[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 73

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 73: Đầu óc chập mạch, trực tiếp gọi cho ba mẹ

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

lt-c73

Chương 73: Đầu óc chập mạch, trực tiếp gọi ba mẹ

 

Có lẽ do oán niệm của Tô Tử Dương quá mức mãnh liệt, Lăng Triển Dực ở trong nhà bếp cũng cảm nhận được vợ yêu nhà mình đang triệu hoán. Xào xong món cuối cùng, anh liền chạy đi xem thử, bất chấp việc đồ ăn còn chưa được dọn lên bàn.

Vừa nhìn qua, quả nhiên Tô Tử Dương đã tỉnh dậy, giờ phút này cậu đang vui vẻ trò chuyện cùng Lăng ba ba và Lăng ma ma, thế nhưng ánh mắt lại có chút mơ hồ, bộ dáng không tập trung.

(Qủa nhiên cậu đã tỉnh) — Xem đi, thời điểm anh xuất hiện trong phòng khách, hai mắt Tô Tử Dương liền sáng ngời, tầm mắt nóng rực tràn đầy mong chờ bắn về phía anh, con ngươi sáng lên như ánh đèn pha tựa hồ như đang gọi anh.

Lăng Triển Dực ngơ ngẩn một lát – đã rất lâu rồi, vật nhỏ chưa có dùng loại ánh mắt này nhìn anh!

Lăng Triển Dực vui vẻ chạy tới, tạp dề vẫn còn đang buộc trên người, giơ cái thìa trong tay lên: “Tử Dương, em tỉnh rồi sao?”

“Anh còn nói, vừa rồi sao không đánh thức tôi hả?! Để tôi ngủ khì trước mặt trưởng bối như vậy, thật là vô lễ!” Ánh mắt nóng rực của Tô Tử Dương lập tức bị thu hồi, rồi nhanh chóng biến thành oán giận.

Thấy nhóc con này sắp có khuynh hướng xù lông, Lăng Triển Dực vội vàng mở miệng trước khi cậu phát hỏa, “Đừng tức giận mà, hôm nay anh làm đồ ăn mà em thích nhất này. Đây chẳng phải là muốn em nghỉ ngơi tốt hơn một chút sao? Vậy nên anh mới không đánh thức em, ba mẹ cũng bảo để em ngủ cho ngon, không cho anh gọi em dậy. Hai người họ đã ra lệnh, sao anh dám cãi lời!”

Tô Tử Dương hừ một tiếng, oán niệm nói: “Bộ dạng như vậy thật quá thất lễ a!”

“Đừng sợ, ba mẹ cũng không phải là người ngoài.” Lăng Triển Dực đặt cái thìa lên trên bàn trà,chùi tay lên tạp dề rồi chính thức giới thiệu hai người cho Tô Tử Dương, “Tử Dương, đây là ba ba Lăng Tiếu Thiên; đây là ma ma Triển Hoa San.”

Lăng Tiếu Thiên… Triển Hoa San… Cho nên, chữ thứ hai trong tên của Lăng Triển Dực là lấy họ của mẹ ghép vào……

Theo mạch suy nghĩ, Tô Tử Dương thế mà vẫn còn thời gian để thả hồn bay a bay.

Lăng Triển Dực tiếp tục giới thiệu: “Ba mẹ, đây là vợ yêu của con, con dâu tương lai của ba mẹ, Tô Tử Dương.”

Ách…

Tô Tử Dương nghe được tên mình mới hoàn hồn lại, sau đó cậu hậu tri hậu giác mà hồi tưởng lại, ban nãy Lăng Triển Dực giới thiệu như thế nào ấy nhẩy?

Hình như là nói, ‘Đây là ba ba’, ‘Đây là ma ma ‘… Ngao ngao ngao, vậy cậu rốt cuộc phải xưng hô thế nào hả? !

Đầu óc Tô Tử Dương nhất thời chập mạch, theo lời Lăng Triển Dực mà phun ra hai chữ: “Ba, mẹ…”

Lăng Triển Dực ngược lại không thấy gì không đúng cả, cảm thấy Tô Tử Dương gọi như vậy là điều rất hiển nhiên. Tô Tử Dương gọi xong mới tỉnh ngộ, sao lại nói ra hai chữ kia dễ dàng như vậy chứ, đều là do Lăng Triển Dực dụ dỗ cậu……

Lần đầu tiên gặp mặt đã kêu ba mẹ, cảm giác này thật là làm cho người ta cuống quýt khó nhịn a!

Thôi xong, hình tượng tốt đẹp vất vả lắm mới xây dựng lên lại bị phá hủy……

Cảm nhận của Lăng Tiếu Thiên cùng Triển Hoa San【 hai người này rốt cuộc cũng được đặt tên, khóc một dòng sông】lại hoàn toàn trái ngược với cảm giác của Tô Tử Dương lúc này, bọn họ vừa nghe đến hai chữ này liền vỗ nhẹ lên mu bàn tay cậu, sau đó quyết đoán lên tiếng, không ngừng khen ngợi: “Ai da – Đứa nhỏ tốt! Đứa nhỏ tốt! Thật sự là đứa nhỏ tốt!”

Tô Tử Dương xấu hổ vô cùng, hai má thoáng cái đã ửng đỏ, lúng ta lúng túng nhìn về phía Lăng Triển Dực, Lăng Triển Dực thế nhưng lại hỉ hả cười, so với ba mẹ còn vui vẻ hơn.

……

“Tử Dương, ừm, đây là dâu tây mà mẹ mua cho con trên đường đến đây, con thích thì ăn nhiều một chút nha!” Triển Hoa San bưng dâu tây đến đặt trước mặt Tô Tử Dương.

“Đúng vậy đó Tử Dương, tự chăm sóc tốt cho bản thân mới là việc quan trọng nhất, việc nhà cứ ném hết cho Triển Dực làm đi.” Lăng Tiếu Thiên cũng cười nhắc nhở.

“Cám ơn… Mẹ.” Cũng đã gọi mẹ một lần rồi, giờ nếu đổi lại thì sẽ làm người ta tổn thương mất? Tô Tử Dương chỉ đành kiên trì gọi lại một tiếng, sau đó dưới ánh mắt chăm chú đầy hòa ái và tha thiết của hai vị trưởng bối, cậu dùng tay nhón lấy một trái dâu tây, chậm rãi bỏ vào miệng, cắn một miếng.

Dâu tây này có chút lạnh lẽo nhưng cũng không phải quá lạnh, tươi lại nhiều nước, chua chua ngọt ngọt, rất hợp khẩu vị cậu.

Còn phải nói, cậu đã thèm ăn nhiều ngày nay, lần trước muốn ăn thì Lăng Triển Dực không mua cho cậu được, nhưng cũng may là sau đó Lăng Triển Dực lại dùng thứ khác dời đi lực chú ý của cậu, cho nên cậu cũng quên luôn chuyện này. Hôm nay Lăng ba ba và Lăng ma ma mua thật nhiều dâu tây như vậy mang đến cho cậu, cậu rất là vui vẻ nha.

“Ăn ngon chứ?” Triển Hoa San thấy cậu mi mắt cong cong, ăn đến vui vẻ, không khỏi dò hỏi lấy lòng.

Tô Tử Dương vội vàng gật đầu, đôi mắt sáng lên: “Ăn ngon lắm! Mẹ, mẹ cũng ăn đi!” Nói xong, cậu chọn một trái lớn nhất đưa đến bên môi Triển Hoa San, “Nào, con đút cho mẹ!”

Khỏi phải bàn cãi , Tô Tử Dương thật đúng là người gặp người thích!

Một chuỗi các hành động liên tiếp nhau, căn bản không nhíu mày, ý cười dịu dàng, ân cần lễ phép, hơn nữa người mẹ chồng tương lai này vốn cũng rất quý cậu, cho nên, bất kể cậu làm cái gì, cho dù là một động tác nhỏ như chọn ra một trái dâu to cho bà, cũng đều có thể khiến cho ấn tượng của cậu trong lòng Triển Hoa San càng lúc càng tốt……

“Ba, ba cũng ăn đi! Vâng, ba há miệng ra nào!” Tô Tử Dương đương nhiên cũng sẽ không quên Lăng Tiếu Thiên.

Chỉ bằng hai trái dâu tây lớn thôi liền có thể lấy lòng hai vị trưởng bối dễ dàng như vậy.

Lăng Tiếu Thiên và Triển Hoa San đều cười đến không khép miệng được, dứt khoát khen cậu là một đứa nhỏ tốt.

Tô Tử Dương đối với chuyện gọi ba mẹ một cách dễ dàng như vậy cũng không còn cảm thấy kỳ cục nữa.

Cậu chưa bao giờ hưởng thụ qua tình cảm gia đình, nhưng hiện giờ có thêm hai vị phụ huynh rất hiểu lễ nghĩa như vậy, xem ra cũng không tồi nha.

Lăng Triển Dực ở bên cạnh hơi hơi ghen tị, ủy khuất mà nháy mắt mấy cái: “Tử Dương, phần của anh đâu? Anh đã làm cơm xong rồi, sao em lại không đút anh trái nào cả vậy? Thưởng cho anh, thưởng cho anh đi?”

Tô Tử Dương thực nể tình, lại kiếm một trái lớn nhất rồi đút cho Lăng Triển Dực với đôi mắt phát sáng đang cúi đầu qua đây: “Thưởng cho anh đây.”

“Ưm… Vợ à, em thật tốt!” Lăng triển Dực ăn được miếng dâu tây thì lập tức ngọt từ miệng đến lòng. Anh thỏa mãn mà hôn hôn hai má Tô Tử Dương, “Em ăn trước đi, anh dọn đồ ăn ra, dọn xong chúng ta có thể ăn cơm rồi!”

“Được ~ ”

Lăng Triển Dực tiếp tục bận rộn ở phòng bếp, Tô Tử Dương còn muốn mang dâu tây mời hai vị phụ huynh thì bị bọn họ trăm miệng một lời từ chối: “Chừng đó là mua cho con đấy, con ăn nhiều một chút là cho chúng ta mặt mũi rồi.”

“Dạ, vậy con không khách sáo nữa.” Tô Tử Dương cắm cúi ăn dâu tây, trạng thái khẩn trương ban đầu cũng đã biến thành thả lỏng đến không thể thả lỏng hơn.

Kỳ thực việc gặp gia trưởng cũng không có gì đáng sợ a, trước đây, mình rốt cuộc là khẩn trương cái lông gì!

Trong nhà ăn, Lăng Triển Dực sau khi dọn món xong liền đi ra gọi bọn họ. Thấy Tô Tử Dương đang tự mình bê cái khay lớn đựng dâu tây ăn đến vui vẻ, anh không nhịn được cười, tiến lên bưng cái khay đi, nói: “Được rồi, không ai giành với em đâu, cơm nước xong rồi hẵng ăn, bây giờ còn nhiều lắm, em mà ăn nữa thì chốc lại nuốt cơm không trôi đấy.”

“… Em chưa ăn được mấy trái mà.” Tô Tử Dương bĩu môi, có phần rầu rĩ không vui, thừa dịp Lăng Triển Dực buông cái khay tiến lại đây dìu cậu liền trộm vươn tay ra chộp một trái nhét vào miệng.

Lăng Triển Dực dở khóc dở cười, nhanh chóng dìu cậu sang bàn ăn phía bên kia: “Đồ nhóc tham ăn này.”

Lăng Tiếu Thiên và Triển Hoa San trước ngồi vào bên cạnh bàn ăn, vừa vặn chứng kiến hành vi lén lút của Tô Tử Dương, nhất thời cảm thấy con dâu tương lai thế này thế kia nhìn thật vui mắt… Xem ra Lăng gia sau này sẽ vui vẻ không ít nha.

Sau khi ngồi xuống, việc trước tiên Tô Tử Dương làm là gắp mấy đũa đồ ăn thật lớn cho Lăng ba ba và Lăng ma ma: “Ba mẹ, hai người ăn nhiều một chút nha!”

Lăng Triển Dực cũng nói: “Đúng đó, ba mẹ, nếm thử tay nghề của con trai hai người đi!”

Lại nói, đây là lần đầu tiên cha mẹ ăn đồ ăn anh làm, Lăng Triển Dực hết sức chờ mong.

Lăng Tiếu Thiên và Triển Hoa San liền tò mò mà nếm thử. Nếm xong, Lăng ba ba và Lăng ma ma cảm thấy nên kính trọng con trai thêm vài phần nữa rồi, “Được đấy con trai, tay nghề không tồi! Về sau có thời gian phải đến nhà con ăn cơm chùa mới được.”

Lăng Triển Dực cười đắc ý: “Trước lúc đến thì phải hẹn trước— ai da!” Triển Hoa San đánh sang một chưởng, đương nhiên chỉ là đánh nhẹ thôi, “Mới khen có hai câu thôi mà con đã vênh mặt lên rồi!”

Lăng Tiếu Thiên cũng gắp đồ ăn cho Tô Tử Dương: “Tử Dương, con cũng ăn nhiều một chút đi, đừng vì chúng ta ở đây mà gò bó bản thân, nên ăn nhiều vào…”

“Vâng.” Tô Tử Dương đương nhiên sẽ không khách khí, kỳ thật lúc này cậu đã bị Lăng Triển Dực hầu hạ thành thói quen, trên phương diện ăn uống vẫn luôn ăn thả cửa.

Bây giờ tuy rằng trưởng bối đã đến đây, nhưng mà ban nãy đã thành thói quen, hơn nữa cậu cảm thấy ở chung với hai người họ rất tốt, thế nên cậu dứt khoát tiếp tục phóng túng bản thân, bản tính không đổi, nên ăn cứ ăn, nên uống cứ uống.

Lăng Tiếu Thiên và Triển Hoa San gắp đồ ăn cho cậu, cậu đều ăn sạch sẽ, người ta nhìn cậu ăn cơm liền cảm thấy vô cùng ngon miệng, không ngừng cảm khái đồ ăn nhất định là rất thơm nha!

“Tử Dương, gần đây con cảm thấy thế nào? Có phải rất vất vả hay không?” Triển Hoa San thấy Tô Tử Dương ăn một lát lại tựa vào sau ghế nghỉ ngơi một chút, trước khi ăn bà còn thấy Lăng Triển Dực cầm đệm dựa đặt phía sau thắt lưng cậu, lúc ăn cơm còn thường xuyên vươn tay giúp Tô Tử Dương xoa xoa thắt lưng, không khỏi mở miệng hỏi.

Tô Tử Dương hơi xấu hổ cười cười, sau đó gật đầu: “Dạ, có hơi mệt…”

“Thật sự là vất vả cho con a!” Triển Hoa San xuất phát tự đáy lòng nói, “Là Lăng gia chúng ta có lỗi với con!”

Tô Tử Dương sửng sốt, còn chưa nghĩ ra phải trả lời thế nào mới tốt thì Triển Hoa San lại nói: “Thử tục kết hôn tuy rằng bị trì hoãn, nhưng Lăng gia nhất định sẽ lo liệu, hơn nữa sẽ làm thật náo nhiệt để bồi thường cho con! Việc này con cũng không cần phải lo lắng, nha, con cứ an tâm dưỡng thai là được. Hôm nào để Triển Triển đi mua nhẫn cho con, dù thế nào cũng phải tặng con một cái ước định rõ ràng trước đã… Không thể để cho con chịu ủy khuất được…”

Nói là cho Tô Tử Dương một cái ước định rõ ràng, thực ra chẳng phải là đang tặng cho chính Lăng gia một viên thuốc an thần hay sao?

Con dâu tốt thế này phải giữ thật chặt, nếu không, để người khác đoạt đi mất chỉ còn nước khóc ròng!

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *