[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 74

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 74: Ai ui, tiểu tổ tông của anh! Sao lại khóc rồi?!

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

lt-c74

Chương 74: Ai ui, tiểu tổ tông của anh! Sao lại khóc rồi ?!

 

Nhẫn?

“Dạ không cần đâu…” Tô Tử Dương nghĩ, hiện giờ cũng đã ở cùng một chỗ với Lăng Triển Dực rồi, trưởng bối cũng đã ra mắt rồi, đứa nhỏ cũng có luôn rồi, nhẫn gì đó chẳng qua chỉ là nghi thức thôi. Vả lại, cậu cũng đâu có vội vàng kết hôn đâu, mua nhẫn sớm như vậy làm gì? Lỡ cậu lại bất cẩn làm mất thì sao …

“Không được, phải cần chứ! Nhất định phải chuẩn bị!” Triển Hoa San kích động mở miệng, “Tử Dương ngoan, con đáp ứng mẹ đi nha, cũng để trong lòng mẹ thoải mái hơn một chút, nếu không mẹ sẽ cảm thấy có lỗi với con……”

Bà đã nói như vậy, Tô Tử Dương còn có thể nói cái gì nữa? Dưới tình cảnh này chỉ đành ngoan ngoãn gật đầu bằng lòng mà thôi.

Lăng Triển Dực ở bên cạnh cũng rất vui vẻ mà gật đầu phụ họa, đúng nha! Nhẫn! Sao anh lại không nghĩ tới chứ!

— Hôm nào phải đi mua hai cái nhẫn mới được, phải khóa lại cho chặt!

— Không, khỏi phải hôm nào cả, ngày mai đi luôn!

“Đúng rồi, nếu luôn cảm thấy mệt mỏi, con có thể thử luyện tập một chút vận động tiền sản thích hợp cho người đang mang thai, căn cứ trên kinh nghiệm của mẹ, mấy thứ vận động kia vẫn rất hữu hiệu,” Triển Hoa San cười nói: “Để Triển Dực giúp con đi đăng ký một lớp học, theo bọn họ cùng làm mấy cái vận động kia.”

“Mẹ, Tử Dương em ấy như vậy không tiện đi ra ngoài đăng kí lớp học.” Lăng Triển Dực giải thích, “Con tải video về cho em ấy xem rồi cùng em ấy ở nhà rèn luyện là được rồi.”

“Ừ, con nói cũng đúng, vậy cứ làm theo lời con đi!” Triển Hoa San gật đầu, xoay qua bắt đầu chia sẻ cho Tô Tử Dương biết một ít kinh nghiệm tâm đắc lúc mang thai.

Khi nào thì nên ăn chút hạch đào đậu phộng để đầu óc khỏe mạnh, khi nào thì nên bổ sung vi-ta-min, khi nào thì cần bỏ sung can-xi,… một loạt chú ý những việc cần làm, Tô Tử Dương đều nghiêm túc nhớ kỹ. Đương nhiên, người chăm chú ghi nhớ kĩ nhất vẫn là Lăng Triển Dực. Kỳ thật anh cũng có lên trên mạng tra một ít tư liệu, nhóm người trên mạng cũng tổng kết lại rất toàn diện, cho nên đồ ăn vặt trong nhà hơn phân nửa đều có chứa các công năng như bổ sung dinh dưỡng, bổ sung vitamin,…

Bữa cơm này ăn đến hòa thuận ấm áp.

Lăng Tiếu Thiên và Triển Hoa San đều thực vừa lòng, Tô Tử Dương cũng rất vui vẻ, Lăng Triển Dực lại càng thỏa mãn.

Ăn cơm xong, sau khi ngồi nghỉ một lát, Lăng ba ba và Lăng ma ma quyết định rời đi. Người cũng đã thấy, nên chừa chút không gian riêng tư vợ chồng hai người, vả lại, vẫn còn rất nhiều cơ hội gặp mặt, nếu không phải bởi vì mấy lần trước chụp hụt thì lần này hai người bọn họ cũng sẽ không đứng ngồi không yên, rất không chính thức mà chạy sang đây như vậy, ban đầu hình như đã làm con dâu tương lai sợ rồi thì phải? Tuy rằng lúc sau cậu đã thích ứng rất nhanh, có điều vẫn nên chừa cho cậu chút thời gian để tiêu hóa cái đã!

Tô Tử Dương ngốc ngốc đứng dậy, Lăng ma ma vội bảo cậu đừng nhúc nhích: “Con ngoan, con cứ ngồi yên không cần đứng dậy đâu, mẹ với ba con cũng không phải người ngoài, Triển Triển, con cũng đừng đi đâu, cứ ở bên cạnh bồi Tử Dương cho tốt. Nhớ kĩ bớt chút thời giờ đi mua nhẫn!” Lăng ma ma nhỏ giọng nói câu cuối cùng cho con trai.

Lăng Triển Dực cười hì hì gật đầu, nháy mắt với Triển Hoa San,bày tỏ lòng biết ơn của mình. Triển Hoa San chọt chọt cái trán của anh: “Con cái thằng nhóc này — hời cho con quá rồi!”

Lăng Triển Dực cười đến tít mắt.

“Ba mẹ đi thong thả. Có thời gian lại ghé chơi.” Tô Tử Dương trước khi Lăng Triển Dực đóng cửa liền nói thêm một câu.

“Được ~” Lăng ma ma thật vui vẻ mà gật đầu, lưu luyến cùng Lăng ba ba rời đi, trên đường vẫn luôn cảm khái, sao cảm giác giống như nằm mơ vậy nè? Nhanh như vậy đã thu phục được con dâu ư? Hơn nữa trong bụng con dâu còn tặng kèm thêm hai đứa cháu trai?

Ba mẹ Lăng rời đi tạm thời không đề cập tới, trước hãy nói về Tô Tử Dương.

Lúc Lăng Triển Dực đóng cửa xoay người trở về liền thấy Tô Tử Dương sắc mặt trầm xuống, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lăng Triển Dực, anh thật là! Vậy mà để em bị tập kích bất ngờ!”

Lăng Triển Dực từ từ đi qua, cười lấy lòng: “Tử Dương, em còn giận à? Không phải là không đánh thức em thôi sao? Anh quan tâm nên để em ngủ nhiều một lát còn không tốt sao? Em xem ba mẹ anh rất thấu tình đạt lý nha, căn bản là không giận em, còn vì thể chất đặc biệt mà dán dính lên người em, nể mặt ba mẹ đừng giận nữa được không?”

“Hừ! Anh hại em thiếu chút nữa ngất xỉu rồi đó, cho dù là bọn họ kiên quyết muốn sang đây, anh không đánh thức em thì cũng phải để họ ngồi chờ ở phòng khách chứ! Chạy đến phòng ngủ rồi trực tiếp nhìn chằm chằm em đang ngủ say thì tính là sao hả! Vừa tỉnh dậy liền thấy hai người xa lạ ngồi ở bên giường thì anh cảm giác ra sao hả? Chẳng lẽ anh không biết là rất dọa người sao? Cũng may tố chất tâm lí em tốt, bằng không đã bị dọa đến nguy rồi, đến lúc đó anh tha hồ mà khóc nhé!” Tô Tử Dương nhẹ vỗ về cái bụng, thở dài, “Bé con còn bị dọa đây nè, cũng may ba mẹ đều rất tốt, nhưng nếu ngộ nhỡ ba mẹ soi mói để ý thì sao đây? Thế thì em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch….”

Tô Tử Dương càng nói càng tức giận, ném ra một câu: “Kéo dài thời gian khảo hạch! Không hợp cách thì sẽ không kết hôn với anh!”

Lăng Triển Dực lúc này thực muốn khóc: “Đừng mà — vợ à, anh sai rồi! Anh nhận sai rồi, còn chưa được sao? Anh cam đoan, tuyệt đối sẽ không xảy ra sự tình như thế nữa, về sau có chuyện gì anh đều nói cho em biết trước tiên có được không? Em xem chúng ta ngay cả ba mẹ cũng đã gặp, bọn họ cũng bằng lòng rồi, còn kéo dài sát hạch làm gì nữa nha? Trực tiếp cho anh qua luôn đi mà. Anh không phải đã biểu hiện rất tốt rồi sao?”

Nhìn thấy ánh mắt Tô Tử Dương liếc xéo qua, Lăng Triển Dực vội vàng bồi thêm một câu: “Trừ lúc nãy ra… Nhưng không phải lúc nãy cũng đã qua cửa một cách thuận lợi rồi sao? Vợ yêu à, đừng giận anh nữa được không? Anh đút em ăn dâu tây ha?”

Tô Tử Dương tức giận trừng anh, nhưng cũng rất nhanh liền nguôi giận. Lăng Triển Dực cầm trái dâu tây, cố ý lắc lắc bên miệng cậu, vừa lắc lư vừa quái gở mở miệng, “Vợ à. Không tức giận mới được ăn nha! Cười một cái nào! Cười một cái lập tức đút cho em ăn liền”

Tô Tử Dương không nhịn được thái độ dở hơi của anh liền bật cười, ngoan ngoãn há mồm, cắn một ngụm dâu tây.

Lăng Triển Dực cũng nhếch miệng nở nụ cười.

Vợ chồng son chít chít meo meo một hồi, sau đó Lăng Triển Dực lên mạng tải mấy video về việc trợ sản cho Tô Tử Dương, tải về xong rồi liền mở ra nhìn qua một lần, phát hiện ra muốn luyện cái này thì còn cần một quả bóng lớn, dứt khoát lên mạng đặt mua một cái rồi cho người giao hàng tới tận cửa.

Tô Tử Dương buổi chiều nhàn rỗi không có việc gì làm liền an vị trên ghế sô pha ăn vặt, Lăng Triển Dực mua hạch đào cho cậu, dùng kẹp hạch đào tách ra cho cậu nguyên một đĩa to hạch đào đã được lột sạch sẽ, Tô Tử Dương muốn ăn liền ăn mấy miếng, sau đó ăn đủ loại đồ ăn, quan trọng nhất chính là, dâu tây còn có phân nửa trong đĩa đựng trái cây.

Ăn đến miếng dây tây cuối cùng, Tô Tử Dương không nỡ ăn, bèn để lại hai trái, ăn xong rồi sẽ không có nữa.

Lăng Triển Dực thấy cậu đang nhìn chằm chằm vào kia hai trái dâu tây thì không khỏi bật cười, nói: “Tử Dương, em nhìn gì đấy? Có thể nhìn đến ra hoa hả?”

Tô Tử Dương lườm anh một cái, có chút buồn bực mà mở miệng: “Còn lại hai trái, em không nỡ ăn, ăn xong sẽ không còn nữa, ngày mai em phải làm sao bây giờ?”

“Hôm nay em ăn nhiều quá rồi, để cho anh ăn đi hai trái còn lại đi!” Lăng Triển Dực cầm lấy hai quả dâu tây, “Đỡ cho em phải xoắn xuýt không nỡ.” Nói xong, anh thật đúng là ăn sạch bách cả hai quả.

Tô Tử Dương đầu tiên là giật mình nhìn anh, đại khái là không kịp phản ứng. Đợi trong chốc lát liền thẹn quá hóa giận mà điên cuồng đánh Lăng Triển Dực: “Anh trả dâu tây lại cho em — ”

Lăng triển Dực thấy bộ dạng con nít nổi cáu này của cậu, nhịn không được cười ha ha, mặc cậu giơ nắm tay đánh lên trên cánh tay mình, chính mình ha ha cười càng thêm vui vẻ.

“Anh còn cười! Đem đồ ăn vặt em thích nhất ăn sạch, chán ghét chết anh luôn! Em không thèm để ý tới anh nữa!” Tô Tử Dương thở phì phì xoay mặt đi chỗ khác, càng nghĩ càng thấy tiếc, biết thế thì ban nãy ăn sạch mấy quả dâu cho rồi, giờ thì hay rồi, hai trái cuối cùng bị Lăng Triển Dực ăn mất tiêu, ngao ngao ngao, thật là tức chết người mà!

Lăng Triển Dực dùng đầu ngón tay chọt chọt hai má Tô Tử Dương đang tức giận: “Giận thật rồi sao? Không thèm để ý tới anh nữa?”

“Hừ!” Tô Tử Dương chỉ dùng một chữ này trả lời anh.

Lăng Triển Dực đứng dậy, đi về phía phòng bếp.

Tô Tử Dương vốn đang tức giận, thấy anh lần này thế mà không đến dỗ mình vui vẻ lại còn rời đi, trong lòng càng thêm tức giận, trong tức giận còn kèm theo thương tâm, sau đó càng nghĩ càng cảm thấy ủy khuất, cái mũi chua xót, chỉ còn kém rớt xuống hai giọt nước mắt thôi.

Tên Lăng khốn nạn đáng ghét! Khốn nạn, đểu giả, vô lại!

Lăng Triển Dực đi tới phòng bếp, mở tủ lạnh ra, một lần nữa mang ra một đĩa to dâu tây đã được rửa sạch, thấy Tô Tử Dương đang nằm nghiêng trên ghế sô-pha ôm gối, rũ mắt, cong miệng, gọi cậu hai tiếng đều không thấy đáp lại, dường như thực sự tức giận.

Lăng Triển Dực vội vàng bưng dâu tây đến trước mặt Tô Tử Dương, thật cẩn thận mà mở miệng: “Vợ à? Dâu tây còn rất nhiều đây, ba mẹ mua tới đây tận mười cân, đủ cho em ăn vài lần, cho nên ban nãy anh mới ăn hai trái của em, ừm, anh lại đi rửa sạch một đĩa mang ra cho em rồi này, lần này đều để cho em hết có được không? Phần còn thừa trong tủ lạnh cũng đều thuộc về em được không? Anh không ăn nữa… Vợ yêu? Bảo bối? Tử Dương? Dương Dương?”

Lăng Triển Dực càng dựa sát vào Tô Tử Dương, đầu Tô Tử Dương càng xoay đi xa, Lăng Triển Dực cảm thấy khả nghi, đặt đĩa dâu tây xuống rồi ngồi ở bên cạnh Tô Tử Dương, nắm lấy cằm cậu đem đầu cậu xoay lại đây. Tô Tử Dương bị bắt quay sang đó, không muốn nhìn anh liền nhanh chóng nhắm mắt lại.

Lăng Triển Dực trông thấy vành mắt của cậu ửng đỏ, nhất thời lắp bắp kinh hãi, tâm nói không phải chỉ là hai trái dâu tây thôi sao? Đến nỗi như vậy sao? Sao lại khóc rồi?

Ai ui, tiểu tổ tông của anh! Em khóc cái gì nha! Em quát anh đánh anh anh đều chịu! Sao lại khóc a! Này, này không phải là muốn giết anh sao!

Không thể phủ nhận, giờ khắc này, nhìn vành mắt ửng đỏ của Tô Tử Dương, tâm tư Lăng Triển Dực liền trở nên luống cuống. Tô Tử Dương tức giận, đánh anh, mắng anh, xem thường anh các thứ đều không hề gì, ngược lại, anh cảm thấy như vậy tốt lắm, cho rằng như vậy mới là sinh hoạt hằng ngày, không có việc gì làm liền đấu khẩu với nhau. Ầm ĩ như vậy cũng xem như là một loại lạc thú.

Thế nhưng cậu không rên một tiếng, cúi đầu ở chỗ này trộm thút thít, khiến cho Lăng Triển Dực cũng khó chịu theo.

Quả nhiên, cảm xúc của người mang thai thật là khó đoán a!

“Đây là làm sao vậy? Ai ui! Tổ tông! Đừng khóc mà! Em đây là muốn mạng của anh nha!” Lăng Triển Dực nhanh chóng thả nhẹ âm điệu, ôm Tô Tử Dương, tràn đầy tình cảm cọ lên hai má cậu, “Bảo bối, đừng khóc nữa, anh đã rửa sạch dâu tây và mang qua đây rồi, đừng vì hai trái dâu tây mà tức giận với anh mà! Anh cam đoan, về sau em muốn ăn gì, nhà chúng ta bảo đảm sẽ cung cấp cho em liên tục không ngừng nghỉ, dù hôm nay ăn hết thì ngày mai anh nhất định sẽ mua lại bổ sung cho em, được không? Thôi mà, đừng tức giận nữa, cười một cái có được không?”

“Đây căn bản không phải là vấn đề hai trái dâu tây!” Tô Tử Dương nâng mắt, ủy khuất nhìn chằm chằm Lăng Triển Dực, “Anh không quan tâm em! Anh hiện tại chỉ biết bắt nạt em! Chê cười em! Chọc ghẹo em! Đùa giỡn em!”

“Là anh sai, là anh không tốt, tuyệt đối không có lần sau, đã được chưa? Ngoan nào, mau nín đi, em sờ sờ xem, tim của anh rất đau đó, sắp ngừng đập đến nơi rồi.” Lăng Triển Dực trước tiên vội vàng nhận sai. Không cần biết thế nào, phải để tổ tổng này ngừng khóc cái đã, khóc nhiều tổn hại sức khỏe !

Dỗ dành một hồi, Tô Tử Dương mới miễn cưỡng cho anh mặt mũi, nín khóc rồi lại mỉm cười, Lăng Triển Dực một ngụm lại một ngụm đút dâu tây cho cậu, … (?). Đồng thời cũng nhận định trong lòng, người mang thai đều không thể nói lý a, ngàn vạn lần không thể giảng đạo lí với người mang thai, bởi vì không có đạo lí nào có thể giảng được cả! Bọn họ làm cái gì cũng không sai hết!

 

 

 

 

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *