[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 79

 

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 79: Vẫn còn nhớ rõ một năm kia……

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

Image result for hinh đam mỹ hiện đại

Chương 79: Vẫn còn nhớ rõ một năm kia……

 

Thời điểm Lạc Dương hỏi ra cái tên Diệp Lãng này, bao nhiêu nôn nóng trong lòng của Diệp Thược đều tiêu tán, chỉ còn lại khẩn trương cùng sợ hãi.

Dù sao cậu cũng chỉ là một nhóc con mới vừa thi vào năm nhất đại học, cho dù có bị lôi kéo như thế nào thì cũng chỉ là một đứa nhỏ chưa từng tiếp xúc qua nhân tình thế thái, huống chi là đụng đến chuyện của Lạc Dương, đầu óc cậu liền nóng lên, trong lòng loạn thành một đoàn.

Giờ phút này, cách một cái loa, Diệp Thước cũng có thể cảm nhận được sự rét lạnh trong giọng nói Lạc Dương, thậm chí còn có thể tưởng tượng bộ dáng lạnh mặt của Lạc Dương.

Trong lòng hô lên một tiếng ‘Không ổn’, hoàn toàn không biết nên trả lời như thế nào.

Năm năm qua, từ cấp hai đến cấp ba, cậu vẫn luôn vùi đầu khổ học chỉ vì để có thể lấy thành tích xuất sắc nhất thi đậu trường đại học, nơi mà Lạc Dương đang dạy này. Đến khi thi, Diệp Thước phát huy hết khả năng, đánh bay cả những người được cử đi thi, chỉ vì chí nguyện quan trọng nhất đó là ghi danh vào đại học Danh Dương.

Khi đó điểm chuẩn đại học Danh Dương còn chưa có, các học sinh đều là tự đánh giá bản thân rồi ghi danh. Diệp thước không dám chắc chắn, trực tiếp báo danh chí hướng và nguyện vọng rồi liền thấp thỏm chờ đợi kết quả. Cậu đã quyết định rồi, nếu không thi đậu đại học Danh Dương, vậy cậu sẽ học lại một năm, thẳng đến khi thi đậu đại học Danh Dương mới thôi.

Thử nghĩ, cậu ôm tâm tư mãnh liệt như vậy, dốc tất cả nỗ lực vào học tập như vậy, sao lại phải biết mà đi nghiên cứu chuyện yêu đương hay làm thế nào để lấy lòng người thương cơ chứ?

Hơn nữa, dưới tình huống người thương đang tức giận, Diệp Thước dĩ nhiên là một câu cũng sẽ không dám nói dối rồi.

Chỉ cần cậu nói một câu, em và anh ta chẳng có quan hệ gì cả, có lẽ còn có thể hòa nhau một ván?

Đáng tiếc, trong nội tâm đơn thuần của Diệp Thước, cũng giống như chuyện chỉ cần thi lên đại học, cùng người mình thương học cùng một trường học, cậu thấy vậy là rất đủ rồi.

Trên thực tế, cậu quả thực là cực kì thoả mãn.

Mỗi lần ngồi ở dãy thứ nhất, nghiêm túc chăm chú nhìn khuôn mặt Lạc Dương, cậu đều cảm thấy năm năm kia cậu khổ cực vùi đầu vào học rất đáng giá!

Cậu có thể học ở đại học bốn năm, thậm chí tính toán thêm hai năm nghiên cứu sinh nữa — tổng cộng là sáu năm – cậu có thể dùng thời gian sáu năm sắp tới ở cùng với Lạc Dương, sau đó chậm rãi xoa dịu vết thương trong lòng anh.

Tuy rằng, cậu và anh đã xa cách năm năm. Mà trong năm năm này, có lẽ vết thương của Lạc Dương đã sớm khỏi hẳn…

Chính là, thật sự khỏi hẳn sao? Vậy tại sao chỉ dựa vào diện mạo của mình liền có thể dễ dàng nhớ tới Diệp Lãng? Thời điểm ban đầu gặp mặt, Lạc Dương thế nhưng còn thất thần rồi, hơn nữa không chỉ một lần thả hồn lên trời.

Anh nhất định không thể quên được Diệp Lãng đi?

Đại khái là khoảng thời gian trầm mặc hơi dài, Lạc Dương không truy vấn nữa, trực tiếp cảnh cáo: “Cậu không nói tôi cũng biết rồi, cậu cùng Diệp Lãng nhất định là có quan hệ, có điều tôi cũng không đoán được quan hệ giữa các cậu rốt cuộc là gì. Tôi chỉ muốn phiền cậu chuyển lời cho anh ta, đừng tưởng rằng dùng loại phương thức ấu trĩ này là có thể thăm dò được tôi. Tôi nói thẳng cho cậu biết, tôi đã sớm quên anh ta rồi, anh ta có uổng phí tâm cơ cách mấy cũng vô dụng thôi! Mặt khác, cũng xin cậu biến mất khỏi tầm mắt của tôi, tôi không hy vọng cuộc dống yên bình của mình bị quấy nhiễu.”

Bên kia vang lên một tiếng há miệng thở dốc, lý do vừa mới nghĩ đến liền nghẹn tại trong cổ họng, như thế nào cũng không nói nổi nên lời.

Cậu rất muốn tiếp tục ngây ngây ngô ngô, dùng loại giọng nói vô lại này trả lời: “Chúng tôi thì có quan hệ gì chứ? Trừ bỏ đều là họ Diệp, những cái khác chả liên quan gì!”

Chẳng qua, cậu đã trầm mặc lâu như vậy, hiện giờ lại nói ra lý do này thì độ tin cậy còn được bao nhiêu chứ?

Huống chi, âm thanh gấp gáp truyền từ trong điện thoại đến cũng đủ khiến cho đáy lòng Diệp Thước đầy lạnh lẽo.

“Nói cái gì mà đã quên rồi… Rõ ràng còn nhớ rõ như vậy…” Diệp Thước lóe lên mâu quang, ủy khuất thì thào, cậu ngửa đầu, ép nước mắt chực tràn khóe mi chảy ngược vào trong, khóe miệng gợn lên một tia cười miễn cưỡng.

Vẫn còn nhớ rõ một năm kia, cậu mười bốn tuổi.

Trường học vừa vặn được nghỉ ba ngày, Diệp Thước cực kỳ hào hứng đi về nhà, nhưng ở rừng cây nhỏ lại cách gia không xa, cậu trông thấy anh hai đang lôi lôi kéo kéo với một người đàn ông trẻ tuổi.

Ban đầu, Diệp Thước còn tưởng rằng hai người đây là muốn đánh nhau, kết quả nhìn kỹ lại thì phát hiện, cái người nam sinh lịch sự nhã nhặn ấy vậy mà đang ôm anh hai hôn môi!

Bước chân Diệp Thước vừa bước ra liền vội thu về, tránh vào một góc không đi ra ngoài, lẳng lặng theo dõi phía bên kia.

Hiển nhiên, hai người đang lôi kéo hôn môi vẫn chưa phát hiện ra tên nhóc thiếu niên đang ở phía sau gốc đại thụ cách đó không xa nhìn lén.

“A Lãng, lại cho em chút thời gian nữa được không? Em nhất định sẽ tìm cơ hội nói cho mẹ em biết chuyện của chúng ta, bà hiện tại đang bệnh, em sợ kích thích đến bà… Xin anh, van cầu anh đừng nói chia tay có được không?”

“Lạc Dương, anh cũng là thân bất do kỷ*, đây không phải là vấn đến người nhà em có đồng ý hay không, mà ngay cả ba mẹ anh cũng sẽ không đồng ý. Anh phải xuất ngoại, hơn nữa ba mẹ anh đã giúp anh đính hôn với con gái của nhà đầu tư Âu Châu. Chúng ta không có khả năng như vậy cả đời đâu.”

*Nói một cách ngắn gọn là không thể làm những điều mình muốn, hoặc buộc phải làm những điều mình không mong muốn

Lệ từ đáy mắt Lạc Dương rơi xuống, anh gắt gao giữ lấy bờ vai Diệp Lãng, ánh mắt mang theo phẫn hận: “Lúc trước anh đâu có nói như vậy! Lúc trước anh vốn không nói như vậy! Anh nói chúng ta có thể đối mặt cùng nhau, dù cha mẹ không đồng ý, chỉ cần chúng ta hai người giữ vững, duy trì được thì nhất định có thể cùng một chỗ! Vì sao bây giờ anh lại rút lui? !”

“Em cũng nói là lúc trước, khi đó chúng ta vẫn còn quá nhỏ, căn bản là không biết xã hội thật phức tạp và hiểm ác. Ra trường rồi chúng ta có thể làm cái gì? Chúng ta lại lấy cái gì ra để chống lại dư luận đây? Huống chi, anh là đại thiếu gia Diệp gia, ba mẹ đem toàn bộ hy vọng ký thác tại lên người anh, anh không muốn làm cho bọn họ thất vọng.” Diệp Lãng gian nan đem tầm mắt dừng trên người đến Lạc Dương, bất đắc dĩ nói, “Dương Dương, đừng như vậy có được không? Chúng ta hảo tụ hảo tán, cho dù chia tay rồi, anh cũng sẽ nhớ em cả đời, người mà anh yêu nhất trên đời chỉ có một mình em.”

“Anh đã yêu em, vậy anh đừng đính hôn cùng người phụ nữ kia! A Lãng, còn hai năm nữa em mới tốt nghiệp đại học, anh cho em thời gian hai năm được không? Em sẽ không chậm trễ anh làm một người con có hiếu, cũng sẽ không gây trở ngại anh kế thừa gia nghiệp, ba mẹ anh không thích em chỗ nào em đều sẽ sửa, được không? Em sẽ cố gắng trở thành người có thể sóng vai cùng anh, cho dù anh xuất ngoại, em cũng chờ anh trở về. Chỉ cần anh đừng nói chia tay…”

“Quá muộn rồi…” Diệp Lãng đẩy Lạc Dương ra, nhẫn tâm nói, “Quá muộn rồi, Dương Dương. Vì sao em không sớm đáp ứng thỉnh cầu của anh một chút chứ? Nếu em có thể nói cho mẹ em biết chuyện này sớm một chút, chỉ cần bà đồng ý, anh có thể cùng em sống cuộc sống hai người, hết thảy của Diệp gia anh cũng có thể không cần! Cho dù bà không đồng ý, anh cũng có dũng khí từ bỏ hết thảy để cùng một chỗ với em. Thế nhưng em không làm được! Em luyến tiếc mẹ em! Em không thể buông bỏ mọi thứ để sống chung với anh giống như anh được!”

“Anh cũng không làm được chuyện đó thi dựa vào cái gì mà yêu cầu em làm chứ? Anh mỗi lần đều ấp a ấp úng, chưa từng nói cho mẹ anh biết chuyện của chúng ta, em tốt xấu gì cũng còn nói cho mẹ em biết, tuy rằng bà không đồng ý nhưng cũng nhiều lần đi tìm anh, tạo áp lực cho anh. Chính là em đã từng cố gắng! Còn anh lần nào cũng là từ chối, giấu diếm, anh có biết em cảm thấy thế nào không? Em cũng là con người, em cũng có lúc mệt mỏi, em không có khả năng lúc nào cũng không biết xấu hổ như vậy đâu!”

“Dương Dương, anh thật sự mệt mỏi. Con đường này quá khó đi, nhỏ bé như chúng ta căn bản không đủ để chống đỡ được áp lực lớn như vậy. Em trai của anh còn nhỏ, thân thể lại không tốt, ba mẹ cũng đã lớn tuổi, thân thể năm này lại kém hơn năm trước, bọn họ không thể chịu đựng được kích thích quá lớn. Cứ tiếp tục dây dưa không rõ với em, không bằng… Chúng ta dừng ở đây đi, trước khi chưa yêu nhau quá sâu đậm thì hãy nhanh chóng dứt ra đi. Từng có thanh xuân, từng có ký ức, vậy cũng đủ rồi.”

“Một tháng thì sao?” Tâm tình Lạc Dương đang kích động bỗng nhiên tỉnh táo lại, chính là vẫn còn rơi lợi, anh chợt mở miệng, trong lòng đau đớn khôn nguôi, “Thời gian một tháng, anh có chịu cho em không? Em có thể từ từ biến khỏi tầm mắt của anh, chỉ cần chúng ta còn cùng một chỗ là được, dù là trong âm thầm…”

“…” Diệp Lãng vừa muốn mở miệng, Lạc Dương liền ngắn hắn lại, tiếp tục nói, “Một tháng sau đó, em sẽ không thành vật cản nữa. Em cam đoan. Một tháng sau, em có thể hoàn toàn cùng anh đối mặt với nhiều áp lực như vậy!

“Anh có thể trước đừng đính hôn với người phụ nữ kia hay không? Có thể hoãn đính hôn lại hai năm được chứ? Em sẽ dùng thời gian hai năm để đuổi kịp anh, em sẽ dùng thời gian hai năm để thay đổi bản thân, thậm chí hai năm sau đó nếu anh vẫn muốn chia tay thì em cũng bằng lòng. Cầu xin anh, cho em thời gian hai năm được không?”

“Dương Dương, đừng cố tình gây sự nữa được không? Nói đến thế nào thì em vẫn là lại yêu cầu thời gian hai năm, hai năm qua rồi thì phải làm thế nào đây? Ba mẹ anh đã đính hôn cho anh rồi, hơn nữa người kia cũng đã mang thai rồi. Trong vòng một tháng nữa anh sẽ kết hôn.”

Biểu tình trên khuôn mặt Lạc Dương vốn đang khẩn cầu đột nhiên trở nên khiếp sợ, lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, sau đó chuyển thành phẫn hận tức giận: “Anh đã lên giường với cô ta?”

Diệp Lãng rũ mắt, không đáp.

Thanh âm Lạc Dương run rẩy: “Cô ta mang thai mấy tháng rồi?”

“Hiện tại hỏi cái này còn ý nghĩa gì chứ? Dương Dương, đừng làm rộn rồi, ngoan ngoãn trở về trường đi học đi.”

“Cô ta mang thai mấy tháng rồi? !” Lạc Dương cơ hồ là gào lên.

Diệp lãng che miệng Lạc Dương lại, nhìn nhìn xung quanh, thấp giọng nhắc nhở: “Em nhỏ giọng một chút, muốn để người nhà của anh nghe được em đang ầm ĩ ở nơi này sao?”

Lạc Dương giãy thoát khỏi tay Diệp Lãng, thở hồng hộc trừng hắn, ánh mắt đông lạnh xen lẫn thương tâm, gần như muốn chết: “Được, em không ầm ĩ nữa, anh thành thật nói cho em biết, mấy tháng rồi?”

“Hiện tại hỏi cái này còn có ý nghĩa gì nữa?” Diệp Lãng có chút buồn bực kéo kéo cà- vạt.

Lạc Dương cố chấp truy vấn: “Có ý nghĩa. Với em mà nói thì có ý nghĩa. Anh chỉ cần trả lời em, mấy tháng rồi?”

“Ba…” chữ ‘tháng’ còn chưa kịp nói ra, Lạc Dương đã thụi sang một đấm, “Diệp Lãng, tôi XXX cả nhà anh!”

Diệp lãng cũng không đánh trả, trên thực tế trong lòng hắn cũng hổ thẹn, đáng tiếc Lạc Dương một quyền lại một một quyền đánh sang không biết dừng lại, hắn liền chế trụ cổ tay Lạc Dương, sau đó vặn ngược cánh tay anh, đem anh áp chế trên một thân cây, thấp giọng nói: “Được rồi! Em còn không chịu yên phải không?”

“Ba tháng… Ha ha… Ba tháng…” Khuôn mặt Lạc Dương dán trên thân cây, không còn giãy dụa, cậu thì thào nhớ kỹ mấy chữ này, nước mắt giàn giụa.

(Lời của An An: Trẻ trâu công vẫn còn tốt chán so với tra công :v :v )

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *