[Danmei] – Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm – Chương 71

Ông đây không cần anh chịu trách nhiệm

Chương 71: Chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy thì hôm nay luôn đi!

Edit: Phong Mị.

Beta: Tiểu Trạch

*****

lao-tu-c71

 

Nghe cha mẹ ân cần nhắc nhở, Lăng Triển Dực còn có thể nói cái gì nữa chứ. Anh một mực lặng im, trong lòng vui như hoa nở, anh còn có thể ý kiến gì? Người nào đó chỉ có thể cười trộm trong lòng, ở mặt ngoài lại tỏ ra ngoan ngoãn gật đầu đáp lời: “Ba, mẹ, hai người yên tâm đi, con nhất định sẽ đối tốt với em ấy!”

Đã bảo cha mẹ mình là người có tư tưởng tiến bộ mà, nhìn xem, đơn giản như vậy đã có thể thuyết phục được rồi!

Nhận được lời hồi đáp chắc chắn của con trai, ba mẹ Lăng yên lòng. Ngay sau đó, Lăng ma ma thích hóng chuyện bắt đầu bật mod bát quái hỏi thăm: “Thế các con định khi nào thì kết hôn? Tử Dương không có ba mẹ, vậy toàn bộ cứ để cho chúng ta lo hết đi, con thấy thế nào?”

Lăng Triển Dực lắc đầu: “Mẹ, con không muốn đám cưới gấp rút như vậy.”

Lăng ma ma dựng thẳng đôi mày lá liễu, trừng mắt liếc Lăng Triển Dực: “Không muốn kết hôn? Vậy anh muốn làm gì? Nếu dám bội tình bạc nghĩa thì đừng gọi tôi là mẹ nữa!”

“Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy! Con làm sao có thể bội tình bạc nghĩa? Vất vả lắm mới theo đuổi được người ta, lẽ nào con lại ngu xuẩn như vậy à? Ý của con là – hiện tại Tử Dương đang mang thai, cũng đã sáu tháng rồi, cái bụng vừa to vừa nặng, bình thường chỉ nhàn rỗi ngồi không ở nhà đã mệt chết đi, chuyện kết hôn rất phiền toái lại quá nhọc người, ngộ nhỡ động thai thì sẽ mất nhiều hơn được. Hôn lễ nhất định phải tổ chức, nhưng chờ em ấy sinh bé con xong, thân thể tốt lên một chút đã. Khi đó, em ấy muốn làm đám cưới lúc nào thì chúng ta liền tổ chức lúc ấy, hết thảy đều nghe theo em ấy, mẹ thấy có được không?”

“Ừ, đúng đúng đúng, con nói rất có lý, là mẹ sơ sót quên mất chuyện cậu ấy có thai! Vậy trước cứ để cậu ấy dưỡng thai thật tốt đã, chuyện hôn lễ cũng không phải vội!” Lăng ma ma vừa nghe con trai giải thích, nhất thời bừng tỉnh đại ngộ, luôn miệng phụ họa.

“Mẹ thật tốt quá đi! Con yêu mẹ muốn chết!” Lúc này đổi lại thành Lăng Triển Dực ôm chầm lấy Lăng ma ma, hôn bà ‘chụt’ một cái thật kêu.

“Nha nha nha, thằng ranh con này, bây giờ còn biết yêu mẹ? Mẹ tưởng con có vợ liền quên luôn mẹ rồi chứ!” Lăng ma ma trêu chọc.

“Sao có thể, dù thế nào thì trong lòng con mẹ vẫn là người quan trọng nhất mà!”

“Thôi đi, đừng có lừa mẹ.” Dù nói thế nhưng Lăng ma ma đã cười đến không thể khép miệng lại rồi.

“Nếu ba mẹ đều đồng ý, con sẽ tranh thủ thời gian đưa Tử Dương tới thăm ba mẹ.” Lăng Triển Dực nói xong liền đứng dậy, “Ba, mẹ, Tử Dương ở nhà một mình con không yên tâm lắm, con về trước đây.”

“Ừm, về đi.” Lăng ba ba sảng khoái đồng ý, nhưng Lăng ma ma lại kéo tay Lăng Triển Dực, không cho anh đi, nói, “Con trai, con xem ba mẹ đều không phản đối, hay là như vậy đi, chúng ta cùng trở về với con nhé? Như thế Tử Dương cũng không phải ngồi xe chịu xóc nảy để tới đây. Bụng lớn rồi, ngồi xe lâu khó chịu lắm, để ba mẹ đến chỗ của con thăm cậu ấy, con xem có được không?”

Tuy rằng là đang hỏi, thế nhưng ý tứ cảnh cáo trong mắt Lăng ma ma vô cùng rõ ràng, hơn nữa bàn tay túm lấy Lăng Triển Dực cũng cố ý dùng sức, kia quả thực chính là đang nói – thằng ranh, con dám nói ‘Không’ một tiếng thử xem!

Lăng Triển Dực có thể từ chối được sao? Đương nhiên là không rồi. Anh cũng biết mấy lần gặp hụt Tử Dương đã khiến cha mẹ mình tò mò nhiều lắm, vì thế, thoáng suy nghĩ một lát, anh liền gật đầu: “Được, vậy chúng ta cùng nhau trở về, con sẽ gọi điện thoại cho em ấy trước, bảo rằng ba mẹ sắp qua, để em ấy chuẩn bị tâm lý.”

“Đừng gọi điện thoại, để cậu ấy ở nhà một mình phải khẩn trương lo lắng làm gì? Ngộ nhỡ cậu ấy mệt mỏi thiếp đi, con gọi điện thoại tới chẳng phải sẽ đánh thức người ta dậy đấy à?” Lăng ma ma hiện tại đã chuyển đổi mặt trận, triệt để đứng về phía Tô Tử Dương.

Lăng Triển Dực khẽ nhíu mày: “Nhưng mà, ngộ nhỡ ba mẹ đột nhiên xuất hiện làm em ấy hoảng sợ…”

“Xem con nói cái gì này!” Lăng ma ma đặc biệt khinh bỉ mà nhìn Lăng Triển Dực, “Ba mẹ là mãnh thú à, có thể dọa cậu ấy được sao? Con yên tâm đi, chúng ta sẽ cho con thời gian để con nói rõ mọi chuyện với Tử Dương, hơn nữa, con nhìn vào vẻ mặt ôn hoà của ba mẹ đi, sao có thể dọa sợ cậu ấy được chứ?”

“Đúng đấy, con trai, chọn ngày không bằng gặp ngày, hôm nay chúng ta liền đến gặp cậu ấy đi! Đừng ngồi đây nữa, đi thôi!” Lăng ba ba đứng dậy, vẻ mặt đầy chờ mong.

Chỉ là mới vừa đi được hai bước ông đột nhiên nhớ tới điều gì, vì thế quay sang hỏi vợ mình: “Vợ à, em thấy anh mặc bộ này có được không? Anh cảm thấy không ổn lắm, hay là anh đi đổi bộ quần áo khác đã!”

Lăng ma ma nghe thế cũng bừng tỉnh, buông Lăng Triển Dực vừa đứng lên từ sô pha ra, cùng Lăng ba ba đi vào phòng ngủ: “Em cũng đi thay quần áo! Chồng à, bộ quần áo mới mua hôm trước, anh thấy em mặc thế nào? Mà em cảm thấy anh mặc cái áo sơmi cổ tròn kia rất được đấy…”

Lăng Triển Dực ở trên sô pha chết lặng một hồi, uể oải dựa vào lưng ghế – Rốt cuộc là ai muốn gặp ai hả, ba mẹ, hai người còn có tinh thần ăn diện cái gì nữa chứ, thật là đỏm dáng quá mà!

Mười phút sau, Lăng ba ba và Lăng ma ma một thân hào nhoáng bước ra từ phòng ngủ, đắc ý xoay một vòng trước mặt Lăng Triển Dực, đồng thanh hỏi: “Con trai, chúng ta mặc như vậy đã được chưa?”

Lăng Triển Dực đứng dậy khỏi ghế sa lông, không ngừng gật đầu: “Dạ, được, đẹp lắm, không tồi, không tồi. Tử Dương vừa thấy, có khi còn tưởng rằng hai người là anh trai chị gái của con đấy…”

Lăng ba Lăng mẹ liếc nhau một cái, đáy mắt tràn ngập ý cười, như vậy mới tốt nha, trẻ trung thì sẽ lộ vẻ thân thiết và ít cách biệt hơn, hẳn là Tử Dương có thể thân thuộc với bọn họ nhanh hơn một chút.

“Đúng rồi, con trai, con thấy mẹ có cần làm lại tóc không?” Lăng ma ma vươn tay vuốt vuốt tóc mình, lại lên tiếng hỏi.

Lăng Triển Dực vội vàng đứng dậy, tiến lên đẩy đẩy bà đi ra ngoài: “Được rồi mẹ à, mẹ như vậy cũng đã rất đẹp rồi, không cần làm lại tóc nữa đâu! Chúng ta đi nhanh đi, Tử Dương ở nhà một mình sẽ rất nhàm chán!”

“Đúng đúng đúng, đi thôi, chúng ta lập tức xuất phát!” Lăng ma ma làm đầu tàu gương mẫu, tiếp đó đến Lăng Triển Dực, cuối cùng Lăng ba ba. Ba người bọn họ cứ như vậy mà vui vẻ rời căn nhà ở ngoại thành, thẳng tiến đến nội thành.

Lăng ba ba tự mình lái một chiếc xe, Lăng ma ma thì ngồi ở trên xe Lăng Triển Dực, thi thoảng lại đưa ra một vài câu hỏi, vẻ mặt rất là hưng phấn.

“Con trai à, Tử Dương thích ăn cái gì? Đầu tiên, chúng ta đi mua chút đồ ăn ngon cho cậu ấy đi!”

“Mẹ, trong nhà cái gì cũng có, hôm qua con mới lên mạng đặt cho em ấy một đống đồ ăn ngon rồi.”

“Đó là con mua, mẹ với ba con đi tay không mà đến thì hình như hơi bị thiếu thành ý nha! Dù không phải mua cho Tử Dương, chúng ta cũng phải mua cho hai đứa cháu tương lai mà!” Lăng ma ma tiếp tục truy vấn, “Được rồi, con đừng giấu diếm nữa, nói xem nào, Tử Dương thích cái gì? Lần này không mua cũng được, lần sau cậu ấy đến nhà chúng ta, ba mẹ sẽ chuẩn bị trước cho cậu ấy vài món a!”

Vì thế, Lăng Triển Dực bắt đầu kể ra một loạt các món ăn vặt, món chính, điểm tâm… mà tên nhóc ăn hàng kia ưa thích.

Lăng ma ma nghe được thì mặt mày hớn hở: “Tốt quá, đứa nhỏ này không kén ăn, mua cái gì cậu ấy cũng sẽ rất cao hứng.”

Lăng Triển Dực cười cười: “Em ấy chính là một tên nhóc ham ăn. Nhưng cũng có thể là do bây giờ đang mang thai nên khẩu vị mới tăng lên nhiều như vậy.”

“Như vậy rất tốt, bé cưng cũng sẽ được cung cấp đầy đủ dinh dưỡng.” Lăng ma ma đồng ý, thuận tiện liếc mắt ra ngoài cửa sổ, bỗng nhiên phát hiện có rất nhiều người đang vây quanh một chiếc xe tải lớn đỗ ở ven đường, chẳng biết là đang làm cái gì. Đến khi nhìn kỹ, Lăng ma ma mới nở nụ cười, “Con trai, bên kia có bán dâu tây, qua xem một chút đi? Mua một ít trái cây về cho Tử Dương nhé? Mùa này dâu tây bán ra không nhiều, phỏng chừng là từ nơi khác chuyển đến đây đẩy mạnh tiêu thụ.”

Lăng Triển Dực vừa nghe liền đồng ý ngay lập tức, trước kia Tử Dương từng nói muốn ăn dâu tây, tiếc rằng anh đã lùng ở rất nhiều nơi rồi nhưng vẫn chưa tìm được, sau đó chuyện ấy cứ như vậy mà gác lại một bên. May mắn, Tử Dương cũng không quá chú tâm, ngày hôm sau đã muốn ăn món khác rồi.

Bọn họ đi qua xem thử, quả nhiên xe tải kia là xe đông lạnh, dâu tây ướp lạnh bên trong được giữ ở nhiệt độ thấp, đặc biệt tươi ngon, trái nào trái nấy lại còn rất to. Lăng ma ma liền hỏi: “Bao nhiêu tiền một cân?”

“Ba mươi lăm đồng một cân.”

“Lấy mười cân.” Lăng ma ma dừng một chút, “Không, hai mươi cân!”

“…” Lăng Triển Dực câm nín, “Mẹ, mua nhiều như vậy để làm chi, em ấy cũng không ăn hết.”

“Chẳng phải trong nhà có tủ lạnh sao? Ăn không hết thì bỏ vào đó, chờ khi nào cậu ấy muốn ăn liền lấy ra ăn tiếp.” Lăng ma ma cười cười, bảo người bán hàng cân dâu tây.

Lăng Triển Dực thở dài: “Mẹ, mười cân là đủ rồi, hai mươi cân nhiều quá. Dâu tây không dễ bảo quản, đến lúc đó bị hư, em ấy lại thấy tiếc, cho là lãng phí rồi không muốn ném đi. Ăn hết rồi lần sau lại mua, được không?”

Lăng ma ma ngẫm lại cảm thấy cũng đúng: “Vậy được, trước hết lấy mười cân, ông chủ, khi nào các cậu lại đến đây? Hả? Trong thời gian tới sẽ không quay lại nữa? Đây là chuyến xe cuối cùng?” Lăng ma ma đáng thương nhìn Lăng Triển Dực, song Lăng Triển Dực vẫn kiên quyết lắc đầu, “Mười cân. Con là sợ em ấy không nhịn được sẽ ăn quá nhiều, ngộ nhỡ bị no quá hoặc lạnh quá thì sẽ đau bụng mất, này cũng không phải chuyện đùa đâu.”

“Được được được, vậy con quyết đi, nghe theo con.” Tuy chỉ mua mười cân, nhưng Lăng ma ma vẫn rất hài lòng.

Lúc bọn họ về tới biệt thự của Lăng Triển Dực thì đã sắp giữa trưa, thời tiết vô cùng nóng nực. Hai chiếc xe lái thẳng vào trong ga-ra, Lăng Triển Dực xách bịch dâu tây đã được đóng gói kĩ càng ra, nói với ba mẹ: “Đi thôi, chúng ta vào nhà. Tử Dương lúc này hẳn là đang ngủ trưa. Không cần lo lắng sẽ làm em ấy giật mình.”

“Thế cậu ấy không ăn cơm trưa à?” Lăng ma ma lo lắng hỏi.

“Bình thường lúc mười một giờ em ấy sẽ ngủ trưa một chút, một giờ mới tỉnh dậy ăn cơm, cho nên khoảng mười hai giờ con mới nấu đồ ăn cho em ấy. Bây giờ chỉ mới mười một giờ ba mươi, em ấy có lẽ vừa thiếp đi thôi, còn phải ngủ một hồi nữa!” Lăng Triển Dực đã sớm nắm rõ quy luật sinh hoạt và nghỉ ngơi của Tô Tử Dương.

Tới cửa, bởi vì trên tay còn xách dâu tây, hiển nhiên là không thể ấn mật mã, anh đành phải nói với Lăng ma ma, “Mẹ, mở cửa giúp con, mật mã là 121521.”

“Ranh con chết tiệt, còn đổi mật mã!” Lăng ma ma lườm anh một cái, nhưng cũng không quá tức giận. Cửa mở, ba người tận lực thả nhẹ cước bộ bước vào nhà.

Trong khi Lăng Triển Dực bỏ dâu tây vào trong tủ lạnh ở phòng bếp, Lăng ba ba và Lăng ma ma đã không thể chờ được nữa, rón ra rón rén mò vào phòng ngủ của anh…

 

 

 

Comments

comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *