[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 78

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 78: Rốt cuộc cậu có mục đích gì?

Edit: Diệp Ly Nan Hoa.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

Image result for hinh đam mỹ hiện đại

 

 

Chương 78: Rốt cuộc cậu có mục đích gì?

 

Sinh viên và thầy giáo vào lớp cùng một lúc, mặc dù cũng không phải là chuyện gì hiếm thấy, nhưng vào lớp trễ mười phút, lại là một lớn một nhỏ, ngoại hình bất đồng nhưng đều rất dễ nhìn cùng đi vào lớp, đều làm cho đám nữ sinh xôn xao cả lên.

Quào, ngoài thầy Lạc ra thì còn tặng kèm thêm một cậu nhóc siêu cấp đẹp trai!

Tất nhiên Diệp Thước cũng không phải là quá nhỏ, cậu đã mười chín tuổi, đã thành niên rồi, thế nhưng so với Lạc Dương hai mươi lăm tuổi mà nói, cậu vẫn còn khá non.

Ánh mắt Diệp Thước đảo qua, các dãy phía sau gần như không còn chỗ trống, đa số đều là nữ sinh, ngẫu nhiên có vài nam sinh, ánh mắt nhìn về phía Lạc Dương đều mang một bộ dạng đắm đuối, bất kể nam sinh hay nữ sinh sở dĩ đều là vì Lạc Dương mà tới!

Diệp Thước cảm thấy rùng mình, thấp giọng thì thầm với nữ sinh ngồi giữa hàng đầy tiên đôi câu, nữ sinh kia đỏ mặt gật đầu, thu dọn cặp sách, đi về phía những dãy sau không còn nhiều chỗ cho lắm.

Lạc Dương kinh ngạc liếc nhìn Diệp Thước, có chút tò mò không biết cậu đã nói gì với nữ sinh kia.

Nhận thấy được ánh mắt tìm tòi của Lạc Dương, Diệp Thước lập túc ngẩng đầu bày ra bộ mặt hớn hở với anh, bàn ở đại học đều là loại nối liền thật dài, nếu muốn ngồi giữa nhất định phải từ một trong hai đầu đi vào, hơn nữa tất cả sinh viên đều phải đứng lên để cho ghế bật lên lại mới có kẽ hở để người có thể đi qua. Diệp Thước cũng đơn giản là hiểu rõ, trực tiếp đè tay xuống bàn rồi nhảy vào trong — Tây trang mặc trên người cũng không bị ảnh hưởng bởi động tác đẹp mắt của cậu.

Có mấy nữ sinh bởi động tác linh hoạt cool ngầu của cậu mà kêu lên thành tiếng, còn bày ra bộ dạng hám giai.

Lạc Dương khẽ nhếch khóe môi, thoáng lắc đầu, đám oắt con này a, thật đúng là tràn đầy sức sống a!

Chỉ là lớn hơn bọn họ năm sáu tuổi mà thôi, thế mà lại cảm thấy như trải qua rất nhiều bãi bể nương dâu, là anh già rồi sao……

“Được rồi, các bạn, chúng ra bắt đầu bài học –” Thanh âm Lạc Dương dịu dàng êm tai, như một dòng nước tinh khiết thấm nhuần vào tim gan, làm cho người ta dễ chịu vô cùng.

Vốn những câu chữ giới thiệu khô khan dài lê thê này nếu đổi thành người khác nói thì chắc chắn sẽ ru ngủ phần lớn người, thế nhưng lời mở đầu của Lạc Dương lại có khả năng thu hút được lực chú ý của các sinh viên.

Chẳng trách còn trẻ như vậy đã được vinh quang thăng làm giáo sư.

Diệp Thước không có bút cũng không có vở, nhưng vẫn cực kỳ nghiêm túc ngồi tại chỗ, chăm chú nhìn Lạc Dương không chớp mắt..

Xen lẫn giữa nhiều sinh viên như vâyh, ánh mắt chuyên chú nhìn cậu cũng không khiến cho Lạc Dương chú ý, mà Diệp Thước khi phát hiện tầm mắt của Lạc Dương lướt qua mình vài lần nhưng không hề dừng lại thì cậu liền nhận ra ánh mắt của mình chưa đủ nóng bỏng, cho dù có nhìn chằm chằm anh như thế nào thì anh cũng sẽ không phát hiện, vậy nên cậu càng không kiêng nể gì mà nhìn chòng chọc vào anh.

Có lẽ, cũng chỉ có lúc này cậu mới có thể nghiêm túc, mạnh dạn, không chút che dấu nhìn anh như vậy…

Những lớp học sau đó của Lạc Dương, Diệp Thước bao giờ cũng sẽ xuất hiện ở vị trí chính giữa ở hàng đầu tiên đối diện bục giảng, đôi khi mang theo bút và vở, đôi khi như cũ cái gì cũng không mang.

Mà Lạc Dương cũng dần phát hiện ra, ánh mắt gần như là phát sáng của Diệp Thước chốc chốc lại không ngừng bám riết trên người mình. Mấy lần đầu, Lạc Dương còn tưởng rằng mình bị lỗi giác, nhưng theo thời gian trôi qua, anh đã có thể khẳng định rằng Diệp Thước nhất định là đang chăm chú nhìn mình không chớp mắt!

Cứ cho là cậu ta nghiêm túc nghe giảng đi, nhưng làm gì có loại phương thức nhìn chòng chọc thế này chứ, con ngươi cứ như vậy chăm chú nhìn anh. Mới đầu khi chưa phát hiện thì còn có thể chịu được, hiện tại Lạc Dương đã phát hiện ra thì luôn cố ý nhìn Diệp Thước. Mỗi lần nhìn sang, Diệp Thước đều nhếch miệng cười, nhưng ánh mắt trước sau không đổi, khiến cho Lạc Dương rùng cả mình, nổi cả da gà, đôi khi còn giảng bài sai.

Nhưng nếu nói cậu ta không nghiêm túc nghe giảng thì cũng không đúng. Thời điểm Lạc Dương cố tình gọi cậu đứng lên trả lời câu hỏi, cậu trả lời phải nói là lưu loát, hoàn toàn không cần suy nghĩ, mở miệng ra liền trả lời.

Loại trạng thái này vậy mà kéo dài cả một học kỳ!

Sau đó là thời điểm thi cuối kỳ, lớp học tự chọn này được coi như là môn tự chọn quan trọng nhất. Mặc dù là môn tự chọn, nhưng học phần lại tăng thêm bốn phần, còn phải kiểm tra, cho nên Lạc Dương lúc chấm bài thi cũng rất nghiêm túc, muốn nhìn thử học kỳ này kết quả học tập của Diệp Thước như thế nào, trong tư tâm, Lạc Dương kỳ thực mong rằng Diệp Thước có thể thi được 100 điểm.

Đề bài là do anh ra, độ khó không quá cao, hơn nữa đều là nội dung anh dạy trên lớp, trước khi thi cũng đã cho các sinh viên lướt qua trọng điểm. Nếu sinh viên nào nghiêm túc lắng nghe thì đạt được 90 điểm là không thành vấn đề.

Mà Lạc Dương đã thấy qua chữ viết của Diệp Thước, chữ cậu không thể nói là quá đẹp, nhưng ít nhất cũng cứng cáp hữu lực, mặc dù đã che tên đi, song Lạc Dương vẫn có thể nhận ra.

Kết quả bài thi đều đã chấm xong nhưng vẫn không tìm thấy bài của Diệp Thước, Lạc Dương sững sờ, lục lại một lần nữa, vẫn không tìm được!

Lẽ nào cậu ấy không đi thi? Hẳn là không phải…đâu?

Giáo sư coi thi cũng không phải sắp xếp của Lạc Dương, cho nên anh không thể xác định Diệp Thước có phải không đi thi.

Mở ra bài thi được niêm phong, Lạc Dương nhập điểm của sinh viên vào máy tính, từng điểm từng điểm nhập vào vô cùng tỉ mỉ, đến lúc nhập xong mới xác định, thật sự không có tên của Diệp Thước!

Đây là chuyện gì chứ?

Thật sự không đi thi ư?!

Phí nhiều công sức như vậy để báo danh lớp của mình, hơn nữa mỗi lần đều ngồi ở giữa hàng đầu tiên, mình chỉ cần rũ mắt xuống là có thể thấy cậu ấy, mà cậu cũng thời thời khắc khắc đều mở to đôi mắt trong veo chăm chú nhìn thẳng vào mình……

Kết quả vậy mà không đi thi ư?!

Lạc Dương bỗng nhiên cảm thấy có chút không cam lòng, về phần tại sao không cam lòng, chính anh cũng không biết.

Từ trong ngăn kéo, anh lục tìm những cái tên được kí phía dưới những tờ đơn đăng kí chương trình học trước đây — trước đây, phía mặt trên có bổ sung thêm cách thức liên lạc — Lạc Dương bày ra mấy xấp giấy A4, bắt đầu tìm tên Diệp Thước.

Nếu quả thật bởi vì có chút chuyện mà chậm trễ dẫn đến việc không đi thi thì vẫn có thể thi lại.

Anh phải báo cho cậu một tiếng, thời gian thi lại được sắp xếp rất chặt chẽ, nhất thiết không được bỏ lỡ kì thi lại!

Lạc Dương lật lên tờ cuối cùng, ánh mắt cẩn thận mà lưu luyết, kiểm tra từng cái tên một, kết quả khi nhìn đến tên người cuối cùng, anh ngạc nhiên mở to hai mắt — Không có tên Diệp Thước?!

Làm sao có thể ?!

Lạc Dương không cam tâm, bắt đầu lật lại từ tờ đầu tiên, dùng bút tích lên từng cái tên một lần rồi một lần, nhưng vẫn như cũ không tìm được tên Diệp Thước, ngay cả tên đồng âm khác chữ hay không khác biệt lắm cũng không tìm được.

— Không có Diệp Thước!

— Cậu ấy căn bản không báo danh!

Sau khi rút ra kết luận này, Lạc Dương không biết chính mình nên khóc hay nên cười đây.

Lại có sinh viên phí hơi sức cả nửa ngày đi đến một lớp học nhưng không báo danh như vậy?!

Phí công lại không thu được kết quả, còn lãng phí một học phần của học kỳ, cậu ấy rốt cuộc là muốn làm gì?!

Trước mắt Lạc Dương dường như hiện lên đôi mắt mang theo sự chuyên chú của Diệp Thước, và khi nhìn về phía anh, bộ dáng nhếch miệng cười vông cùng hoạt bát, tràn đầy sức sống.

Khuôn mặt quen thuộc kia, vẫn làm anh không tự chủ được nhớ tới người kia…

Hai người bọn họ, quả thực quá giống!

Chẳng qua Diệp Thước quá mức trẻ tuổi, trẻ đến nỗi có thể hình dung thành một đứa nhóc thiếu niên, làm sao có thể là người kia chứ?

Nên sẽ không phải……

Trong lòng Lạc Dương nảy lên một cái, ánh mắt bỗng nhiên biến lạnh — A Lãng, anh muốn tìm một người thực giống anh đến thử tôi sao?

Chỉ là, chuyện tới bây giờ, thăm dò thì có lợi ích gì chứ?

Từ năm năm trước, anh đã lựa chọn buông tay tôi…

Di động trên bàn chợt vang lên, Lạc Dương bị giật mình, vươn tay lấy sang thì phát hiện số lạ, anh suy nghĩ một chút, sinh viên nhiều như vậy, lúc trước mình lại để số điện thoại trên bảng đen, gọi tới đại khái là để hỏi kết quả thi đi?

Đều tại mình cả, vừa nãy thất thần lâu như vậy, kết quả thi còn chưa tuyên bố lên trang web trường…

“Alo? Cậu là?”

“Giáo sư Lạc!” Thanh âm nhẹ nhàng khoan khoái như ánh mặt trời vang lên bên tai, Lạc Dương trong đầu nghĩ tới đầu tiên là cậu thiếu niên sáng sủa Diệp Thước kia, trong lòng vốn buông lỏng nhưng sau lại trở nên căng thẳng, tiếp tục liên tưởng đến suy nghĩ vừa rồi, giọng Lạc Dương có chút lạnh nhạt, “Cậu là?”

Diệp Thước cầm điện thoại sửng sốt một hồi, cảm khái bản thân uổng phí nhiều công phu như vậy, mỗi lần đến lớp đều ra sức lấy lòng, kết quả trong mắt đối phương căn bản không có cậu.

Chẳng qua, khó chịu thì khó chịu, Diệp Thước rất nhanh điều chỉnh trở lại, ít nhất trong thanh âm đúng là không nghe ra bất kì điều gì khác thường, cậu cười đáp: “Là em a! Giáo sư Lạc! Thầy thật sự nghe không ra sao? Em là Diệp Thước!”

Lạc Dương trong lòng hừ lạnh một tiếng, tâm nói, ai không biết cậu là Diệp Thước? Bây giờ lại còn giả bộ trước mặt mình, cậu cho dù có giả bộ thành người vô tội cũng không lừa gạt được tôi đâu!

Đương nhiên, khinh thường là khinh thường, vạch trần là vạch trần (trên ý nghĩ nào đó, Lạc Dương thực ra cho rằng vạch trần là chỉ Diệp Thước được người nào đó cử qua đây thăm dò anh, đã bị anh nhìn thấu), Lạc Dương còn làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ: “A, Diệp Thước, cậu có chuyện gì không?”

“Không có gì, không phải sắp nghỉ đông rồi sao, em muốn hỏi giáo sư Lạc có sắp xếp gì không.” Ánh mắt Diệp Thước chớp chớp.

— Cậu không quan tâm Lạc Dương sắp xếp như thế nào, chỉ cần cậu có thể chen vào một chân là được.

“Việc này hẳn là không liên quan đến cậu đi?” Trong lòng Lạc Dương lạnh hơn, đây là dò hỏi đến mình nghỉ đông thì làm cái gì sao, A Lãng, chẳng lẽ anh còn muốn đến quấy rầy cuộc sống yên tĩnh mà tôi vất vả lắm mới có được sao?

“Vâng, đúng là không liên quan gì, em chỉ thuận miệng hỏi thôi, ha ha…” Nụ cười Diệp Thước lộ ra chút ý tứ nói một đằng làm một nẻo.

“Phải không… Đúng rồi, tại sao cậu không đi thi?” Lạc Dương hỏi ngược lại, “Đã không đi thi, lúc đầu lại không báo danh, tại sao cậu lại gạt tôi nói rằng chọn khóa học tự chọn của tôi? Lãng phí nhiều thời giạn trên người tôi như vậy, Diệp Thước, cậu muốn làm gì?”

Trong lòng Diệp Thước bị kiềm lại, cười ha ha, đáp: “Em không phải đã nói rồi sao? Em rất hâm mộ thầy a giáo sư Lạc, chính là vì thầy nên em mới thi vào trường này. Luận văn về khoa học sinh vật của giáo sư Lạc rất nổi tiếng đó!”

“Trước mặt tôi không cần nói hươu nói vượn, tôi không thích quanh co. Cậu rốt cuộc có mục đích gì?” Chất vấn của Lạc Dương trở nên sắc bén.

Đôi con ngươi của Diệp Thước đảo qua đảo lại, vừa nghĩ tới có muốn nhân cơ hội này thổ lộ luôn hay không, kết quả nghe được câu tiếp theo, trong nháy mắt khuôn mặt cậu trắng bệch.

“Diệp Thước, cậu hãy thành thật nói cho tôi biết, đến tột cùng thì quan hệ giữa cậu và Diệp Lãng là như thế nào?

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *