[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 72

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 72: Cuộc gặp mang tính lịch sử.

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch.

*****

lao-tu-c72

 

 

Quả nhiên Tô Tử Dương đang ngủ.

Trên chiếc giường cỡ lớn, Tô Tử Dương mặc quần áo rộng thùng thình nằm nghiêng ở chính giữa giường, đắp cái chăn mỏng, đang ngủ say sưa.

Tâm tình của Lăng ba ba và Lăng ma ma có thể nói là vừa khẩn trương lại vừa hưng phấn, rốt cục cũng gặp được con dâu trong truyền thuyết rồi!

Hai người liếc nhau, tiếp tục thả nhẹ cước bộ dịch đến bên giường, một trước một sau cẩn thận đánh giá Tô Tử Dương đang sayngủ.

Chỉ liếc mắt nhìn qua thôi, bọn họ đã thấy yêu thích cực kỳ rồi. Kỳ thực Tô Tử Dương rất đẹp trai, mặt mày cũng thanh tú, thời điểm không xù lông thoạt nhìn đặc biệt tao nhã, hiền hòa.Hiện giờ cậu đang ngủ, đầu lông mày tự nhiên càng tĩnh lặng, tạo cho người ta một loại cảm giác vô cùng an tâm khi ở cạnh bên.

Vừa nhìn qua liền biết đây là một đứa trẻ tốt.

Bên trên là kết luận mà Lăng ba ba và Lăng ma ma cùng đưa ra sau một hồi quan sát.

Ngay sau đó, tầm mắt của hai người dời đi, rơi xuống phần bụng Tô Tử Dương. Mặc dù đã đắp chăn, nhưng với mức độ nhô lên hiện tại, bọn họ có thể dễ dàng nhận ra người nằm dưới tấm chăn có một cái bụng rất lớn — Nếu không tính phần bụng này thì dáng người Tô Tử Dương thiên về mảnh khảnh, cho nên có thể loại bỏ nguyên nhân béo phì mà khẳng định chính là mang thai!

Lăng ba ba và Lăng ma ma đều trưng ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ. Thậm chí Lăng ma ma kìm nén không được, vươn tay đến xốc chăn lên liếc nhìn bụng Tô Tử Dương một cái…

Đặt hết đống dâu tây xuống, Lăng Triển Dực đi đến phòng ngủ thì vừa lúc nhìn thấy mẹ mình thò vuốt ra, nhất thời lấy làm kinh hãi, thiếu chút nữa đã kêu lên thành tiếng. Cũng may Lăng ba ba nhanh tay lẹ mắt bắt lấy móng vuốt của vợ mình, cau mày lắc lắc đầu, sau đó chỉ chỉ ra phòng khách, ý bảo: chúng ta ra ngoài trước đi!

Lăng Triển Dực nhẹ nhàng thở phào một hơi, tâm nói: mẹ à, cho dù mẹ có sốt ruột thì cũng không nên gấp thành như vậy chứ? Kiểu gì cũng phải chờ Tử Dương thức dậy rồi hẵng nhìn a!

Lăng ma ma không tình nguyện xoay người, trông thấy Lăng Triển Dực đứng trước cửa bèn xấu hổ cười cười, ngoan ngoãn để Lăng ba ba kéo ra khỏi cửa.

Lăng Triển Dực đóng kỹ cửa phòng, theo cha mẹ đi tới phòng khách. Sau khi ngồi vào chỗ của mình, anh nhịn không được nhỏ giọng nói: “Mẹ, mẹ đừng làm như thế, ánh mắt y hệt sói đói kia sẽ hù dọa em ấy mất thôi.”

“Được rồi được rồi, mẹ đã biết.” Lăng ma ma híp mắt lại thành một đường chỉ nhỏ rồi cười tủm tỉm, bà nhỏ giọng nói, “Mẹ như bây giờ hẳn sẽ không dọa cậu ấy đâu nhỉ? Rất hòa ái lại rất dễ gần nha! Đúng không? Chồng yêu?”

Lăng ba ba và Lăng Triển Dực đồng thời rùng mình một phen.

Lăng ba ba ôm chầm lấy bà, thấp giọng nói: “Vợ à, em vẫn nên bình thường một chút thì hơn!”

Lăng ma ma thu lại nụ cười, trợn tròn mắt, bất mãn nguýt con trai và chồng mình, hừ nói: “Đùa một chút thôi mà cũng không hiểu, hai người thật chẳng thú vị chút nào!”

Lăng Triển Dực pha trà cho cha mẹ, pha xong lại đặt vào trong tay hai người, rồi mới nói: “Ba mẹ, hai người ngồi ở đây, con đi nấu cơm. Hai người muốn ăn gì?”

“Thằng nhóc, con biết nấu cơm sao?” Lăng ma ma ngạc nhiên nói.

Lăng Triển Dực đắc ý gật đầu: “Đúng vậy, mẹ hẳn là không ngờ được chứ gì?”

“Mẹ đã nói mà, sao lúc trước thằng nhóc thối như con lại không tìm đến cửa nhờ người mẹ này nấu nướng chứ, hóa ra là tự mình làm. Thế nhưng cơm con nấu có thể ăn sao? Tử Dương không chê bai tay nghề của con à?” Lăng ma ma không quên trêu chọc.

Lăng Triển Dực thuần thục buộc tạp dề, khoe khoang nói: “Mẹ à, mẹ chỉ cần nhìn là được rồi! Mau mau nói tên món ăn, ba mẹ muốn ăn món gì, con trai liền làm cho hai người!”

Lăng ba ba và Lăng ma ma cười ha hả nhìn Lăng Triển Dực buộc tạp dề, trong lòng đều có chút cảm khái, không nghĩ tới con trai mình cư nhiên cũng biết nấu cơm, hơn nữa còn biết xót xa người khác. Xem ra nó đã thật sự trưởng thành rồi!

Ba mẹ Lăng thực nể tình mà nói tên vài món ăn, Lăng Triển Dực lĩnh mệnh mà đi, để lại hai người ở trong phòng khách xem TV vừa nói chuyện phiếm.

Lăng ma ma không có việc gì làm liền đi dạo quanh nhà, khi ghé qua phòng bếp xem xét một chút, nhìn thấy động tác cầm chảo lớn xóc lên đầy soái khí của còn trai, liền không nhịn được mà khen ngợi một câu: “Được lắm con trai, mẹ phục con rồi, về sau con có thể đi làm đầu bếp!”

“Mẹ, con chỉ tự tay nấu ăn cho ba mẹ, Tử Dương và các con của con thôi, người khác muốn ăn cũng không có cửa đâu!” Lăng Triển Dực nhân cơ hội vuốt mông ngựa.

Lăng ma ma quá ư nhàn rỗi, lấy dâu tây từ trong tủ lạnh ra, bắt đầu ở một bên tẩy rửa.

“Mẹ, trước rửa một ít cho ba mẹ ăn đi, em ấy còn ngủ một hồi nữa mới tỉnh!” Lăng Triển Dực cười nói.

“Không việc gì, mẹ với ba con có ăn hay không cũng chẳng sao, giữ lại cho cậu ấy, không phải con nói lúc trước cậu ấy bảo muốn ăn dâu tây à? Con vẫn chưa mua đâu đó.”

“Nhiều như vậy, còn sợ không đủ cho em ấy ăn sao?”

“Càng nhiều thì càng tốt chứ sao, ba mẹ chờ đến mùa dâu tây rồi sẽ ăn, không vội. Người ta hiện đang mang thai, muốn ăn thứ gì thì nhất định phải được thỏa mãn.”

“Mẹ, mẹ thật tốt!” Lăng Triển Dực cảm thán từ tận đáy lòng, thế nhưng vẫn không quên nhắc nhở, “Lát nữa chúng ta cùng ăn đi, nếu Tử Dương biết hai người không chịu ăn mà lưu lại hết cho em ấy, em ấy nhất định sẽ được yêu thương mà sinh sợ hãi đấy.”

“Vậy mẹ chờ lát nữa cậu ấy tự mời mẹ ăn.” Lăng ma ma đắc ý nói.

Lăng Triển Dực cười cười: “Em ấy nhất định sẽ làm như vậy… Được rồi, mẹ mau đi ra đi, nơi này giao cho con, mẹ cứ yên tâm.”

“Thế mẹ đi vào phòng ngủ xem cậu ấy nhé?” Lăng ma ma vô cùng chờ mong, “Ngộ nhỡ cậu ấy thức dậy sớm hơn bình thường thì sao? Mẹ cam đoan sẽ không làm cậu ấy sợ. Yên tâm yên tâm!”

Lăng Triển Dực không ngăn được bà, đành phải gật đầu đồng ý: “Được rồi, mẹ đi đi!”

Lăng ma ma liền cảm thấy mãn nguyện, rón ra rón rén đi vào phòng ngủ, cẩn thận quan sát Tô Tử Dương.

Lăng ba ba xem TV cảm thấy nhàm chán, vì thế học theo Lăng ma ma, cùng đi qua chờ Tô Tử Dương thức dậy.

Cảm giác sau khi tỉnh lại bị người ta nhìn chằm chằm là cái dạng gì?

Thật lâu về sau Tô Tử Dương cũng không có cách nào nói rõ được –Hôm ấy, khi cậu tỉnh lại sau một giấc ngủ trưa, liền phát hiện bên cạnh có hai người giống như hổ đói rình mồi mà theo dõi cậu, tâm tình thực sự khó nói thành lời.

Có kinh ngạc, có giật mình, có sợ hãi, sau khi suy nghĩ cẩn thận từ đầu đến cuối, cậu lập tức trở nên khẩn trương, luống cuống,chẳng biết phải làm sao…

— Lăng Triển Dực, anh là tên khốn nạn ! Sao lại đưa ba mẹ anh về nhà mà không báo trước cho ông đây một tiếng hả!

— Không báo trước cho ông cũng được, nhưng thế nào lại không gọi ông dậy chứ!

Ở trên, là tiếng lòng cực kì mãnh liệt của Tô Tử Dương sau khi tỉnh lại và phát hiện ra ba mẹ Lăng.

Về phần tại sao cậu lại đoán được hai người này là Lăng ba ba và Lăng ma ma thì, còn không phải bởi Lăng Triển Dực nói là đến nhà ba mẹ anh ta bàn bạc chuyện gặp mặt cậu hay sao? Bàn bạc trao đổi, cái gì gọi là bàn bạc trao đổi, là trước đó định ra một ngày tốt! Sau rồi trưng cầu ý kiến và được song phương đồng tình! Cuối cùng mới là gặp mặt!

Hiện tại anh ta đem người trực tiếp chém giết tới đây, lại còn không đánh thức cậu dậy!

Cậu đang ngủ, gia trưởng lại ở một bên nhìn chằm chằm, đây là loại tình huống gì chứ hả!

Tô Tử Dương rất muốn phát điên, chẳng qua hiện giờ Lăng Triển Dực lại không ở trước mặt cậu, thay vào đó chính là hai vị phụ huynh mặt mũi tràn ngập ý cười này. Cậu hít sâu một hơi, cố gắng đè ép tiếng kêu sợ hãi trở về, sau đó chống khuỷu tay ngồi dậy.

Sau khi Lăng ma ma thấy cậu tỉnh lại, tròng mắt liên tục đảo tới đảo lui, thập phần linh động, trong lòng càng là yêu thích nhiều hơn. Đương nhiên, bà cũng trông thấy sự kinh ngạc trong đáy mắt Tô Tử Dương, vì thế vội vàng giải thích: “Tử Dương đúng không? Dọa sợ con rồi sao? Không ngờ con lại tỉnh nhanh như vậy, bác là mẹ của Triển Dực, đây là ba ba của Triển Dực. Chúng ta không mời mà tới, không làm cho con giật mình kinh hãi chứ?”

Tô Tử Dương thấp giọng mở miệng: “Không ạ… Chỉ cần hai bác không bị con dọa cho phát hoảng là được. Con…” Nói đến một nửa, Tô Tử Dương liền cúi đầu, bàn tay vuốt ve phần bụng có hơi căng thẳng, nhỏ giọng nói, “Bộ dạng này của con…”

“Không sao không sao, Triển Dực đã nói với chúng ta rồi, chúng ta cũng hiểu rõ tình hình, con đừng sợ, chúng ta sẽ không dùng ánh mắt khác thường mà nhìn con đâu.” Lăng ma ma thấy phần bụng của Tô Tử Dươnglộ ra sau khi tấm chăn rơi xuống, hai mắt bỗng chốc sáng ngời, song cũng nhanh chóng thu liễm lại, ôn hoà nói, “Tỉnh ngủ chưa? Triển Dực đang nấu cơm, nếu con còn buồn ngủ thì ngủ thêm một lát nữa đi, chờ cơm nấu xong rồi chúng ta sẽ gọi con dậy.”

“Không cần đâu, con đã ngủ đủ rồi.” Tô Tử Dương nói xong liền xuống giường, Lăng ma ma ân cần vươn tay dìu cậu, “Chậm một chút nào, muốn lấy cái gì thì để bác lấy giúp cho!”

Tô Tử Dương hơi xấu hổ lắc đầu: “Con không cần gì cả, chính là vừa nãy trước khi ngủ chưa đi vệ sinh, hiện tại có chút nhịn không nổi nữa, muốn đi giải quyết…”

Lăng ba ba và Lăng ma ma đều nhoẻn miệng cười: “Được, thế mau đi đi, đi chậm một chút.”

“Bác gái, bác trai hai người ngồi xuống trước, con lập tức quay lại.” Tô Tử Dương đi dép trong nhà, mang theo vẻ mặt tươi cười từ từ di chuyển ra khỏi phòng ngủ.

Vốn muốn tới phòng bếp tìm Lăng Triển Dực tính sổ, kết quả Lăng ba ba và Lăng ma ma cũng đi theo ra, vừa vào phòng khách liền cười với cậu.

Tô Tử Dương đành phải cười với bọn họ một lần nữa, sau đó xoay người, đi về phía nhà vệ sinh.

Giải quyết xong vấn đề sinh lý, Tô Tử Dương rửa tay, nhìn bộ dáng hơi bê bối của bản thân trong gương thì nghiến răng nghiến lợi, Lăng khốn nạn đáng chết! Sao không nói sớm cho tôi biết hả! Thật là xấu hổ! Mất mặt chết đi được!

Nào có ai gặp mặt phụ huynh tương lai lại ngủ vù vù, để trưởng bối chờ đợi chứ? !

Trời ạ, không còn mặt mũi đi gặp người ta nữa rồi, thể diện đều bị quăng đi hết cả!

Tô Tử Dương đấm ngực giậm chân hơn nửa ngày mới điều chỉnh tốt cảm xúc, mang theo bộ dáng tươi cười chậm rãi ra khỏi nhà vệ sinh, lướt về phía phòng khách.

“Bác trai, bác gái, con không biết hôm nay hai bác đến đây, thật sự là thất lễ…” Tô Tử Dương trước tiên mở miệng nói lời xin lỗi, “Xin đừng giận con, con pha thêm trà cho hai bác.”

Lăng ma ma đứng dậy giữ cậu lại, kéo người đến ghế sô pha bên cạnh để cậu ngồi xuống, cười nói: “Tử Dương, đừng câu nệ như thế, là chúng ta không mời mà tới, con không giận thì tốt lắm rồi!”

“Không ạ, đều do Lăng Triển Dực, sao lại không nói sớm cho con biết chứ!” Tô Tử Dương thấy Lăng ma ma hòa ái dễ gần, trong lòng thoáng thả lỏng một chút, nhịn không được oán giận nói.

“Là chúng ta không cho nó nói với con, sợ con ở nhà một mình sẽ khẩn trương. Như thế này rất tốt, con an nhàn ngủ một giấc, chăm sóc bản thân cẩn thận mới là điều quan trọng nhất. Chúng ta cũng là nhất thời hứng khởi mà tới đây, chưa mua cho con được cái gì, nha, chỉ mua ít dâu tây ở trên đường, con ăn nhiều một chút ha. Chờ lúc nào có cơ hội, mẹ lại bổ sung lễ gặp mặt cho con!” Lăng ma ma càng nhìn lại càng thích cậu trai nọ, cho nên liền trực tiếp thay đổi xưng hô.

Mẹ?

Tô Tử Dương kinh ngạc trừng to đôi mắt, tâm nói như vậy cũng quá nhanh đi? Sao lại đổi xưng hô một cách dễ dàngthế chứ?

Cậu nên làm gì bây giờ? Thuận theo kêu một tiếng mẹ, hay vẫn gọi là bác gái?

Tô Tử Dương chỉ biết cười, cười đến miệng sắp rút gân luôn rồi, mà trong lòng thì lại không ngừng gào thét — Lăng khốn nạn, lúc nào anh mới nấu cơm xong? Bây giờ không phải thời điểm biểu diễn tay nghề nấu ăn chó má gì đó đâu, vào thời khắc mấu chốt ngàn cân treo sợi tóc, mau lăn ra đây cứu viện cho ông đi!

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *