[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 76

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 76: Cùng nhau tìm người kể khổ.

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

lt-c76

Chương 76: Cùng nhau tìm người kể khổ.

Tô Tử Dương làm cách nào để tìm lại được cảm giác buồn ngủ?

Cậu nằm nghiêng sang một bên hồi lâu nhằm lôi kéo giấc ngủ nhưng có vẻ không mấy hiệu quả, đành dứt khoát chống khuỷu tay, nhẹ nhàng ngồi dậy, sau đó sờ soạng mở đèn lên, tay với lấy điện thoại di động từ trên tủ đầu giường, khởi động máy, lục lọi danh bạ, chuẩn bị tìm người tán dóc.

Không thể không nói, tại một vài phương diện nào đó, phương pháp xử lý vấn đề của hai người bọn họ rất giống nhau.

Nhìn thấy cái tên Lạc Dương trong danh bạ, Tô Tử Dương liền không thèm suy nghĩ xem lúc này người ta đã ngủ chưa, trực tiếp ấn nút gọi đi.

Cho dù là ai bị tiếng chuông điện thoại đánh thức vào lúc 2 giờ sáng thì đều muốn nổi khùng lên.

Lạc Dương không có thói quen tắt nguồn điện thoại trước khi đi ngủ, cho nên Tô Tử Dương chỉ cần gọi một lần đã thành công,anh bực bội trở mình nhưng vẫn vươn tay với lấy di động, không để tiếng chuông tiếp tục vang lên, sợ nó sẽ đánh thức Diệp Thước đang nằm ngủ bên cạnh.

Lạc Dương ấn phím nhận, rồi nhẹ nhàng dờicánh tay đang khoát trên hông mình đi, xoay người xuống giường. Diệp Thước dường như nhận thấy được sự chuyển động của anh, mơ mơ màng màng hừ một tiếng, vươn tay qua muốn ôm người vào lòng, Lạc Dương nhanh chóng đem một cái gối ngủ đưa đến trong ngực cậu.Cảm giác ôm đồ vật chân thực trong tay giúp Diệp Thước dễ dàng xua đi hết những bất an trong giấc mơ, hô hấp rất nhanh lại vững vàng. Lạc Dương thấy cậu không bị tỉnh lại, lúc này mới nhẹ tay nhẹ chân rời đi, ra phòng khách nghe điện thoại.

Vừa nãy vội vàng ấn nhận cuộc gọi nên Lạc Dương vẫn chưa biết là ai gọi đến, lúc này cẩn thận nhìn kĩ màn hình đang phản quang liền thấy rõ ràng hai chữ “Tử Dương”, trong lòng nhất thời căng thẳng, lập tức hỏi ” Alo, Tử Dương? Làm sao vậy? Trễ thế này còn gọi điện thoại cho tôi, có phải đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Tô Tử Dương cân nhắc một lát, không biết nên mở miệng như thế nào, đành nói: “Muộn vậy rồi mà tôi còn gọi điện thoại đến, có quấy rầy cậu không? Thật xin lỗi, nhưng mà ngoài cậu ra, tôi chẳng biết tìm ai nữa, cậu cũng biết chuyện của tôi và Lăng Triển Dực, cho nên…”

Lạc Dương vừa nghe giọng nói của Tô Tử Dương liền biết khôngphải chuyện gì lớn, lập tức thả lỏng tinh thần, anh ngồi xuống ghế salon, ôn nhu nói: “Không có việc gì, dù sao cũng đã đánh thức tôi rồi, có chuyện gì khó chịu thì cứ nói ra, tôi nghe đây.”

“Tôi… Tôi cãi nhau với Lăng Triển Dực …” Tô Tử Dương nghĩ nghĩ, tìm lời mở đầu thích hợp nhất. Cùng lúc đó, trong phòng khách nhà cậu, Lăng Triển Dực cũng nói với Cố Phong y chang: “Họ Cố, nhóc con nhà tôi chiến tranh lạnh với tôi rồi, tôi rất buồn bực…”

Lạc Dương sửng sốt, thuận theo lời cậu cười đáp: “Cãi nhau là chuyện bình thường mà, tôi cũng hay ầm ĩ với Diệp Thước lắm, không có việc gì làm liền quở trách cậu ta vài câu, nhưng cậu ta chỉ cười hì hì chứ chưa bao giờ tức giận cả.

“Nhưng mà, tôi cảm thấy anh ấy không tốt với tôi như trước kia nữa. Hôm nay anh ấy chọc tôi tức giận,lại chẳng thèm giải thích một câu, cũng không dỗ dành tôi, trực tiếp xoay người bước đi. Tuy rằng sau đó tôi biết là mình đã trách lầm anh ấy, nhưng tôi khó tránh khỏi mấy suy nghĩ lan man, nhỡ đâu về sau anh ấy thật sự trở nên như vậy, bắt đầu chán ghét tôi, tôi nên làm cái gì bây giờ?”

Tô Tử Dương thở phì phì nói tiếp, “Cuối cùng, tôi nhịn không được mà nghĩ, tình yêu của tôi và anh ấy, có phải ngay từ đầu đã là sai lầm? Thậm chí tôi còn cảm thấy,mình buông xuống nhiều tôn nghiêm như vậy để mang thai đời sau cho anh ta quả là lắm thiệt thòi? Anh ta hoàn toàn không xứng!”

Trong phòng khách, Lăng Triển Dực bị Cố Phong trêu chọc ‘Chiến tranh lạnh thặc bình thường a! ^^ Tôi cảm thấy cậu là thiếu ngược! Đáng đời! Chiến tranh lạnh rất tốt!’ không khỏi buồn bực phản bác: “Nhưng cậu có biết nguyên nhân chiến tranh lạnh là gì không? Bởi vì tôi ăn mất hai quả dâu tây của em ấy, hai trái dâu tây á! Tử Dương tưởng chỉ còn hai trái cuối cùng, cho nên không nỡ ăn, dâu tây kia là mẹ tôi mua tới, trong tủ lạnh có rất nhiều, tôi biết trong tủ lạnh còn, cho nên đùa một tí, cố ý đem hai trái dâu tây trong tay em ấy ăn mất. Tôi mới không thèm đâu! Đây là tình cảm, tình cảm nha, à quên, cậu không hiểu…”

“…Đúng, sau đó tôi cũng hiểu được tôi không nên ăn của em ấy, không nên biết em ấy dễ xù lông mà còn đùa em ấy, nhưng tôi đã tức tốc đi vào phòng bếp rửa sạch cho em ấy một cái đĩa lớn, em ấy vẫn tức giận, còn khóc nữa! Tôi dùng mọi cách lấy lòng, Tử Dương lại chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái, thậm chí nửa đêm còn trộm khóc. Vốn là trước khi ngủ tôi đã dỗ em ấy ổn rồi, ai, hiện tại em ấy nói với tôi, muốn một mình yên tĩnh, tôi bất đắc dĩ phải ra ngủ phòng khách lạnh lẽo cô đơn…”

Cố Phong cười ha ha, không có chút đồng tình nào: “Hai người các cậu sao lại hài hước như vậy chứ!”

“Đừng cười, mau đề xuất biện pháp cho tôi, cậu nói xem rốt cuộc tôi đã chọc tới em ấy ở điểm nào? Tôi cảm thấy, dù sao cũng không phải là do hai trái dâu tây kia đi? Nếu thật vậy thì chuyện này còn hơn cả “Ô Long Viện” rồi!” (Chém 96.69%, :v theo bạn hiểu thì Ô long viện nó hài bựa khó đỡ quá rồi, nếu vì hai trái dâu tây mà giận nhau đến nông nỗi ấy thì còn hơn cả ô long viện =))))))

Cố Phong đốt điếu thuốc, chậm rì rì hút một hơi, nhắm thẳng vào trung tâm mâu thuẫn, “Có phải lúc ấy cậu không lập tức dỗ vị kia vui vẻ mà trực tiếp xoay người đi vào phòng bếp?

“Đúng vậy, nhận ra Tử Dương có xu thế sẽ tức giận tôi liền nhanh chóng chạy đến phòng bếp rửa dâu tây mới cho em ấy!” Lăng Triển Dực oan uổng ai thán, “Tôi vốn cho rằng, lúc em ấy thấy dâu tây sẽ lập tức hớn hở mặt mày! Kết quả, đối phương lại làm lơ không thèm ăn!”

Cố Phong hiểu rõ mà gật đầu: “Quả nhiên là vậy.”

“Thế nào, cậu biết lý do à? Nói mau, đừng thừa nước đục thả câu!”Lăng Triển Dực truy vấn.

“Vị kia của nhà cậu bị cậu nuông chiều quá, nên bắt đầu nghĩ đông nghĩ tây, cậu hơi có một chút không quan tâm em ấy, Tử Dương sẽ nghĩ rằng cậu không còn thương yêu sủng ái em ấy như trước kia nữa. Suy nghĩ của con người là thiên mã hành không, nhỡ đâu em ấy nghĩ đến sâu hơn một chút, chính là sợ sau này cậu hết thương em ấy, để mặc em ấy tức giận cũng được, rơi lệ cũng chả sao, cậu đều sẽ không nghe không quản, vậy em ấy còn không thương tâm đến chết hả? Khác nào đang từ phủng trong lòng bàn tay biến thành tâm tư đều dẫm nát dưới lòng bàn chân, mức nước chênh lệch của lòng sông so với mặt biển quá lớn nha!”

Lăng Triển Dực nghe vậy, trong lòng bỗng sáng tỏ, cười to ba tiếng: “Ha ha ha, hóa ra là vậy! Hóa ra là vậy! Được lắm, Cố Phong! Không ngờ tiểu tử cậu còn có nghiên cứu sâu xa như thế về tình yêu nha, tôi chân thành cám ơn cậu! Quả thực là giúp tôi giải quyết một vấn đề vô cùng lớn.”

“Lần này đã biết người ta vì cái gì tức giận, vì cái gì thương tâm chưa?” Cố Phong bóp tắt tàn thuốc, “Có điều tôi cảm thấy cậu khoan hãy qua tìm em ấy, hiện tại cậu cứ ngoan ngoãn ngủ tại phòng khách lạnh lẽo một mình đi, nếu không thì vị kia nhà cậu sẽ thật sự bị cậu nuông chiều sinh hư luôn đó. Cậu nha, nên khéo léo cho Tử Dương biết không phải lúc nào cậu cũng dỗ dành em ấy, chỉ cần để vị kia hiểu được, trong lòng cậu luôn có em ấy, dù xảy ra chuyện gì cũng tuyệt đối không vứt bỏ em ấy là ok.”

Lăng Triển Dực lắc đầu phủ định: “Như vậy sao được chứ! Tử Dương rất nhạy cảm mong manh, tôi mà không nuông chiều, em ấy nhất định sẽ suy nghĩ miên man! Tôi chỉ có một lão bà, tôi không dỗ dành nuông chiều em ấy thì tôi làm mấy việc đó với ai? Hay là chờ người khác tới dỗ dành lão bà của tôi, tôi mới đi dỗ dành em ấy? Vậy cũng quá muộn đi!” Dừng một chút, Lăng Triển Dực lại nói, “Cơ mà, đêm nay tôi sẽ không ầm ĩ với em ấy, ngày mai hai đứa mặt đối mặt thẳng thắn nói chuyện cho tốt. Tôi muốn làm Tử Dương hiểu được, ở trong lòng tôi, em ấy tuyệt đối là số 1! Đời này kiếp này, tôi mãi mãi yêu thương em ấy, cưng chiều em ấy, để em ấy trong lòng bàn tay tôi vô pháp vô thiên, làm nũng thế nào, tùy hứng thế nào tôi cũng sẽ không, ừm… không cần em ấy!”(Mợ, mị ghét nhất là lặp từ mà cái chương này hắn lặp k phải dạng vừa đâu, Mi đại gia, sửa lặp từ cho mị, dạo này mị nghèo nàn vốn từ quá đi, khóc)

“Được rồi được rồi, những lời buồn nôn như vậy đừng nói với tôi nhá, đi mà nói với vị kia nhà cậu ý!” Cố Phong ngáp một cái, “Vậy hiện tại cậu không còn việc gì chứ? Hết chuyện thì nhanh chóng cúp điện thoại giùm đi, tôi buồn ngủ muốn chết rồi, bây giờ cũng sắp ba giờ sáng rồi. Kính nhờ lão huynh, lần sau dùng cái não lớn của cậu suy nghĩ kĩ càng một chút, đừng có vì mấy chuyện cãi nhau cỏn con mà quấy rầy giấy ngủ của tôi. Hiện tại tôi mỗi ngày ở công ty bận rộn, đi sớm về khuya, cậu thấy tôi sống qua ngày dễ dàng lắm sao????????????”

Lăng Triển Dực đã giải quyết được vấn đề quan trọng nhất, tất nhiên là không còn gì phải phiền não nữa, anh cũng không tiếp tục quấn lấy Cố Phong, quyết đoán mở miệng, “Tốt, đêm nay cám ơn cậu, hôm nào tôi mời cậu uống rượu, nhất định sẽ lấy rượu đỏ trân quý ra báo đáp đại ân của cậu. Cậu ngủ đi, chuyện của công ty còn phải nhờ cậu tốn nhiều tâm tư, ha ha, về sau cậu tìm bạn gái, tôi cũng thay cậu gánh vác toàn bộ công ty!”

CốPhong bĩu môi, cậu xác định, cậu cam lòng buông vị kia nhà cậu xuống để dành chút ít thời gian giúp tôi đảm đương tất cả công việc? Có quỷ mới tin!

Đương nhiên, loại nghi ngờ này Cố Phong không dại gì nói ra, tùy tiện đáp ứng một tiếng liền cúp điện thoại, nằm ình lên giường, tay chân dang rộng hết cỡ, rất nhanh liền ngủ say như chết.

Lăng Triển Dực đã cởi bỏ được vướng mắc lớn nhất trong lòng, lập tức đình chỉ động tác trở mình lăn qua lăn lại suy nghĩ nhíu mày, đầu vừa dính gối liền ngủ, trong mộng còn mơ thấyngày mai hắn và Tô Tử Dương thẳng thắn bày tỏ tâm ý, sau đó bản thân tặng cho Tô Tử Dương một chiếc nhẫn, vật kia, tuy không phải là nhẫn kết hôn, nhưng lại như một lời cam kết, Tô Tử Dương cuối cùng cũng uống được viên thuốc an thần hoàn mỹ nhất…

Trong lúc ngủ mơ Lăng Triển Dực không khỏi dặn dò chính mình, ngày mai tỉnh lại, chuyện thứ nhất chính là đi ra ngoài mua nhẫn! Nhất định phải mua nhẫn! Đúng rồi, còn muốn mua hoa! Hắn phải quỳ xuốngcầu hôn cậu! Trước tiên cấp cho Tô Tử Dương một viên thuốc an thần thật lớn. Miễn cho nhóc con này lại miên man suy nghĩ, tuy rằng nhẫn cũng không thể nói lên được điều gì lớn lao, nhưng dù sao so với không có nhẫn vẫn tốt hơn rất nhiều.

Bên kia, Lạc Dương cũng đang khuyên nhủ Tô Tử Dương, “Đáng giá như vậy sao, không nên nhìn một việc nhỏ mà đưa ra nhận định, anh ta đã đối tốt với cậu như thế nào, chỉ vì không cẩn thận mà làm ra chuyện có lỗi với cậu, huống chi, chuyện có lỗi này là do chính cậu chủ quan suy đoán rồi tưởng tượng ra, cậu lập tức thất vọng với anh ta rồi? Nhanh như vậy đã đánh mất lòng tin vào tương lai của hai người?”

“Tử Dương, cậu có nghĩ từng tới hay không, những ý nghĩ này đã nảy sinh, khống chế thâm tâm của cậu, khiến cậu làm ra những hành động thương tổn đối phương? Anh ta cũng là người, một con người bình thường, cậu không nói rõ, anh ta làm sao biết trong lòng cậu nghĩ thế nào, lỡ như anh ta để tâm vào những chuyện vụn vặt, nghĩ rằng cậu vì hai trái dâu tây mà ầm ĩ trở mặt?”

“Hơn nữa, Lăng Triển Dực nhìn qua chính là kiểu người lấy cậu làm trung tâm thế giới, nếu cậu tức giận cả đời, phỏng chừng anh ta sẽ chẳng tìm được ai đáng tin cậy để tâm sự, cả người đều rơi vào khủng hoảng rối loạn. Cậu bảo hắn làm thế nào thông suốt? Làm thế nào đoán được tâm tư của cậu? Anh ta chỉ càng ngày càng loạn hơn mà thôi, nói không chừng còn có thể làm ra một ít việc khiến cho cậu tức giận, nhưng tất cả những chuyện này đều không phải là chủ ý của anh ta, có lẽ, đơn giản là anh ta không biết phải làm gì để khiên cậu hết tức giận…”

“Ngủ một giấc thật sâu vào, không có vấn đề nào là không thể giải quyết được cả, buổi sáng ngày mai hai người lại bình tĩnh hòa nhã nói chuyện cho tốt, tôi tin tưởng, chuyện bé tí này tuyệt đối không thành vấn đề với hai người.”

“Ừ.” Tô Tử Dương cũng từ từ bình tĩnh trở lại, quyết định nghe theo đề nghị của Lạc Dương.

“Không nên động một tí liền mất đi tin tưởng với tương lai, suy đoán linh tinh về những chuyện chưa xảy ra, vì như vậy, cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Cố lên, Tử Dương, cậu phải tin tưởng chính mình, cũng phải tin tưởng anh ta, các cậu nhất định sẽ hạnh phúc!”

“Lạc Dương, cám ơn cậu, cậu cũng sẽ hạnh phúc!”

“Ưhm, đúng vậy, chúng ta nhất định sẽ hạnh phúc!”

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *