự là nằm không cũng trúng đạn, thậm chí âm thầm hoài nghi có phải Lâm Trục Thủy cố ý làm cho Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch ghét cậu hay không. Nhưng nói thật, Lâm Trục Thủy hoàn toàn chẳng có động cơ gì để làm như vậy. Nếu muốn tưới xi măng cậu thì cũng chỉ cần nói một câu là được.

Tuy là ngoài miệng nói không ăn nhưng cơ thể của Thẩm Nhất Cùng vẫn rất thành thực. Chu Gia Ngư cũng không muốn làm mối quan hệ với bọn họ trở nên quá căng thẳng, vì thế liền dỗ Thẩm Nhất Cùng qua bàn ăn cơm giống như dỗ một đứa con nít.

Xét từ bề ngoài mà phán đoán, Chu Gia Ngư nghĩ Thẩm Nhất Cùng hẳn là mới chỉ mười bảy mười tám tuổi, là một đứa trẻ không lớn không nhỏ, sau quen hơn rồi mới biết suy đoán của mình cũng không sai là mấy. Lúc hai người lần đầu gặp nhau, Thẩm Nhất Cùng hơn nửa năm nữa mới tròn mười tám.

Trẻ con ấy à, dỗ dành là được, Chu Gia Ngư cũng không suy nghĩ nhiều làm gì. Thế nhưng cậu thật sự không hiểu nổi vì sao Lâm Trục Thủy lại chọn mình đi tham gia tranh tài gì gì đó, trong khi cậu bây giờ ngay cả Đông Tây Nam Bắc cũng phải dựa vào la bàn để phân biệt.

Trước khi rời đi, Lâm Trục Thủy có nói một câu, dặn Thẩm Nhất Cùng đêm mai đưa Chu Gia Ngư tới chỗ ở của mình. Chu Gia Ngư không đặt lời này ở trong lòng nhưng Thẩm Nhất Cùng lại nhớ rất rõ ràng.

Vì vậy chạng vạng ngày hôm sau, Thẩm Nhất Cùng lôi Chu Gia Ngư ra khỏi nhà, nói: “Thầy bảo tôi hôm nay đưa anh qua đó, đi thôi.”

Chu Gia Ngư lo sợ bất an, cảm giác mình giống như con heo bị lôi đi giết thịt.

Thẩm Nhất Cùng mang theo Chu Gia Ngư rời khỏi căn nhà gỗ ba tầng của bọn họ. Đây cũng là lần đầu tiên sau khi tới nơi này, Chu Gia Ngư có thể nhìn ngắm kĩ cảnh sắc chung quanh một chút — lúc trước đều là bị tha ra kéo vào.

Phong cảnh trong vườn thực sự rất đẹp, cho dù là một kẻ mù tịt về phong thủy như Chu Gia Ngư cũng cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Vòng qua đám tùng bách xanh um rậm rạp, Thẩm Nhất Cùng mang theo Chu Gia Ngư đi tới một căn nhà nhỏ có hàng rào vây quanh, trong vườn trồng toàn trúc, bên dưới rừng trúc còn có một dòng suối chảy róc rách, len lỏi xuyên qua.

Chu Gia Ngư bất an hỏi: “Thẩm Nhất Cùng, cậu nói xem anh ta kêu cậu dẫn tôi đến đây làm gì vậy?”

Thẩm Nhất Cùng tức giận nói: “Tôi đâu có biết! Nói không chừng là thấy anh chướng mắt nên muốn đánh cho một trận đấy!”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhất Cùng hiển nhiên còn canh cánh trong lòng chuyện Lâm Trục Thủy chọn Chu Gia Ngư, lẩm bẩm nói: “Cái gì cũng không biết thật là tốt. Nếu như thầy chọn tôi, đừng nói đánh tôi một trận, cho dù đánh chết, tôi cũng cam tâm tình nguyện.”

Chu Gia Ngư thầm nghĩ may mà Lâm Trục Thủy không phải người bán hàng đa cấp, bằng không… Thẩm Nhất Cùng nhất định chính là cái loại sinh viên đại học lừa gạt thân thích đi vào con đường tội lỗi.

Sau khi hai người đi vào rừng trúc, vượt qua con đường nhỏ trải đá, Chu Gia Ngư liền thấy một căn nhà nhỏ kiến trúc cổ xưa thấp thoáng trong rừng, cầu thang đi xuống cũng làm bằng gỗ, thoạt nhìn đã nhuốm màu năm tháng nhưng không hề có cảm giác cũ kĩ. Thẩm Nhất Cùng gõ cửa một cái, gọi: “Thầy ơi!”

“Vào đi.” Giọng Lâm Trục Thủy từ xa xa truyền đến.

Thẩm Nhất Cùng đẩy cánh cửa gỗ ra, mang theo Chu Gia Ngư đi vào phòng.

Bên trong phòng vô cùng rộng rãi, mặc dù không mở đèn nhưng vẫn rất sáng sủa. Cũng không biết có phải là do ảo giác hay không, Chu Gia Ngư luôn cảm thấy trong phòng lành lạnh, đặc biệt là sàn nhà dưới chân giống như toát ra từng đợt từng đợt khí lạnh, chỉ đứng một lát đã cảm thấy cả người rét run.

Lâm Trục Thủy chậm rãi đi ra từ sau nhà, trên tay còn dính nước, đang dùng khăn mặt kĩ càng lau khô. Hắn nói với Thẩm Nhất Cùng: “Về đi.”

Thẩm Nhất Cùng gật đầu, xoay người rời đi. Chu Gia Ngư nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt đầy lưu luyến. Cho đến khi tiếng đóng cửa vang lên, cậu mới run giọng gọi một tiếng: “Anh Lâm.”

Lâm Trục Thủy ngồi vào chỗ của mình ở đối diện với Chu Gia Ngư, thuận tay để khăn mặt lên bàn, giọng nói vẫn nhàn nhạt không khác gì mấy so với ngày thường: “Chu Gia Ngư?”

Chu Gia Ngư đáp: “Vâng?”

Lâm Trục Thủy nói: “Tôi căn bản không có ý định lưu lại cho cậu một mạng.”

Chu Gia Ngư hóa đá.

Lâm Trục Thủy nói tiếp: “Cậu làm ra những chuyện kia, đủ để chết trên trăm ngàn lần.”

Chu Gia Ngư không phản bác được, bởi vì điều Lâm Trục Thủy nói là hoàn toàn đúng. Sau khi Sái Bát cho Chu Gia Ngư xem kí ức của chủ cũ thân xác này, ngay cả Chu Gia Ngư cũng cảm thấy gã ta thật đáng chết.

Lâm Trục Thủy nói: “Nhưng nếu cậu có thể thấy được thụy khí (7), có duyên với nghề phong thủy này, tôi tha cho cậu một mạng.”

(7) Thụy khí: khí may mắn, tốt cho sức khỏe. Trong Chương 1 Chu Gia Ngư nhìn thấy tơ nhện đó.

Chu Gia Ngư khó khăn đáp: “Cảm ơn anh.”

Lâm Trục Thủy đứng lên: “Đi cùng tôi.”

Lúc này, khi tới gần Lâm Trục Thủy, Chu Gia Ngư mới phát hiện người nọ vậy mà cao hơn mình nửa cái đầu. Lúc trước cậu còn cảm thấy Lâm Trục Thủy đẹp như một món đồ bằng ngọc nhỏ nhắn tinh xảo, hiện tại xem ra, cậu mới chính là người nhỏ nhắn…

Thời điểm đi về phía trước, Chu Gia Ngư bất an hỏi Sái Bát: “Mày nói xem, nếu Lâm Trục Thủy muốn giết tao thì phải làm sao bây giờ?”

Sái Bát nói: “Sẽ không đâu. Tôi tính rồi, hôm nay cậu nhất định sẽ không chết.”

Chu Gia Ngư hỏi lại: “Thật không?”

Sái Bát đáp: “Thật.”

Vừa mới thở phào một cái, cậu liền thấy Lâm Trục Thủy dừng lại, đẩy cánh cửa trước mặt ra.

Sau cửa là khí nóng quay cuồng. Lúc này Chu Gia Ngư mới phát hiện đây là phòng tắm, trong phòng có một cái bồn tắm lớn làm bằng đá chứa nước nóng hôi hổi, trong không khí tản ra một vị thuốc đông y kì quái.

Tuy phòng tắm đã ở trước mặt nhưng Chu Gia Ngư vẫn có chút không dám tin tưởng. Cậu không khỏi đỏ mặt, ngập ngừng nói: “Anh… Anh Lâm…”

Lâm Trục Thủy nói: “Đi vào.”

Chu Gia Ngư hỏi: “Đi… đi vào?”

Lâm Trục Thủy nói: “Khăn tắm ở bên cạnh. Ngâm trong này một giờ đồng hồ. Không được ngại nóng, bằng không… chịu khổ sẽ là chính cậu.”

Chu Gia Ngư nghe mà mờ mịt, hỏi lại: “Cái này là để cho tôi ngâm mình sao?”

Lâm Trục Thủy gật đầu, không nói gì thêm mà lập tức xoay người đi, lưu lại Chu Gia Ngư đang đần mặt mà nhìn về phía cái bồn đầy nước.

Chu Gia Ngư hỏi: “Lâm Trục Thủy có ý gì?”

Sái Bát nói: “Mau vào đi, anh ta sẽ không hại cậu… À ừm, có hại cũng sẽ không dùng biện pháp phiền toái như vậy.”

Chu Gia Ngư kinh hãi: “Nhưng mà anh ta muốn làm gì cơ chứ?”

Sái Bát nói: “Có lẽ là chê cậu bẩn?”

Chu Gia Ngư: “…”

Sái Bát dùng móng vuốt màu vàng gãi gãi cái mỏ nhọn nho nhỏ màu vàng nhạt của nó: “Được rồi, tôi cũng không biết.”

Chu Gia Ngư nhìn một bồn đầy nước tắm, sau khi do dự một lúc vẫn là chậm rãi cởi sạch quần áo, bước vào bên trong.

Yên: đậu, mị cào tường, mị phản đối, mị sợ ma, mị muốn phản đối chính phủ!!!!!!!!

 

Lưu

Lưu

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *