Ngũ hành của tôi thiếu em – Chương 1: Bắt đầu sống lại

Ngũ hành của tôi thiếu em

Tác giả: Tây Tử Tự

Chương 1: Bắt đầu sống lại

Edit: Mi Mi

Beta: Lam Yên

 

Sái Bát lắc đầu: “Có mà lại không có. Để tôi nói cho cậu biết nhé: mệnh của cậu và mệnh của Lâm Trục Thủy nối liền với nhau, nếu Lâm Trục Thủy chết, cậu cũng không sống được.”

***

Chu Gia Ngư tỉnh lại trong bóng tối. Vừa mở mắt ra, cậu lập tức cảm nhận được cái gọi là tối đến mức giơ tay không thấy ngón. Hơi vặn vẹo thân thể, cậu phát hiện tay chân mình đều bị trói, hoàn toàn không cử động được. Má cậu dán sát lên mặt đất, trong khoang mũi luẩn quẩn một mùi máu tươi nhàn nhạt. Chẳng phải cậu đã chết hay sao… Đây là đâu, lẽ nào địa ngục là có thật? Đầu óc Chu Gia Ngư hơi hỗn loạn. Nhưng cậu còn chưa tìm được đáp án cho câu hỏi của mình, bóng tối trước mặt đã bị xua tan bởi một luồng sáng chói lòa.

“Là tên này hả?” Một giọng nam vang lên.

“Ừm.” Tên còn lại trả lời.

Nghe thấy tiếng động, Chu Gia Ngư đang định lên tiếng hỏi nhưng lại thấy hai người kia trực tiếp đi tới, thô bạo tóm lấy cánh tay cậu rồi lôi cậu ra khỏi căn phòng hệt như kéo lê một cái bao tải.

Có lẽ vì ở trong bóng tối quá lâu nên sau khi bị kéo ra ngoài, Chu Gia Ngư nhất thời không chịu nổi sự chói mắt của ánh mặt trời. Cậu nhắm mắt lại, cảm giác được mình đang bị kéo qua một cái hành lang thật dài, tiếp đó liền bị ném vào một đại sảnh rộng lớn.

“Thầy.” Giọng của cái tên vừa mở miệng đầu tiên kia lại vang lên lần thứ hai, nhưng hình như hắn đang nói chuyện với một người khác.

Người nọ nói: “Đưa người tới đây.”

Đến lúc này, rốt cuộc mắt của Chu Gia Ngư cũng thích ứng được với ánh sáng xung quanh. Cậu ngẩng đầu, thấy rõ người đàn ông đang ngồi trước mặt.

Đối phương có một gương mặt vô cùng đẹp đẽ, môi mỏng, mũi cao, con mắt hẹp dài xếch lên lại hơi hơi nhắm. Dường như người nọ đang tranh thủ nghỉ ngơi. Da dẻ của hắn trắng một cách khác lạ so với người thường, trông qua trơn mịn mượt mà như ngọc thạch, khiến người ta phải giật mình kinh ngạc rồi lại cảm thấy như thiếu đi vài phần nhân khí.

“Chu Gia Ngư?” Người đàn ông thản nhiên mở miệng. Chất giọng của hắn rất lạnh, cũng không mang theo bất cứ cảm xúc gì, gọi Chu Gia Ngư mà thật giống như đang nhắc đến một vật chết.

“Khụ khụ, anh là ai?” Cổ họng Chu Gia Ngư hơi đau. Sau khi ho khan vài tiếng, cậu mới khàn giọng hỏi.

Người đàn ông không thèm đáp, tùy tiện chỉ một ngón tay vào góc đại sảnh, nói bằng chất giọng lạnh như băng: “Đó là cái gì?”

Chu Gia Ngư quay đầu nhìn lại, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên.

Đại sảnh này có hơi kì quái, nếu là phòng khách thì hình như hơi bị rộng rồi. Trong sảnh có bảy cái cột gỗ rất to, mặt trên chạm trổ khá nhiều hình vẽ. Chu Gia Ngư đảo mắt nhìn qua vài lần, phát hiện chim bay cá nhảy gì gì đều có cả. Hiện tại người đàn ông kia cũng đang chỉ vào một cái cột. Mới đầu Chu Gia Ngư còn tưởng hắn muốn cậu phân biệt hình vẽ bên trên, nhưng đến khi quan sát kỹ càng, lông tơ tóc gáy trên người cậu đều đua nhau dựng thẳng.

Chỉ thấy ở khoảng tối tăm chẳng được mấy tia sáng hắt tới của phần đỉnh cây cột có vô số sợi tơ trắng buông rũ xuống, dường như đầu dưới những sợi tơ này còn treo một cái gì. Chu Gia Ngư nhìn mà nổi cả da gà, thậm chí không tự chủ được mà rụt về phía sau: “Đó… đó là cái gì? Mạng nhện à?”

“Còn gì nữa?” Người đàn ông tiếp tục hỏi.

Chu Gia Ngư lại nhìn thêm mấy lần, do dự nói: “Không… không thấy rõ lắm, hình như dưới mạng nhện còn treo cái gì sang sáng…”

Im lặng một lát, người đàn ông mới gõ nhẹ ngón tay lên tay ghế, sau đó nói: “Dẫn cậu ta xuống đi.”

Chu Gia Ngư còn chưa kịp phản ứng đã bị người kéo ra ngoài.

Nhưng lần này đối phương đã dịu dàng hơn một chút, tốt xấu gì cũng chịu để cậu tự bước từng bước thất thểu trên đường.

Chu Gia Ngư đi theo bọn họ qua một khu vườn cỏ cây xanh mướt rồi lại dùng mười mấy phút đồng hồ để băng qua con đường đá nhỏ, cuối cùng bị giam vào một căn phòng.

“Ngoan ngoãn đợi ở đây đi.” Một trong số những người áp tải cậu vô cùng thiếu kiên nhẫn nói: “Chạy loạn mà chết thì không ai giúp anh nhặt xác đâu.”

Thấy bọn họ đạp cửa mà đi, Chu Gia Ngư bỗng có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. Chẳng phải cậu vừa bị một cái xe container trực tiếp hất bay sao, thế quái nào lại xuất hiện ở đây được nhỉ?

Câu hỏi ấy, ngay khi nhìn vào một chiếc gương ở trong phòng, Chu Gia Ngư đã có được đáp án. Trong gương là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Gương mặt này rất đẹp trai, lúc cười rộ lên còn có hai lúm đồng tiền đáng yêu bên má, lại thêm đôi mắt hoa đào quyến rũ, vừa thấy đã biết là loại hình rất được chị em phụ nữ hoan nghênh.

Chu Gia Ngư: “Ôi đệt… Ai vậy?”

Cậu chộp lấy cái gương, toàn thân giống như hóa đá, đầu óc cũng choáng váng triệt để.

Chu Gia Ngư là một nhân viên công sở bình thường, còn là một người không tin thần phật, cho nên tất cả mọi thứ phát sinh trước mắt thật sự đã vượt qua phạm vi nhận thức của cậu rồi.

Nhưng mà, Chu Gia Ngư hoàn toàn không ngờ đây mới chỉ là khởi đầu thôi. Ngay khi cậu đang cầm gương tự hỏi về nhân sinh quan và thế giới quan thì trong óc bỗng nhiên vang lên một giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa yếu ớt: “Xin chào, xin chào!”

Sau khi Chu Gia Ngư nghe được tiếng nói này thì toàn thân chấn động, thầm nghĩ rốt cuộc là mình bị điên hay bị phân liệt nhân cách rồi?

Kế đó, giọng nói nhỏ nhẹ kia lại tiếp tục vang lên: “Xin chào nè, Chu Gia Ngư, cậu có thể gọi tôi là Sái Bát.”

Chu Gia Ngư: “…Tên rất hay.” Con ku thì bảo là con ku đi(1), văn hoa bà má mày.

(1) Nguyên văn: sái bát (祭八 [Jì bā]) đồng âm với con ku (鸡巴 [jībā]) :v

Kẻ sở hữu giọng nói nhỏ nhẹ: “…”

Không khí bỗng chốc trở nên xấu hổ. Ngay khi Chu Gia Ngư đang tự hỏi có phải cái nhân cách mới phân liệt này đọc được suy nghĩ của mình hay không, trong đầu cậu lại hiện lên một hình ảnh lờ mờ — Cậu thấy một con chim nhỏ đang đứng trên mai rùa, toàn thân phủ kín lông đen, phía dưới có ba cái chân không hơn không kém. Hiện tại nó đang giương đôi mắt đen to bằng hạt đỗ mà nhìn chằm chằm vào cậu.

Chu Gia Ngư cảm thấy khá mơ hồ, thậm chí bắt đầu hoài nghi có phải mình đã chết rồi hay không, rất có thể những điều này đều là ảo giác mà tử vong mang đến.

Kế tiếp, chú chim nhỏ tự xưng là Sái Bát liên tục đóng mở cái mỏ của mình, nó nói: “Xin chào, tôi có thể giải thích tất cả những thắc mắc của cậu.”

Chu Gia Ngư không lên tiếng.

Hiển nhiên Sái Bát có thể phát hiện ra những nghi vấn trong lòng Chu Gia Ngư, nó không nói gì thêm mà chỉ ra sức vỗ vỗ cánh.

Chu Gia Ngư bỗng cảm thấy trước mắt tối sầm, ngay sau đó lại có hình ảnh khác hiện lên. Trong đầu cậu xuất hiện rất nhiều hình ảnh, tương đối hỗn loạn. Sau khi xem xét cẩn thận, cuối cùng Chu Gia Ngư cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra với mình.

Chu Gia Ngư đã chết, sau đó sống lại ở thân xác một người trùng tên trùng họ. Chỉ tiếc, sau khi sống lại cậu không còn là nhân viên công sở sáng chín chiều năm(2) mà biến thành một tên lừa đảo suýt bị người đánh chết.

(2) Sáng chín chiều năm: sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ tan sở.

Người bắt chủ cũ của cái xác này tên là Lâm Trục Thủy, ông lớn trong giới phong thủy và tướng số. Kẻ lừa đảo lợi dụng quỷ thần để lừa gạt không thành, đã thế còn phạm vào đại kị, nhưng ngay vào lúc sắp bị lôi đi tưới bê tông, chẳng biết tại sao Lâm Trục Thủy lại tha cho gã một mạng.

Chu Gia Ngư xem xong, có cảm giác tam quan cũng đảo điên cả rồi. Cậu im lặng ngồi trên giường gỗ, buồn bã nói: “Vậy sao mày lại cứu tao?”

Sái Bát trả lời: “Không phải cứu cậu, là cứu Lâm Trục Thủy.” Vừa nói chuyện, chú chim nhỏ vừa dùng cái mỏ nhọn để mổ mổ vào phần lông tơ trắng muốt trên ngực mình.

Hành động của nó, Chu Gia Ngư nhìn thấy rất rõ ràng, không khỏi lên tiếng hỏi: “Vậy còn mày, mày là cái gì thế hả?”

Sái Bát đổi tư thế từ nằm úp sang đứng thẳng, nghiêng người để lộ cái chân thứ ba ra, ý bảo Chu Gia Ngư nhìn thử.

Xem xong, Chu Gia Ngư liền hít vào một hơi khí lạnh: “Thì ra cái vụ gà KFC bị biến dị mà người ta vẫn đồn là sự thật!”

Sái Bát: “…” Quanh người nó mơ hồ có một ngọn lửa bùng lên.

Thấy Tiểu Sái Bát có vẻ tức giận, Chu Gia Ngư liền nhanh chóng sửa miệng: “Tao đùa thôi mà, tao biết chim ba chân rất đặc biệt, gọi là Tam Túc Ô(3) đúng không?” Tam Túc Ô, còn được gọi là Kim Ô, một loài chim chỉ tồn tại trong truyền thuyết, nghe nói chín mặt trời mà Hậu Nghệ bắt rơi chính là do Tam Túc Ô hóa thành.

(3) Tam Túc Ô:

Sái Bát mềm giọng ậm ừ một tiếng, lại nói: “Tôi muốn cứu Lâm Trục Thủy, cậu phải giúp tôi.”

Chu Gia Ngư hỏi: “Giúp thế nào?”

Sái Bát trả lời: “Tôi chưa biết, cứ từ từ mò, nhưng việc cậu sống lại là do tôi làm, kẻ lừa đảo thực sự đã đi đầu thai rồi…”

Chu Gia Ngư nghĩ nghĩ một chút: “Vậy là tao chiếm thân xác người khác à? Có vẻ không tốt lắm nhỉ?”

Sái Bát lại nói: “Đó là cậu không biết hắn đã làm ra những chuyện gì.”

Kế tiếp, thông qua đoạn kí ức mà Sái Bát cung cấp, Chu Gia Ngư đã biết rõ những “chuyện tốt” của chủ cái xác này. Sau khi xem hết, Chu Gia Ngư thầm nghĩ, nếu người nọ bị đưa tới cục cảnh sát thì có lẽ tình huống cũng tồi tệ lắm, hoặc là chờ chết, hoặc là bị xử bắn ngay thôi. Đám lừa đảo khác lừa chút tiền tài thì không nói, nhưng chủ thân xác dám dùng danh nghĩa xem phong thủy thiếu chút nữa hại chết mấy đứa trẻ con, cũng may lúc ấy người của Lâm Trục Thủy đuổi tới kịp thời. Nhưng dù vậy, những chuyện xấu mà chủ xác làm trước kia cũng đủ khiến người ta hận đến nghiến răng rồi.

Nghe xong lời Sái Bát nói, Chu Gia Ngư mới xâu chuỗi lại suy nghĩ trong đầu mình. Cậu được con chim này cứu nên coi như nợ nó một ân tình, phải giúp nó cứu Lâm Trục Thủy — về phần cứu như thế nào, bản thân nó cũng chưa nắm được rõ ràng. Tuy Chu Gia Ngư đã hiểu qua loa tình huống hiện tại của mình nhưng trong bụng vẫn chất đầy hoài nghi như cũ. Cậu rất muốn tiếp xúc với thế giới bên ngoài để chứng minh con chim trong đầu mình không phải là ảo giác, đáng tiếc lại hoàn toàn không có cơ hội.

“Tao cũng hiểu tương đối rồi.” Chu Gia Ngư nói.

Căn phòng giam giữ cậu hiện tại rất đơn sơ, chỉ có một cái giường, một cái bàn và một cái ghế, ngoài ra không có gì khác cả. Cửa ra vào bị khóa, cửa sổ cũng có hàng rào, hiển nhiên không phải phòng dành cho khách khứa.

Chu Gia Ngư vốn bị người đánh, toàn thân đau nhức vô cùng, lúc này lại tiếp nhận quá nhiều tin tức nên nhanh chóng rơi vào tình trạng mỏi mệt không thể nào chịu nổi.

Cậu ôm theo một bụng hoài nghi mà nằm xuống cái giường cứng ngắc, nhắm mắt lại, bất giác chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Chu Gia Ngư bị người đánh thức.

Đối phương là một trong số những người đã kéo cậu tới gian phòng này vào ngày hôm qua, trông qua vẫn còn rất trẻ, có vẻ nhỏ hơn Chu Gia Ngư rất nhiều.

Hắn không kiên nhẫn đá một phát vào giường của cậu, nói: “Dậy đi!”

Chu Gia Ngư mơ mơ màng màng ngồi dậy, giơ tay dụi mắt: “Buổi sáng tốt lành.”

Người nọ không để ý đến cậu, thái độ có vẻ vô cùng ác liệt. Nếu là trước kia, có lẽ Chu Gia Ngư còn oán thầm vài câu, nhưng sau khi được Sái Bát phổ cập giáo dục vào tối qua, biết hết những việc mà chủ cái xác này đã từng làm, cậu cảm thấy hình như bản thân bị vậy cũng đáng…

“Đi!” Người nọ nói một câu, xong liền ra khỏi cửa.

Chu Gia Ngư chậm rãi đi theo sau hắn. Cậu cảm thấy mắt cá chân bên phải hơi đau, có lẽ là tổn thương khi bị người ta đánh.

Khu vườn này rất rộng, có đủ loại cỏ cây xanh mướt um tùm, xa xa còn truyền đến tiếng nước chảy róc rách, khung cảnh có thể dùng từ “tuyệt đẹp” để hình dung. Thế nhưng cảnh sắc nơi đây rất giống nhau, nếu không quen đường, chỉ sợ sẽ nhanh chóng bị lạc.

Đi theo người phía trước khoảng mười mấy phút đồng hồ, Chu Gia Ngư nhìn thấy một ngôi nhà gỗ ba tầng cực kì xinh đẹp.

Ngôi nhà này được xây dựng theo phong cách cổ xưa, xung quanh có hàng rào vây bọc. Còn chưa bước vào trong, Chu Gia Ngư đã ngửi thấy mùi đàn hương nhàn nhạt lượn lờ. Mùi hương không nồng nhưng lại khiến tinh thần người ta chấn động. Chu Gia Ngư đi theo người nọ vào phòng, khi tới nhà ăn liền thấy hai người trẻ tuổi đang dùng bữa sáng.

“Về sau anh sẽ ở với chúng tôi.” Cái người dẫn đường cho Chu Gia Ngư, dù đang giới thiệu nhưng thái độ lại không được tốt cho lắm. Hắn nhìn Chu Gia Ngư bằng một ánh mắt đầy chán ghét, hiển nhiên nếu không phải bị người sai khiến, hắn căn bản không muốn nói chuyện với Chu Gia Ngư.

“Được, cảm ơn.” Chu Gia Ngư khách sáo nói câu cảm tạ.

Bên cạnh cái bàn có đặt một bộ bát đũa, cách bàn chính khá xa. Chu Gia Ngư nhìn nhìn một chút, xác định chúng được chừa lại cho mình nên lặng lẽ đi qua, ngồi xuống gặm bánh mì và ăn cháo.

“Gian phòng ở góc phải trên lầu ba là phòng của anh.” Cơm nước xong, người đưa Chu Gia Ngư về đây lại quăng một cái chìa khóa xuống trước mặt cậu: “Không có việc gì thì đừng chạy lung tung.”

“Cảm ơn.” Chu Gia Ngư nói.

Cơm nước xong, bọn họ đều đi khỏi. Chu Gia Ngư là người cuối cùng rời bàn. Do dự nhìn bát đĩa trên bàn một chút, cậu quyết định thu dọn rồi mang vào phòng bếp rửa.

Lúc này ngôi nhà gỗ yên tĩnh cực kì. Nếu không phải nhìn thấy mấy người bọn họ lên lầu, e rằng Chu Gia Ngư sẽ cảm thấy nơi đây chỉ có một mình mình.

Chu Gia Ngư rửa sạch bát, cầm cái chìa khóa mà người nọ đưa cho lúc trước đi tới gian phòng ngủ ở cuối lầu ba.

Phòng phân cho cậu vẫn đơn sơ như trước, nhưng so với chỗ bị giam đã khá hơn nhiều, ít nhất có cửa sổ, bên cạnh còn đặt một chậu Lục trảo thổ(4) xanh biếc. Giường là giường đơn, bên cạnh có bàn và ghế dựa, đối diện còn có một tủ quần áo. Chu Gia Ngư mở tủ ra xem thử, phát hiện bên trong vậy mà còn có vài bộ đồ, hẳn là chuẩn bị cho cậu.

(4) Lục trảo thổ: hay còn gọi cỏ mẫu tử, cây dây nhện, cỏ điếu lan, là một loài thực vật lọc khí thuộc họ Thùa, có nguồn gốc từ châu Phi.

Đãi ngộ với tù nhân thế này cũng không tệ lắm nha… Chu Gia Ngư vui mừng nghĩ.

Mà suy nghĩ ấy vẫn luôn duy trì đến giờ cơm trưa.

Chu Gia Ngư thấy đã sắp đến giờ, vốn định xuống lầu giúp đỡ, kết quả lại thấy ba người kia đang ngồi lì trên ghế sô pha ở lầu một. Bầu không khí giữa bọn họ rất âm trầm, ai nấy cũng đều trưng ra vẻ mặt không thiết sống nữa.

Người dẫn Chu Gia Ngư về đây có vẻ thiếu kiên nhẫn nhất. Hắn nói: “Hôm nay ai nấu cơm?”

Tên thứ hai trả lời: “Hôm qua anh nấu rồi.”

Tên thứ ba im lặng không nói lời nào, cuối cùng bị nhìn chằm chằm tới chịu không nổi mới để điện thoại di động xuống, u oán đáp một câu: “Anh tình nguyện nấu, nhưng mấy đứa có tình nguyện ăn không?”

Ba người đều im lặng, không ai lên tiếng cả.

Thân là kẻ có tội, Chu Gia Ngư không dám nói lời nào, chỉ đành ngồi yên trên ghế sô pha, vờ như mình là một pho tượng gỗ.

Cuối cùng vẫn là người dẫn Chu Gia Ngư tới đây đứng dậy, đau khổ đi vào phòng bếp. Một tên còn lại hô lên: “Thẩm Nhất Cùng, chú mày đừng có nấu mì đấy! Đậu má, cứ thấy mì là anh đây lại buồn nôn…”

Thẩm Nhất Cùng cả giận nói: “Thẩm Nhị Bạch, đừng nói nhảm với tôi! Anh vào mà nấu đi!”

Nghe tên của bọn họ, Chu Gia Ngư cảm thấy rất buồn cười, nhưng lúc này mà cười thì hình như không thích hợp lắm. Về sau cậu mới biết, bên cạnh Lâm Trục Thủy có bốn người, lần lượt là Nhất Cùng Nhị Bạch(5), Triêu Tam Mộ Tứ(6), năng lượng âm(7) của những cái tên này tương đối khá.

(5) Nhất cùng nhị bạch: Cực nghèo; nghèo rớt mồng tơi; hai bàn tay trắng; không xu dính túi.

(6) Triêu tam mộ tứ: thường xuyên thay đổi quyết định và không có trách nhiệm; lập lờ hai mặt hoặc là khi nóng khi lạnh.

(7) Năng lượng âm: Trong phong thủy, năng lượng âm là loại năng lượng xấu. Ở đây Chu Gia Ngư đang khen đểu những cái tên kia xấu.

Chu Gia Ngư ngồi ngoan như chim nhỏ, vốn tưởng bọn họ sẽ không để ý đến mình, nào ngờ Thẩm Nhất Cùng bỗng quay đầu nhìn về phía cậu: “Này, anh cười cái gì hả?”

Chu Gia Ngư cảm thấy mình bị oan: “Tôi có cười đâu?”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Rõ ràng anh đang cười! Mắt còn cong cong đấy!”

Chu Gia Ngư tuyệt vọng: “Tôi sinh ra đã như vậy rồi.” Gương mặt này vốn có một đôi mắt hoa đào lúc nào cũng ẩn hiện ý cười, đây là lỗi của cậu hay sao?

Thẩm Nhất Cùng nói: “Tôi mặc kệ! Đúng là anh đã cười! Anh cười thì anh nấu cơm đi!!!”

Chu Gia Ngư: “…”

Thẩm Nhị Bạch ở bên cạnh nghe xong liền phản đối: “Sao chú mày lại bảo hắn ta nấu? Không sợ hắn bỏ độc vào đồ ăn của chúng ta à? Dù không bỏ độc, nhỡ hắn phun mấy bãi nước bọt vào thì sao?”

Chu Gia Ngư đồng ý gật đầu, thuận tiện cảm ơn Thẩm Nhị Bạch vì đã gợi cho mình vài ý tưởng mới.

Thẩm Nhất Cùng nói: “Không việc gì, tôi sẽ đứng cạnh canh hắn. Này, anh biết nấu cơm không?”

Chu Gia Ngư thở dài, chấp nhận số phận mà đứng lên, đáp: “Biết một chút.” Sau khi đi làm cậu vẫn sống một mình, lại rất thích ăn cho nên nấu nướng cũng coi như là một sở trường. Nhưng cậu lo đồ ăn mình nấu không hợp khẩu vị ba người này, cuối cùng lại bị bọn họ làm khó dễ. Dù sao ánh mắt bọn họ nhìn cậu lúc này thật sự chẳng thể coi là thân thiện.

“Vậy anh nấu đi, tôi ở bên cạnh nhìn.” Thẩm Nhất Cùng trầm giọng nói: “Anh cũng biết tình cảnh hiện tại của mình rồi nhỉ, nếu để tôi phát hiện anh có ý đồ gì…”

Chu Gia Ngư: “… Được rồi.”

Vì thế Chu Gia Ngư bị Thẩm Nhất Cùng áp giải tới phòng bếp. Đầu tiên cậu xem thử trong tủ lạnh có nguyên liệu gì, sau lại hỏi Thẩm Nhất Cùng muốn ăn món nào.

Thẩm Nhất Cùng đáp: “Tùy anh, chỉ cần không phải mì là được, có tí thịt càng tốt.”

Vì thế Chu Gia Ngư lấy hai miếng thịt tươi ra, vừa đặt cơm vừa nấu thịt. Nguyên liệu nấu ăn ở đây không phong phú lắm, nhưng làm vài món ăn tạm thì không vấn đề gì. Cậu cắt nhỏ thịt, bọc bột bên ngoài, ướp muối tiêu rồi cho vào chảo rán. Rổ rau xanh rất to mới hái được, cậu cũng xào qua, cuối cùng nấu thêm một bát canh trứng gà.

Lúc Chu Gia Ngư nấu cơm, Thẩm Nhất Cùng đứng bên cạnh không khỏi nhìn cậu với một đôi mắt tràn ngập chờ mong. Ánh nhìn kia thật giống như học sinh tiểu học đang đợi được xem sách mới, khao khát đến mức khiến Chu Gia Ngư có ảo giác hắn đã không được ăn cơm mấy ngày.

Chu Gia Ngư vừa trút thịt ra đĩa, vừa xấu hổ hỏi: “Cậu muốn nếm thử một chút không?”

Thẩm Nhất Cùng nói: “Có có!”

Nói xong hắn lập tức gắp một miếng to bỏ vào miệng, bị nóng đến chảy nước mắt nhưng vẫn liên tục gật đầu: “Thế mà anh thật sự biết nấu cơm?”

Chu Gia Ngư ừ một tiếng: “Bình thường tan sở không có việc gì nên về nhà nấu cơm thôi.”

Thẩm Nhất Cùng nghe vậy lại không khỏi hoài nghi: “Dân lừa đảo các anh còn có giờ tan sở?”

Chu Gia Ngư: “… Nghỉ ngơi sau khi làm việc ấy mà.” Xin lỗi nha, suýt nữa cậu đã quên mình là một tên lừa đảo không cần phải đi làm.

Nửa tiếng sau, đồ ăn được bưng lên bàn, ba món mặn một món canh. Chu Gia Ngư làm tương đối nhiều, bốn người ăn hẳn là dư dả.

Nhưng ba người kia hoàn toàn không khách sáo, vừa cầm đũa lên là bắt đầu và cơm, bộ dạng ăn thùng uống vại hệt như nạn dân châu Phi Châu chịu đói lâu ngày khiến Chu Gia Ngư nhìn mà trợn mắt há mồm.

Vì thế cuối cùng bữa cơm này ngay cả một ngụm canh cũng không còn, Thẩm Nhất Cùng chan toàn bộ vào bát cơm.

Chu Gia Ngư bị dọa không ít, hoàn toàn không dám động đũa, chỉ ăn no năm phần mười. Cậu nhìn ba người xụi lơ trên bàn vì ăn no, đang chuẩn bị đứng dậy thu dọn bát đũa lại thấy Thẩm Nhất Cùng gọi mình.

Hắn nói: “Tôi là Thẩm Nhất Cùng, hắn là Thẩm Nhị Bạch, người kia là Thẩm Triêu Tam.”

Chu Gia Ngư gật đầu: “Tôi là Chu Gia Ngư…”

Thẩm Nhất Cùng lại bảo: “Tôi biết tên anh, dù sao sau này anh cũng phải ở đây, vậy cơm cứ do anh nấu nhé.”

Chu Gia Ngư còn có thể nói gì? Cậu gật đầu đồng ý.

“Bên trái lầu ba có phòng sách, lúc rảnh rỗi anh có thể vào xem nhưng tuyệt đối không được mang sách bên trong ra ngoài.” Cắn người mềm miệng, thái độ của Thẩm Nhất Cùng đã tốt hơn trước rất nhiều, tuy vẫn không mấy nhiệt tình song ít nhất hắn cũng dặn dò Chu Gia Ngư vài việc.

Chu Gia Ngư nhất nhất nghe theo.

Thẩm Nhất Cùng lại nói: “Anh đi nghỉ ngơi đi, để tôi rửa chén.”

Do dự trong chốc lát, cuối cùng Chu Gia Ngư cũng đồng ý. Cậu cảm thấy việc mình ở đây không phải chuyện một sớm một chiều, phân công rõ ràng cũng tốt.

Ăn cơm xong chính là thời gian nghỉ trưa. Sau khi đánh một giấc ngắn, Chu Gia Ngư liền đi tới phòng sách ở cuối hành lang.

Khác với phòng ngủ, phòng sách rất rộng, mà những bộ sách bên trong lại càng khiến đầu óc choáng váng của cậu trở nên choáng váng hơn. Ít nhất cậu từng biết đến《 Thôi Bối Đồ 》(8) và 《 Kinh Dịch 》(9), nhưng ngoài hai bộ đó ra, có những cuốn ngay cả tên cậu cũng chưa nghe nói tới bao giờ, nội dung hiển nhiên vô cùng rắc rối, Chu Gia Ngư xem mà không khỏi hoài nghi về cuộc sống của con người.

(8) Thôi Bối Đồ của Lý Thuần Phong: Đệ nhất kì thư trong lĩnh vực dự báo, ra đời từ thế kỉ VII. Thôi Bối Đồ đã đưa ra 58 đồ tượng dự đoán chi tiết về những sự kiện xảy ra trong tương lai, trong đó 42 đồ tượng đã được kiểm chứng trong lịch sử với độ chính xác tuyệt đối, 16 đồ tượng tiếp theo là làm thế nào để giải mã được tiến trình lịch sử trong tương lai của nhân loại? Toàn bộ tác phẩm có tổng cộng 60 đồ hình, lần lượt đặt tên dựa theo 60 Giáp tý và 60 Quẻ, nhằm mục đích dự đoán về các sự kiện sẽ xảy ra trong các thời kì sau đó. Hai chữ Thôi Bối trong tên sách là căn cứ cào quẻ tượng cuối cùng của sách: “Vạn vạn thiên thiên thuyết bất tận, bất như thôi bối khứ quy hưu” (Muôn vàn lời nói cũng không hết, chi bằng đẩy lưng về nghỉ ngơi)

(9) Kinh Dịch: là bộ sách kinh điển của Trung Hoa, cũng là một hệ thống tư tưởng triết học của người Á Đông cổ đại. Tư tưởng triết học cơ bản dựa trên cơ sở của sự cân bằng thông qua đối kháng và thay đổi (chuyển dịch). Ban đầu, Kinh Dịch được coi là một hệ thống để bói toán, nhưng sau đó được phát triển dần lên bởi các nhà triết học Trung Hoa. Cho tới nay, Kinh Dịch đã được bổ sung các nội dung nhằm diễn giải ý nghĩa cũng như truyền đạt các tư tưởng triết học cổ Á Đông và được coi là một tinh hoa của cổ học Trung Hoa. Nó được vận dụng vào rất nhiều lĩnh vực của cuộc sống như thiên văn, địa lí, quân sự, nhân mệnh…

Nhưng mà lúc này, con Tam Túc Ô tên Sái Bát kia nhanh chóng phát huy tác dụng. Nó xuất hiện trong óc Chu Gia Ngư một lần nữa, bắt đầu phổ cập cho cậu một ít kiến thức tương đối cơ bản như là lục hào(10), bát quái(11), la bàn(12), cách cục(13) vân vân.

(10) Lục hào: một cách bói toán: Đem 1 quẻ đặt trên 1 quẻ sẽ có được quẻ kép. Quá trình hình thành từ quẻ đơn cho đến quẻ kép cũng thể hiện quá trình diễn hóa từ đơn giản đến phức tạp của 8 loại vật chất do Bát quái đại diện. Trong quẻ kép, quẻ nằm ở dưới gọi là nội quái, quẻ nằm ở trên gọi là ngoại quái. Quẻ kép có tất cả 6 hào, vì vậy gọi là quẻ lục hào. Xem thêm ở ĐÂY.

(11) Bát quái: được sử dụng trong vũ trụ học Đạo giáo như là đại diện cho các yếu tố cơ bản của vũ trụ, được xem như là một chuỗi tám khái niệm có liên quan với nhau. Mỗi quẻ gồm ba hàng, mỗi hàng là nét rời (hào âm) hoặc nét liền (hào dương), tương ứng đại diện cho âm hoặc dương. Xem thêm ở ĐÂY.

(12) La bàn: La bàn hay còn gọi là La Kinh, Chân bàn, là dụng cụ dùng để xác định phương hướng trong không gian nhất định. La bàn Bát Quái không chỉ dùng để chỉ phương vị mà còn dùng để suy đoán cát hung của vận mệnh, năm tháng, ngày giờ.

(13) Cách cục: như địa chỉ riêng của mỗi người, qua “địa chỉ” này mà có thể biết khả năng và cuộc sống người đó. Cách cục được xác định: lập tứ trụ (4 cột thời gian), lấy nhân nguyên (Can) do chi tháng tàng chứa lộ ra, nghĩa là có thần tương ứng lộ ra. Còn nhân nguyên (Can) không lộ ra thì chọn một thần nào đó cần lấy. Cách cục có hai dạng: Bát cách và Ngoại cách. Xem thêm ở ĐÂY.

Chu Gia Ngư hiếm khi cảm thấy học không vào.

Sái Bát thật sự không còn cách nào khác, dứt khoát thay đổi phương pháp, đưa ra ví dụ cụ thể: “Phong thủy ấy mà, không phải toàn là những sự việc diệu kì khó lòng giải thích đâu. Tỉ như, phong thủy có nói không thể xây nhà dựng cửa ở ngã tư đường, vì uế khí sẽ làm lòng người phiền muộn, kẻ sống trong đó chắc chắn phải chịu ảnh hưởng ít nhiều. Đây là cách nói của phong thủy, chứ thật ra ngã tư đường nhất định là nơi xe cộ tấp nập, khói bụi ồn ào, sống ở đó bị ảnh hưởng không tốt cũng bình thường thôi.”

Chu Gia Ngư: “Cho nên…?”

Sái Bát tiếp lời: “Cho nên thực chất phong thủy cũng không có gì huyền hoặc cả, đa số đều có thể giải thích bằng khoa học, chẳng qua một phần nhỏ khoa học vẫn chưa có đủ trình độ lí giải thôi.”

Chu Gia Ngư chợt thấy hứng thú, nói: “Mày nói vậy thì tao hiểu được, nhưng một phần nhỏ mà khoa học không thể giải thích là cái gì?” Cậu nhớ tới những sợi tơ rũ xuống mà mình nhìn thấy lúc ở trong đại sảnh, mở miệng hỏi: “Những sợ tơ mà tao thấy lúc trước rốt cuộc là gì?”

Sái Bát trả lời: “Đó là biểu hiện của điềm lành được thực thể hóa, tương đối phức tạp, chắc chắn bây giờ cậu không hiểu được.”

Chu Gia Ngư như có điều suy nghĩ: “Cho nên việc tao sống lại lần này là có liên quan đến phong thủy hả?”

Sái Bát lắc đầu: “Có mà lại không có. Để tôi nói cho cậu biết nhé: mệnh của cậu và mệnh của Lâm Trục Thủy nối liền với nhau, nếu Lâm Trục Thủy chết, cậu cũng không sống được.” Có lẽ vì nhìn thấu nghi ngờ của Chu Gia Ngư đối với việc được sống lại nên Sái Bát dứt khoát nói thẳng.

Chu Gia Ngư lại hỏi: “Rốt cuộc tao cần phải làm gì?”

Sái Bát trả lời: “Cụ thể còn chưa rõ lắm, trước tiên cậu cứ học hỏi thêm đi, học nhiều chung quy vẫn là có lợi.” Nói xong nó lại lắc mình rũ rũ lông chim.

Trong phòng sách, Chu Gia Ngư được Sái Bát bổ túc một buổi chiều, tuy không có tiến bộ rõ rệt lắm nhưng ít ra đã nắm được vài kiến thức cơ bản rồi.

Cơm chiều cùng ngày cũng do Chu Gia Ngư phụ trách. Cậu thấy đồ ăn trong tủ lạnh không còn nhiều nên định chuyển sang nấu mì.

Thế nhưng ba người trong phòng đều rất sợ mì. Thẩm Nhất Cùng tuyên bố hắn đã ăn mì nhiều lắm rồi, bây giờ chỉ cần nhìn thấy mì là sẽ buồn nôn. Cuối cùng Chu Gia Ngư đành phải bó tay, nói: “Nhưng trong tủ lạnh không còn nhiều đồ ăn. Thôi được rồi, tôi nấu mì cho mình và làm cơm rang cho các cậu nhé?”

Thẩm Nhất Cùng đồng ý.

Kết quả, đến bữa, ba người vừa ôm cơm rang vừa nhìn chằm chằm vào bát mì của Chu Gia Ngư. Món đó trông qua có vẻ ngon lắm, sợi mì trắng nõn đến gần như trong suốt ngâm mình giữa làn nước canh nhạt màu, bên trên trải đầy hành lá cùng rau dưa xanh biếc, ở giữa còn có một quả trứng trần tròn trĩnh vàng tươi.

Chu Gia Ngư ăn một miếng lại có cảm giác không thể không hạ đũa xuống: “Các… các cậu nếm thử chút đi?”

Thẩm Nhất Cùng không nói một lời, trực tiếp thò đũa vào, sau khi nếm thử một miếng thì không khỏi cúi đầu nhìn cơm rang trước mặt mình, âu sầu nói: “Ngày mai tôi cũng muốn ăn mì.”

Chu Gia Ngư: “…”

Hai người còn lại không có được lớp da mặt dày như Thẩm Nhất Cùng, chỉ biết nhịn thèm từ chối.

Rõ ràng vừa rồi ba người này còn khinh mì không gì sánh được, thế mà hiện tại lại chỉ hận không thể bắn tròng mắt vào trong bát của Chu Gia Ngư. Bữa cơm chiều nay Chu Gia Ngư ăn không được thoải mái lắm, đến khi vất vả ăn xong cậu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Ngày đầu ở đây coi như thuận lợi, ít nhất Chu Gia Ngư đã biết tên mấy người ở cùng nhà. Buổi tối, sau khi trở lại phòng mình, cậu liền đi tắm nước ấm cho sạch sẽ.

Trước đó vẫn không để ý, bây giờ cởi hết quần áo Chu Gia Ngư mới phát hiện chỗ nào trên người cũng bầm dập tím xanh. Làn da của thân thể này vốn trắng, vì thế mấy vết tích kia lại càng thê thảm vô cùng. Nhưng cẩn thận ngẫm lại những việc mà chủ cũ của thân xác đã làm ra, hình như bị đánh thế này cũng không có gì quá đáng… Chu Gia Ngư cười khổ rồi tự an ủi bản thân mình.

Bây giờ mới đầu mùa hạ, nhưng thời tiết đã hơi oi bức rồi.

Tắm rửa xong xuôi, Chu Gia Ngư thay một cái áo T shirt nhẹ nhàng, ngồi ở bên giường hóng gió.

Ngoài cửa sổ, sắc trời đã chuyển tối, rừng cây xanh um bị bóng đêm bao trùm. Trong mảnh vườn rộng lớn đa phần đều là tùng bách cao ngất, chỉ riêng ven con đường nhỏ là trồng vài bụi trúc xanh nhạt mượt mà.

Đang hóng gió mát đầu hè, Chu Gia Ngư bỗng thấy một bóng người ở phía xa xa. Đối phương đang đi về phía bên này. Tập trung nhìn kĩ, cậu mới phát hiện người nọ chính là Lâm Trục Thủy mà mình đã gặp trong đại sảnh ngày hôm qua.

Lâm Trục Thủy mặc một bộ Đường trang(14) dài tay màu nhạt khuy đen, khí chất lạnh lùng hệt như một tảng băng. Hắn nhắm hai mắt, thế nhưng bước chân đạp trên con đường đá mấp mô lại không hề chậm chạp. Nếu không phải Chu Gia Ngư tận mắt nhìn thấy, chỉ sợ sẽ không tin người nọ bị mù.

(14) Đường trang:

Lâm Trục Thủy càng lúc càng tới gần ngôi nhà, đồng thời Chu Gia Ngư cũng không khỏi vươn tay lên dụi dụi mắt. Cậu hoài nghi mình gặp phải ảo giác, vậy mà lại thấy quanh người Lâm Trục Thủy có một đám sương mù nhàn nhạt bao vây. Đám sương kia xoay vòng quanh cơ thể hắn, nhìn qua hơi giống mây đen kéo đến trước lúc mưa to.

“Màn sương đen kia là cái gì?” Chu Gia Ngư hỏi Sái Bát.

Sái Bát đáp: “Là mệnh.”

Chu Gia Ngư không hiểu: “Mệnh?”

Sái Bát trả lời: “Đúng, là mệnh của Lâm Trục Thủy.”

Chu Gia Ngư còn định hỏi thêm, nhưng Lâm Trục Thủy vốn đang bước đi trên con đường nhỏ lại đột ngột ngẩng đầu, nhìn về phía Chu Gia Ngư. Trái tim cậu nhảy lên thình thịch, mông trượt khỏi ghế ngồi theo phản xạ, cuối cùng ngồi xổm xuống mặt sàn. Được một lúc, cậu mới kịp phản ứng, dở khóc dở cười: “Mình đang sợ cái quái gì không biết… Dù sao hắn cũng đâu thể thấy mình.” Miệng thì nói vậy nhưng cậu vẫn đợi một lúc lâu mới lò dò ngoi lên cửa sổ.

Lúc này Lâm Trục Thủy đã không còn bóng dáng, mảnh vườn lại chìm vào tĩnh lặng như ban đầu.

Dựa vào hướng đi của Lâm Trục Thủy, hẳn là hắn đang trên đường tới ngôi nhà này, nhưng Chu Gia Ngư lại không thấy bất cứ động tĩnh gì, cũng chẳng biết rốt cuộc đối phương đi đâu nữa.

Đầu óc miên man suy nghĩ, vừa đặt lưng xuống giường, Chu Gia Ngư đã chìm vào mộng đẹp ngay.

Ngày hôm sau Chu Gia Ngư mới biết đúng là tối qua Lâm Trục Thủy có đến đây, bởi vì ba người ở trong căn nhà này ngay từ đầu, nay chỉ còn lại có hai. Theo những gì Thẩm Nhất Cùng nói, hình như Thẩm Triêu Tam đã bị Lâm Trục Thủy sai ra ngoài làm việc.

“Em cũng muốn ra ngoài.” Buổi trưa Thẩm Nhất Cùng oán thán với Thẩm Nhị Bạch: “Ngày nào cũng làm ổ trong nhà ăn mì sợi…”

Thẩm Nhị Bạch cúi đầu nhìn di động, không để ý đến Thẩm Nhất Cùng.

Chu Gia Ngư không quen thuộc với bọn họ cho lắm nên không dám đáp lời, ngoan ngoãn đi chuẩn bị bữa trưa.

Sáng sớm hôm nay có người đưa thức ăn tươi đến, Chu Gia Ngư nhìn nhìn một lúc quyết định làm sườn xào chua ngọt, măng xào tôm và trứng hấp.

Thẩm Nhất Cùng vẫn không quá yên tâm đối với Chu Gia Ngư, xách ghế ra phòng bếp ngồi canh giữ.

Ban đầu Chu Gia Ngư còn không hiểu tại sao Thẩm Nhất Cùng lại lo mình nhổ nước bọt vào thức ăn như vậy. Sau mới biết, khi cậu bị trùm bao tải, Thẩm Nhất Cùng chính là tên đã đánh cậu cực kì tàn nhẫn, chỗ sưng trên mắt cá chân Chu Gia Ngư cũng là tác phẩm của người này… Đến khi quan hệ giữa cả hai tốt hơn, Thẩm Nhất Cùng còn mở miệng xin lỗi, nói lúc trước không nên đá ác như vậy. Chu Gia Ngư mỉm cười nói không sao, dù gì tôi cũng phun ra không ít nước miếng trong lúc làm cơm cho ông mà.

Thẩm Nhất Cùng: “…”

Tuy nhiên lúc này quan hệ giữa hai người còn chưa được tốt như vậy, nên Thẩm Nhất Cùng thích ăn nhưng lại không biết nấu chỉ có thể canh giữ bên người Chu Gia Ngư, theo dõi cậu làm cơm.

Chu Gia Ngư gỡ tạp dề, xới ba bát cơm rồi ngồi xuống, vừa chuẩn bị động đũa lại thấy hai tên quỷ đói ở phía đối diện bỗng ngồi nghiêm chỉnh, bộ dáng cũng biến thành điềm nhiên như mây gió, thật chẳng khác nào cao nhân xa cách hồng trần.

Đang tự hỏi chẳng biết có phải hai tên này trúng tà hay không, Chu Gia Ngư chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc truyền đến từ sau lưng mình: “Ăn cơm à?”

“Dạ, chúng con đang chuẩn bị ăn cơm, thầy đã ăn chưa? Có ăn cùng với chúng con không ạ?” Thái độ của Thẩm Nhất Cùng phải nói là chân chó cực kì.

“Ai nấu?” Lâm Trục Thủy lại hỏi.

“Là… là Chu Gia Ngư nấu.” Thẩm Nhất Cùng dường như hơi hơi xấu hổ, tiếp tục đáp lời: “Cũng vì thấy cậu ta nhàn rỗi không có việc gì làm… nên mới bảo cậu ta đi nấu cơm.”

Lâm Trục Thủy nghe vậy cũng không nói gì nhưng lại thật sự tìm ghế trống ngồi xuống, tùy tiện nói: “Vậy nếm thử một chút xem.”

Dường như Thẩm Nhất Cùng cũng bị dọa sợ. Trước đó bọn họ đã từng mời Lâm Trục Thủy đến ăn cơm nhưng lần nào đối phương cũng từ chối. Tuy nhiên, nói đi cùng phải nói lại, tay nghề của bọn họ mà để thầy nếm thử, hẳn cũng không phải chuyện tốt đẹp gì…

Chu Gia Ngư ngoan ngoãn cúi đầu, lặng lẽ ăn cơm của mình.

Có vẻ như rau cỏ thịt thà ở đây được đặt riêng, chất lượng hơn bên ngoài nhiều, tôm nõn cũng rất tươi, xào với măng vừa thơm lại vừa giòn. Sườn cũng không tệ, mềm lại đượm, ngon miệng cực kì.

Bởi vì Lâm Trục Thủy ở đây nên Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch không dám ăn quá nhiều. Nhớ lại bộ dáng ăn thùng uống vại của hai người này vào hôm qua, quả thực Chu Gia Ngư không dám tin bọn họ với đám hôm qua là một.

Khí thế của Lâm Trục Thủy rất mạnh. Hắn ngồi đối diện với Chu Gia Ngư khiến cậu chỉ dám cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng mới khẽ liếc nhìn đối phương một cái.

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Lâm Trục Thủy ở cự ly gần như vậy.

Có những mỹ nhân chỉ đẹp khi nhìn xa, nhưng hiển nhiên Lâm Trục Thủy là loại đẹp bất chấp mọi khoảng cách. Ngay cả bàn tay cầm đũa của hắn cũng bắt mắt lạ lùng, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài trắng nõn, đến động tác gắp thức ăn cũng tao nhã thanh lịch biết bao.

Tuy rằng trước đó Chu Gia Ngư đã cảm thấy Lâm Trục Thủy rất trắng, nhưng bây giờ nhìn gần mới thấy da dẻ của hắn có thể dùng đến mấy chữ ‘hoàn mỹ không tì vết’ để hình dung, quả thực giống như ngọc thạch sáng bóng trơn tru, thậm chí khiến người ta muốn sờ thử xem xúc cảm kia rốt cuộc có lạnh băng như mặt ngọc hay không — Đương nhiên, tất cả những điều này, Chu Gia Ngư chỉ dám nghĩ thầm ở trong đầu.

Bữa cơm này yên tĩnh vô cùng. Trên bàn, ngay cả tiếng nhai nuốt cũng không nghe thấy được.

Bộ dáng ăn uống của Lâm Trục Thủy rất đẹp nhưng lượng cơm hắn ăn lại khiến Chu Gia Ngư phải kinh ngạc. Cậu vốn định bữa chiều sẽ ăn đồ thừa của buổi trưa, kết quả thức ăn bị ba người kia lặng lẽ tiêu diệt sạch, còn sót lại cũng chỉ có một chút nước canh…

Ăn no uống đủ, Thẩm Nhất Cùng xung phong đi rửa chén song Lâm Trục Thủy lại lên tiếng ngăn cản: “Từ từ đã, có chuyện cần nói với mấy đứa.”

“Chuyện gì vậy thầy?” Thẩm Nhất Cùng hỏi.

Lâm Trục Thủy nói: “Mười bốn tháng sau, biết là ngày gì rồi chứ.”

Thẩm Nhất Cùng bỗng trở nên nóng vội: “Biết, biết. Thầy ơi, lần này ai đi?”

Lâm Trục Thủy đáp lời: “Thầy vốn định để Mộ Tứ đi, nhưng công việc của nó còn chưa xong, xem ra là không kịp.”

Thẩm Nhất Cùng hỏi: “Thế con đi có được không? !”

Thẩm Nhị Bạch vẫn luôn ngồi yên bên cạnh cũng nóng lòng nói: “Con cũng muốn đi!”

Chu Gia Ngư nghe mà không hiểu gì cả, vốn định lặng lẽ rời đi nhưng cứ cảm thấy lúc này mà đứng lên thì tương đối đột ngột. Vì thế cậu dứt khoát thu mình vào góc giả vờ là không khí.

Nghe Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch tự tiến cử, Lâm Trục Thủy không nói gì, tùy tiện lấy ra một vật nhìn như cái đồng hồ quả quýt, đặt xuống mặt bàn, sau mới bảo: “Mở ra nhìn thử xem.”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch chồm lên, mở cái đồng hồ quả quýt ra, lại phát hiện cái đồng hồ này đã hỏng.

Lâm Trục Thủy nhắm hai mắt lại, ngồi ở một bên, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Ai nói trước?”

Thẩm Nhất Cùng xem kĩ cái đồng hồ, hít hít mũi hệt như con chó nhỏ: “Nữ, đã mất rồi…”

Thẩm Nhị Bạch nói tiếp: “Hẳn là bệnh mà chết, cả đời đều rất cực khổ…”

Hai người anh một câu tôi một câu, Chu Gia Ngư nghe mà đầu đầy mờ mịt, cuối cùng giương đôi mắt trông mong nhìn Lâm Trục Thủy, tựa như muốn hỏi rốt cuộc đáp án là gì.

Nào ngờ Lâm Trục Thủy lại tỉnh bơ, ngón tay vẫn gõ trên mặt bàn, không mặn không nhạt hỏi: “Còn gì nữa?”

“Hết rồi.” Thẩm Nhất Cùng gãi đầu, hơi hơi xấu hổ.

Lâm Trục Thủy: “Nữ, đã chết bệnh, cả đời kham khổ, thật không?”

Thẩm Nhất Cùng và Thẩm Nhị Bạch đều gật đầu nói: “Phải”.

Lâm Trục Thủy nghe vậy chỉ nghiêng đầu sang chỗ khác, nói với Chu Gia Ngư đang lộ ra vẻ mặt cực ngu kia: “Cậu nhìn thử xem.”

Lời này vừa dứt, ba kẻ còn lại triệt để ngây người. Chu Gia Ngư vẫn còn chưa hiểu, chỉ chỉ vào bản thân mình: “Tôi… tôi hả?”

Lâm Trục Thủy gật đầu.

Yên: chú thích nhiều quá man 囧

Lưu

Lưu

Lưu

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *