[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 75

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 75: Chỉ vì để tâm mấy chuyện nhỏ nhặt mà chiến tranh lạnh với anh!

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

lt-c75

Chương 75: Chỉ vì để tâm mấy chuyện vụn vặt mà chiến tranh lạnh với anh!

 

Tô Tử Dương tuy cho Lăng Triển Dực mặt mũi, không khóc không nháo, nhưng cũng không có cái tiểu bộ dạng cao cao tại thượng, vênh mặt hất hàm sai khiến của ngày thường. Vẻ mặt bình tĩnh kiểu việc nên làm thì cứ làm, Lăng Triển Dực đưa gì nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, chẳng cười lấy với anh một cái nào, giống như trong nháy mắt khôi phục lại lý trí, tất cả những hành động làm nũng, tùy hứng, làm bộ làm tịch trong giai đoạn yêu đương đều biến mất không chút dấu vết.

Lăng Triển Dực nhạy bén phát giác ra biến hóa của Tô Tử Dương, lòng không khỏi lộp bộp một chút, đồng thời ảo não vạn phần, biết vậy đã không chọc giận em ấy, giờ thì nguy rồi, thật sự chọc người ta nổi cáu, trong lòng em ấy chắc là đã ghim mình rồi, vậy phải làm sao bây giờ? Lăng Triển Dực gấp đến độ vò đầu bứt tai, trong lòng tự nhủ mình tốn khí lực cả nửa ngày, vất vả lắm mới rước được tiểu tổ tông này về nhà, gia trưởng cũng đã gặp mặt rồi, chờ sinh xong đứa nhỏ sẽ bàn đến chuyện cưới gả, kết quả lại bại trận bởi hai trái dâu tây!

Kia không phải là oan chết anh sao?

Kỳ thật, Tô Tử Dương làm sao lại không biết bản thân nghĩ ngợi lung tung? Trong chuyện vừa rồi, cậu cũng biết mình có chút nhỏ nhen……

Nhưng mà, nếu nhìn từ góc độ của cậu thì vấn đề căn bản không phải do hai trái dâu tây.

Gần đây, cậu bị Lăng Triển Dực xem như tổ tông mà hầu hạ, yêu thương sủng ái nuông chiều các loại. Chỉ cần cậu hơi có chút không hài lòng thôi, anh tuyệt đối sẽ dỗ dành cậu vui vẻ, đó là lý do mà Tô Tử Dương chậm rãi hình thành thói quen có cảm giác được người phủng* trong lòng bàn tay mà che chở này, cũng sẽ hợp thời mà phô bày tính cách nhõng nhẽo, tùy hứng hay cũng như cáu giận. Bản thân cậu gây khó dễ cũng có chừng mực, biết rằng này chẳng qua chỉ là thêm chút gia vị cho cuộc sống mà thôi, cậu cứ việc làm nũng tùy hứng đùa nghịch cáu kỉnh, dỗ dành yêu thương cưng chiều cậu cứ để anh lo.

*phủng: sủng ái, cưng chiều.

Nhưng lỡ sự cân bằng này bị phá vỡ thì sao?

Hôm nay ba mẹ Lăng tới đây, cơ bản xem như đã định ra chuyện của hai bọn họ rồi, hơn nữa Tô Tử Dương cũng định chờ đứa nhỏ sinh ra xong sẽ cùng Lăng Triển Dực chuẩn bị chuyện kết hôn, chính là, ngay tại thời điểm cậu quyết định muốn tiến thêm bước một bước trọng đại, Lăng Triển Dực đột nhiên không còn dỗ dành cưng chiều cậu, hơn nữa còn xoay người rời đi sau khi làm cậu tức giận.

Đương nhiên, những điều này xuất phát từ góc nhìn của Tô Tử Dương, Lăng Triển Dực rời đi là để lấy thêm dâu tây cho cậu, nhưng khi đó Tô Tử Dương làm sao biết trong tủ lạnh còn có dâu tây, càng không biết Lăng Triển Dực là đi lấy thêm dâu tây cho cậu. Cậu liền cho rằng Lăng Triển Dực là bởi vì việc kết hôn lúc này đã được định ra, tiếp đó trong nháy mắt liền trở nên hời hợt, không thèm để tâm tới cậu. Cậu thích giận thì giận đi, thích tỏ ra cáu kỉnh thì tỏ ra cáu kỉnh tiếp đi, ông đây không hầu hạ cậu nữa… Dù sao cậu cũng đã là người của tôi rồi, chạy không thoát đâu.

Ở trên chính là phỏng đoán ngắn ngủi trong nháy mắt phát sinh trong lòng Tô Tử Dương.

Có một số việc, sợ nhất chính là ngẫm nghĩ lung tung và lo lắng vớ vẩn, Tô Tử Dương trong đầu não bổ một hồi, lập tức bắt đầu suy nghĩ miên man, nghĩ đến càng lúc càng xa, càng lúc càng không tín nhiệm, nhưng cũng có nhiều chuyện giữa người yêu với nhau rất có khả năng phát sinh.

Anh xem, hôn sự vừa mới định ra, tôi vừa tức giận anh liền không quản tôi, thế còn về sau thì sao? Sau khi kết hôn thì sao? Sau khi sinh đứa nhỏ thì sao? Có phải càng không đem cậu để vào mắt hay không?

Tô Tử Dương tưởng tượng như thế, có thể không tủi thân sao? Hơn nữa lúc này bản thân cậu đang mang thái, vốn tâm tình người mang thai thường xuyên bực dọc dễ cáu kỉnh, giờ bị Lăng Triển Dực kích thích như vậy, trước cứ tưởng sẽ tiến thêm một bước trọng đại, kết quả ngay lập tức liền lùi lại vài bước, thậm chí rúc vào trong hốc, không bao giờ đồng ý lộ mặt ra nữa.

Đúng vậy, Tô Tử Dương chính là cầm tinh con rùa, gặp chuyện có thể trốn liền trốn, sẽ kiên quyết không chủ động.

Có lẽ bạn sẽ nói, không phải lúc sau Lăng Triển Dực đã giải thích rồi sao? Anh là đi lấy dâu tây, cũng không có mặc kệ Tô Tử Dương mà bỏ cậu lại.

Thế nhưng tâm tư người mang thai lại càng thêm tinh t, cậu nghĩ rằng, mặc dù lần này anh ấy không phải vì chán ghét mà không dỗ dành mình, nhưng về sau thì sao? Một ngày nào đó anh ấy sẽ chán ghét thì sao? Một ngày nào đó anh ấy sẽ thấy phiền thì sao? Như vậy, đợi cho đến khi mình đã bị anh sủng đến vô pháp vô thiên rốt cuộc không thể ly khai anh, anh lại đột nhiên thu hồi hết tất cả, anh bỗng nhiên cảm thấy phiền toái chán ngán, vậy bản thân thì sao? Chính mình phải làm sao bây giờ? Chỉ e rằng, không còn ai có thể chịu được tính tùy hứng, làm nũng, chơi xấu của mình đi?

Ngày đó sẽ tới, vậy không bằng thừa dịp bây giờ còn chưa hoàn toàn đắm chìm mà sớm nhìn nhận rõ ràng, lý trí trở lại sẽ tương đối thỏa đáng.

Thế thì sớm làm nguội chính mình, đợi đến ngày chân chính ly khai, tâm, hẳn sẽ không đau đâu, nhỉ?

Nhưng vẫn cảm thấy không cam lòng và tủi thân, Tô Tử Dương khó có được dịp chiến tranh lạnh với Lăng Triển Dực, tuy vẫn để cho Lăng Triển Dực ngủ trên giường, cũng đồng ý để anh ôm hôn hai cái, thế nhưng vẻ mặt của cậu trước sau như một không hề thay đổi.

Lăng Triển Dực rất nhanh liền phát cuồng, anh không biết Tô Tử Dương này là làm sao nữa, tại sao lần này dỗ thế nào cũng không khiến cậu vui trở lại được?

Vào giữa đêm hôm khuya khoắt, Tô Tử Dương nằm mơ, cậu mơ thấy Lăng Triển Dực vứt bỏ cậu, cậu muốn nhìn các con một cái thì lại bị Lăng Triển Dực hung hăng đẩy ra, bỗng nhiên bừng tỉnh giấc, Tô Tử Dương cảm thấy chính mình đã ra một thân mồ hôi lạnh. Đồng thời, khóe mắt ướt át, trong lòng ủy khuất không nói nên lời.

Đến tột cùng là vì cái gì, mới cùng người đàn ông cạnh bên tiến tới cùng một chỗ?

Cậu không màng đến tiền của anh, bản thân có bản lĩnh có thể tự kiếm tiền, không có ý đồ động đến tiền của anh. Cũng không mưu cầu đến quyền thế của anh, người cao cao tại thượng cơ bản đều không có tự do, nào thể có cuộc sống bình thường vui vẻ được? Cho nên, cậu không hiếm lạ gì quyền thế của anh. Là vì muốn cho đứa nhỏ một gia đình đầy đủ sao? Vậy cậu hoàn toàn có thể chờ đến khi đứa nhỏ sinh ra, sau đó tìm một người phụ nữ về xây dựng một tổ ấm trọn vẹn, dù sao so với tổ hợp cha, ba ba và cục cưng thì vẫn hoàn hảo hơn rất nhiều…

Thứ cậu muốn chính là con người này, chính là Lăng Triển Dực.

Lăng Triển Dực đối xử tốt với cậu, sủng cậu đến tận trời, cái gì cũng theo ý cậu, cảm giác được người che chở được người yêu thương này, chính là điều tốt đẹp nhất mà cả đời này cậu truy cầu.

Vốn nghĩ rằng, sao lại có người đối với cậu tốt như vậy? Thật ra cậu đang nằm mơ phải không? Nếu tỉnh mộng sẽ càng cảm thấy cô độc, không bằng trước giờ chưa từng có được điều tốt đẹp ấy……

Tô Tử Dương bật khóc nức nở, chợt cảm thấy bản thân lưu lại đứa nhỏ trong bụng là một sai lầm, nếu như không có hai đứa nhỏ này, cậu và Lăng Triển Dực có phải sẽ không có bất cứ liên quan gì đến nhau hay không? Như vậy thì hiện tại cậu cũng sẽ không lo được lo mất, sợ hãi giống như một cô gái nhỏ khóc lóc nỉ non như thế này?

Tô Tử Dương, tỉnh lại một chút đi, này có cái gì đâu, cùng lắm thì chính mình mang đứa nhỏ rời đi một mình, cần gì phải không có tiền đồ như thế, vậy mà còn khóc ư, đã khóc một lần rồi còn chưa đủ sao? Vì sao còn muốn khóc lần thứ hai?

Lăng Triển Dực nghe được tiếng nức nở trầm thấp của người bên cạnh chợt giật mình tỉnh giấc, ban đầu còn tưởng rằng mình nghe lầm, kết quả phát hiện ra Tô Tử Dương đích thật là đang khóc, cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, anh vội vàng đứng dậy, nhấn mở đèn cạnh bên tủ đầu giường, tiến đến bên cạnh người Tô Tử Dương, khẩn trương hỏi, “Tử Dương? Em làm sao vậy? Là không thoải mái ở chỗ nào sao?”

Thời điểm Lăng Triển Dực di chuyển sang, Tô Tử Dương liền phát giác anh đã tỉnh, lúc này mới ép buộc chính mình ngừng khóc, nghẹn ngào trả lời, “Không có.”

“Không có? Vậy sao em lại khóc? Vẫn đang giận anh chuyện lúc trước sao?” Lăng Triển Dực đem khuôn mặt của Tô Tử Dương nghiêm túc đối mặt với mình, “Em thành thật nói cho anh biết, em rốt cuộc còn đang tức giận cái gì? Hai người chúng ta có chuyện gì không thể nói rõ ràng hay sao? Vì sao phải khóc trộm? Trong lòng em rốt cuộc là đang suy nghĩ cái gì?”

Tầm mắt Tô Tử Dương xẹt qua khuôn mặt anh tuấn của Lăng Triển Dực, hơi chần chừ, nhưng rất nhanh liền quay mặt đi: “Không có gì, là vấn đề của tôi, không liên quan gì đến anh.”

“Tô Tử Dương!” Từ khi kết giao đến nay, đây là lần đầu tiên Lăng Triển Dực dùng thái độ như vậy kêu tên Tô Tử Dương, hơn nữa còn kêu cả họ lẫn tên, anh có chút tức đến khó thở mà gãi gãi đầu, “Nếu em bất mãn với anh chuyện gì em có thể nói to ra, đừng để ở trong lòng nữa có được không? Em không nói ra, anh làm sao biết mình sai chỗ nào? Nếu như là chuyện hai trái dâu tây kia, anh đã tạ tội với em rồi, mà em cũng đã tiếp nhận lời xin lỗi của anh rồi, vậy hiện tại em đến cùng là muốn như thế nào? Có phải để tôi moi tim ra cho em xem em mới vừa lòng hay không?”

Tô Tử Dương trừng to đôi mắt nhìn anh, nhìn anh, anh cũng bắt đầu rống lên với mình rồi…

Lăng Triển Dực cũng nhận thấy được bản thân vừa rồi quá mức kích động, liền hạ giọng mềm mỏng, tiếp tục khuyên bảo: “Tử Dương, chiến tranh lạnh là sát thủ lớn nhất giữa vợ chồng, anh hy vọng em không cần lúc nào cũng dùng đến phương pháp này để trừng phạt anh, có được không? Cứ giống như ngày trước, tức giận khó chịu liền đánh anh mắng anh, toàn bộ mọi chuyện đều nói ra, có được không?”

“… Không phải là vấn đề của anh, là vấn đề của chính tôi, tôi nghĩ tôi còn chưa giải quyết tốt vấn đề trong lòng mình. Lăng Triển Dực, tôi muốn một mình yên lặng một chút.” Tô Tử Dương sau nửa ngày mới lẳng lặng mở miệng.

Lăng Triển Dực hít sâu một hơi, miễn cưỡng đem tình tự đang cuồn cuộn trong lồng ngực áp chế xuống. Giờ phút này anh hoàn toàn đoán không ra tiểu tổ tông này rốt cuộc là chui vào trong ngõ cụt nào, dứt khoát không truy vấn, hiện tại tâm tình của anh cũng có chút không khống chế được, nếu tiếp tục truy vấn thêm nữa, sợ rằng sẽ xảy ra sơ suất càng lớn.

Vẫn nên để cho hai người cùng bình tĩnh lại một chút đi.

“Được thôi, em ngủ ở trong này, tôi sang phòng khách bên cạnh ngủ.” Lăng Triển Dực xuống giường, “Nhưng mà em đừng suy nghĩ lung tung nữa, trước mắt cứ ngủ một giấc thật ngon, có chuyện gì thì sáng ngày mai chúng ta hẵng bàn lại. Được không?”

Tô Tử Dương nhẹ nhàng ‘Ừ’ một tiếng, nhắm hai mắt lại.

Lăng Triển Dực cúi người đắp chăn cho cậu, đồng thời kê cái đệm dưới bụng Tô Tử Dương, sau đó theo thói quen cúi người hôn lên mi tâm Tô Tử Dương, thấp giọng nói: “Ngủ ngon, bảo bối.”

Hy vọng em mau chóng suy nghĩ cẩn thận, đừng lại tra tấn anh nữa…

Những lời phía sau, Lăng Triển Dực cũng không nói ra, sợ nói ra rồi, Tô Tử Dương lại càng nghĩ nhiều. Anh nhắc nhở một câu: “Có việc gì thì cứ gọi anh, anh để cửa mở, có thể nghe thấy.”

“Ừ.” Tô Tử Dương tiếp tục đáp lời, Lăng Triển Dực liền tắt đèn ở đầu giường, xoay người đi ra ngoài.

Nằm ở trên giường phòng khách, Lăng Triển Dực hồi lâu vẫn chưa thể bình tĩnh lại được, người oan uổng nhất trên đời này chính là anh đó! Đang yên đang lành thì lại phát sinh chuyện thế này! Nhóc con kia không biết chui vào ngõ cụt nào, thế mà lại chiến tranh lạnh với anh!

Trái tim của anh sẽ nhanh chóng bị cậu giày vò đến chết mất thôi!

Lăn qua lộn lại không ngủ được, Lăng Triển Dực dứt khoát ngồi dậy, lấy điện thoại ra khởi động máy, lục tìm tên của Cố Phong rồi bấm gọi, cũng không quản bây giờ đã là hai giờ sáng…

Anh phải tìm người trò chuyện, bằng không anh sẽ thực sự nổi điên mất!

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *